Gai_Maxx
Donkey Kong
- 7/2/04
- 387
- 5
Xin lỗi lại làm phiền các pác,nếu tối nay tôi ko lên đây để nói mấy dòng này chắc tôi điên mất....
...Gia đình của tôi khá bình thường,con cái bình thương,cha mẹ bình thường và yêu thương con cái.Nhiều đứa bạn ước được như tôi.Thật nực cười nhưng đó chỉ là những thứ người bên ngoài nhìn vào,tôi đang sống trong sự đày đoạ,dằng vặt.Tôi là 1 thằng con trai ham chơi,biếng làm việc nhà và ko thích ràng buộc...Nhưng cuộc sống khốn nạn này lại cho tôi sinh ra trong 1 gia đình mà ở đó lúc nào tôi cũng bị ép buộc.Ông bà già tôi cực kì cổ hủ.Tính tình ngang bướng,bướng cái bướng ko thể nào chữa trị.Tất cả những thứ tôi làm,tất cả những thứ tôi nói đều là mục tiêu để ông bà già tôi ngắm vào.Hàng ngày,sáng sớm khi thức dậy đã phải nghe tiếng càm ràm,ăn sáng thì nghe chửi mà nguyên nhân là cái chuyện đâu đâu cách đây hàng trăm năm.Dạo này tôi chạy bàn ở quán cà phê nên sáng đi làm đến 2h chiều mới về.Chiều về nằm ngủ được 1 chút là bị giật đầu dạy và lại nghe chửi...Mỗi lần tôi xin đi đâu,muốn làm gì là bị nghe chửi.Ông già tôi thì mở miệng ra thì " Thằng con mất dạy,nói ko nghe...",còn bà già thì "Cãi cãi cái gì,tao tát cho gãy răng giờ"...Cả ngày phải nghe mấy cái đó riết cũng nhàm và chai.Tôi ko còn có cái cảm giác sợ sệt khi nghe nữa mà càng nghe tôi càng cảm thấy ức chế...Khi tôi làm 1 việc gì dù sai hay đúng chả cần biết,ổng bả cứ khép tôi vào mấy cái tội ổng bả tự suy diễn rồi đem ra mà chửi.Đụng chuyện gì là bới móc chuyện đời trước ra chửi...Hơn nữa,đụng là đem tôi ra mà so với mấy đứa hàng xóm."Nó đi học cao học rồi,còn mày thì ở nhà hành cha hành mẹ","nếu mày được như người ta thì tao đở khổ,tao nuôi mày bằng cơm chứ có cho mầy ăn phân đâu mà ngu thế"...những câu đó tôi luôn luôn được nghe vào những bữa ăn.Sở thích đặt biệt của ông bà già tôi là chửi lúc ăn cơm,ông chửi bà hùa theo.Ông hết chuyện chửi bà bới ra cho ông chửi.Đã thế,cứ mở miệng là nhắc đến tiền."Mày có biết mày phá của tao bao nhiêu rồi ko?","Tiền tiền tiền,lúc nào cũng tiền,mày tưởng tao là cái kho tiền à?","Nuôi mày tốn cơm,tốn của,thà nuôi con chó giữ nhà còn có ích hơn"...
...Chuyện ổng bả nói nhiều nhất là chuyện học hành,tôi là 1 thằng thích tự do và thích làm việc theo sở thích,cái gì thích sẽ làm đến kùn,còn ko thích thì ko bao giờ làm xong...Thế mà bao năm nay,ổng bả ép tôi học trường này,thầy nọ...Tất cả những thứ tôi học,tôi ăn,tôi mặc đều do ổng bả tự chọn mà chả cần hỏi tôi 1 câu...Tôi có ý thay đổi hay từ chối thì bị đánh cho 1 câu "Mât dạy,cha mẹ nói mà cãi à"...Khốn nạn cái thân,ko biết tôi sinh ra làm cái chó gì để bây giờ sống mà phải chịu đựng cái cảnh đó...Tôi biết ông bà già tôi rất thương tôi nhưng cái kiểu thương đó tôi ko thể chịu nổi...Tôi ko là kon nít nữa,tôi có suy nghĩ,có ham muốn của mình.Nhưng đối với ông bà già tôi,tôi luôn là 1 đứa con nít.Những gì tôi nói chả đáng quan tâm,những gì tôi làm đều sai hết,chỉ có lời ổng bả và việc ổng bả làm mới là đúng.Khốn nạn,thế mà ai cũng nói gia đình tôi hạnh phúc...Hạnh phúc cái kiểu gì mà mỗi bữa ăn tôi ko thể nuốt 1 chén cơm ngon lành....Khốn nạn cái thân tôi...Nếu tôi sai thì tôi đã xin lỗi,tại sao lại cứ đem cái sai đó mà đày đọa tôi...Ko biết ông bà già tôi nghĩ cái quái gì trong đầu...Xin lỗi khi phải nói điều này chứ nhiều lúc tôi nghĩ 1 là tôi chết quách đi,còn ko ổng bả biến mất đi dùm tôi...
...1 tháng rồi ko ngày nào yên lành...Tôi ko biết phải chịu cái cảnh này bao lâu nữa...Nếu 1 lúc nào đó thực sự chịu ko nổi,có lẽ tôi sẽ chết ngay trước mặt ổng bả cho ổng bả thấy,chuyện này tôi nói thật chứ ko phải đùa...
...Gia đình của tôi khá bình thường,con cái bình thương,cha mẹ bình thường và yêu thương con cái.Nhiều đứa bạn ước được như tôi.Thật nực cười nhưng đó chỉ là những thứ người bên ngoài nhìn vào,tôi đang sống trong sự đày đoạ,dằng vặt.Tôi là 1 thằng con trai ham chơi,biếng làm việc nhà và ko thích ràng buộc...Nhưng cuộc sống khốn nạn này lại cho tôi sinh ra trong 1 gia đình mà ở đó lúc nào tôi cũng bị ép buộc.Ông bà già tôi cực kì cổ hủ.Tính tình ngang bướng,bướng cái bướng ko thể nào chữa trị.Tất cả những thứ tôi làm,tất cả những thứ tôi nói đều là mục tiêu để ông bà già tôi ngắm vào.Hàng ngày,sáng sớm khi thức dậy đã phải nghe tiếng càm ràm,ăn sáng thì nghe chửi mà nguyên nhân là cái chuyện đâu đâu cách đây hàng trăm năm.Dạo này tôi chạy bàn ở quán cà phê nên sáng đi làm đến 2h chiều mới về.Chiều về nằm ngủ được 1 chút là bị giật đầu dạy và lại nghe chửi...Mỗi lần tôi xin đi đâu,muốn làm gì là bị nghe chửi.Ông già tôi thì mở miệng ra thì " Thằng con mất dạy,nói ko nghe...",còn bà già thì "Cãi cãi cái gì,tao tát cho gãy răng giờ"...Cả ngày phải nghe mấy cái đó riết cũng nhàm và chai.Tôi ko còn có cái cảm giác sợ sệt khi nghe nữa mà càng nghe tôi càng cảm thấy ức chế...Khi tôi làm 1 việc gì dù sai hay đúng chả cần biết,ổng bả cứ khép tôi vào mấy cái tội ổng bả tự suy diễn rồi đem ra mà chửi.Đụng chuyện gì là bới móc chuyện đời trước ra chửi...Hơn nữa,đụng là đem tôi ra mà so với mấy đứa hàng xóm."Nó đi học cao học rồi,còn mày thì ở nhà hành cha hành mẹ","nếu mày được như người ta thì tao đở khổ,tao nuôi mày bằng cơm chứ có cho mầy ăn phân đâu mà ngu thế"...những câu đó tôi luôn luôn được nghe vào những bữa ăn.Sở thích đặt biệt của ông bà già tôi là chửi lúc ăn cơm,ông chửi bà hùa theo.Ông hết chuyện chửi bà bới ra cho ông chửi.Đã thế,cứ mở miệng là nhắc đến tiền."Mày có biết mày phá của tao bao nhiêu rồi ko?","Tiền tiền tiền,lúc nào cũng tiền,mày tưởng tao là cái kho tiền à?","Nuôi mày tốn cơm,tốn của,thà nuôi con chó giữ nhà còn có ích hơn"...
...Chuyện ổng bả nói nhiều nhất là chuyện học hành,tôi là 1 thằng thích tự do và thích làm việc theo sở thích,cái gì thích sẽ làm đến kùn,còn ko thích thì ko bao giờ làm xong...Thế mà bao năm nay,ổng bả ép tôi học trường này,thầy nọ...Tất cả những thứ tôi học,tôi ăn,tôi mặc đều do ổng bả tự chọn mà chả cần hỏi tôi 1 câu...Tôi có ý thay đổi hay từ chối thì bị đánh cho 1 câu "Mât dạy,cha mẹ nói mà cãi à"...Khốn nạn cái thân,ko biết tôi sinh ra làm cái chó gì để bây giờ sống mà phải chịu đựng cái cảnh đó...Tôi biết ông bà già tôi rất thương tôi nhưng cái kiểu thương đó tôi ko thể chịu nổi...Tôi ko là kon nít nữa,tôi có suy nghĩ,có ham muốn của mình.Nhưng đối với ông bà già tôi,tôi luôn là 1 đứa con nít.Những gì tôi nói chả đáng quan tâm,những gì tôi làm đều sai hết,chỉ có lời ổng bả và việc ổng bả làm mới là đúng.Khốn nạn,thế mà ai cũng nói gia đình tôi hạnh phúc...Hạnh phúc cái kiểu gì mà mỗi bữa ăn tôi ko thể nuốt 1 chén cơm ngon lành....Khốn nạn cái thân tôi...Nếu tôi sai thì tôi đã xin lỗi,tại sao lại cứ đem cái sai đó mà đày đọa tôi...Ko biết ông bà già tôi nghĩ cái quái gì trong đầu...Xin lỗi khi phải nói điều này chứ nhiều lúc tôi nghĩ 1 là tôi chết quách đi,còn ko ổng bả biến mất đi dùm tôi...
...1 tháng rồi ko ngày nào yên lành...Tôi ko biết phải chịu cái cảnh này bao lâu nữa...Nếu 1 lúc nào đó thực sự chịu ko nổi,có lẽ tôi sẽ chết ngay trước mặt ổng bả cho ổng bả thấy,chuyện này tôi nói thật chứ ko phải đùa...
).
.
ko quan tâm gì nữa
mk cái đời
:devil: