Chương V – Ma thuật
Một tia sáng mong manh buổi sớm lách qua cánh cửa sổ khép hờ chiếu lên khuôn mặt Oruj làm cậu khẽ nheo mắt rồi vội đưa cánh tay lên che, sau đó đưa mắt nhìn quanh thì thấy trong chòi không có ai, có lẽ lão già đã ra ngoài từ sớm. Oruj đưa mình bước xuống giường, cảm thấy sức khỏe cơ thể đã khá hơn tối qua rất nhiều, cơn đau không còn hành hạ cậu mỗi khi cử động nữa mà chỉ cảm thấy hơi ê ẩm. Nghĩ đến ma pháp của tên mặc áo trùm đầu dù đánh trượt nhưng đã gây nên thương tổn cho cậu như vậy nếu đánh trúng chắc chắn bản thân tan thành đống tro. Bất giác Oruj hơi rùng mình, thầm cảm thấy thán phục sự lợi hại của ma thuật. Nếu như cậu biết sử dụng nó thì chẳng phải đã có thể trả thù hay sao? Nghĩ vậy, Oruj chợt nhớ đến lão già từng nói đã cứu sống cậu khỏi ma pháp của tên trùm đầu, như vậy chắc chắn lão cũng biết ma thật nếu không đã không thể chặn đứng được ma pháp ghê gớm đó. Chỉ có điều lâu nay lão luôn tỏ ra bí ẩn, sống cách biệt với mọi người nên không ai biết mà thôi.
Bước ra bên ngoài, toàn bộ khung cảnh ban sớm trong rừng thật đẹp. Những tán cây cao khẽ đung đưa khi có làn gió thổi qua, nhẹ nhàng nhưng dẻo dai. Những tia sáng đầu tiên của một ngày rải đều qua các tán lá, thi thoảng lọt một vài tia chiếu xuống mặt đất, tiếng chim lúc có lúc không làm tăng thêm vẻ yên tĩnh của khu rừng. Oruj chọn một gốc cây gần căn chòi ngồi xuống, tận hưởng khoảnh khắc bình yên hiếm hoi này. Trước đây Oruj thường phải dậy sớm đi giao những chuyến hàng xa hoặc chuẩn bị bữa sáng, nhưng đó là vì công việc nên cậu không có thời gian hoặc không có tâm trạng chú ý đến việc thưởng ngoạn khung cảnh ban sớm, nhất là trong một khu rừng đặc biệt tĩnh lặng như nơi đây.
Oruj đưa tay ngắt lấy nhánh cỏ mật còn đọng chút sương đưa lên miệng nhâm nhi, rồi ngả người nằm xuống, đầu gối lên gốc cây. Một lúc sau thì lão già từ trong khu rừng đi ra, trên vai vác theo một con nai con vừa mới săn được.
Đưa mắt nhìn Oruj đang nằm ngắm những tán cây trên cao, lão thả con nai xuống đất rồi nói :
- Có vẻ như vết thương của cháu đã đỡ hơn nhiều rồi ?
Oruj chậm rãi ngồi dậy, dựa lưng vào gốc cây cười cười đáp :
- Tuy vẫn còn hơi ê ẩm nhưng cháu cử động không còn khó khăn như mấy hôm trước nữa. Thuốc của ông thật công hiệu.
Lão rút ra một con dao nhỏ trong túi áo và bắt đầu ngồi xuống lột da con nai, lão nói :
- Khá hơn không đồng nghĩa với khỏe hoàn toàn, cháu vẫn phải nghỉ ngơi nhiều hơn nữa. – Rồi lão quay về phía Oruj nháy mắt một cái – Ra sau chòi lấy giùm ta ít củi.
Oruj hơi bất ngờ nhưng vẫn đứng lên đi về phía sau chòi, lòng thầm nghĩ:” Miệng thì nói mình nghỉ ngơi nhưng lại bắt mình đi lấy củi ! Đúng là lão già kỳ quái”.
Đằng sau căn chòi là một cái lán nhỏ dùng để chứa củi, lán được thiết kế sát vách chòi và có mái lá che mưa, tuy nhiên vẫn có những lỗ hổng nhỏ cho nắng chiếu vào làm khô những cành cây còn tươi. Oruj tiến gần đến đống củi còn nguyên khúc chưa bị bổ. Cậu nhặt lấy cây rìu bên cạnh lán, chọn lấy một khúc cây còn xù xì nguyên vỏ chuẩn bị bổ ra thành từng khúc nhỏ. Đặt khúc củi trên mặt đất, Oruj giơ cao cây rìu định nhắm một nhát có thể bổ khúc củi đó ra làm hai. Khi lưỡi rìu chạm vào khúc củi, đột ngột nơi bàn tay tiếp xúc với cán rìu của Oruj cảm thấy tê rần, sau đó chiếc rìu tuột khỏi tay Oruj bay ra cắm sâu vào thân cây gần đó, còn khúc củi nằm dưới đất vẫn trơ ra như chưa có gì xảy ra.
Oruj nhặt lại cây rìu vẫn đang cắm trên thân cây gần đó, trong lòng cảm thấy kì lạ. Đúng là bản thân đang vẫn đang bị thương nhưng sức khỏe của cậu gần như hồi phục hoàn toàn. Nhát rìu vừa rồi cậu dùng lực đủ để bổ một cành củi lớn thành 2 mảnh ngon lành thế mà cành củi này lại vẫn trơ ra. Oruj thử lại lần nữa, lần này cậu dùng lực nhiều hơn gấp đôi, nhắm đúng giữa cành củi mà bổ xuống. Ngay khi lưỡi rìu chạm vào thớ gỗ, lập tức vang lên một tiếng trong trẻo, lưỡi rìu như va chạm vào thép kêu oằn lên một tiếng trong trẻo rồi cũng văng vào góc lán. Oruj ngồi xuống đất ôm đôi bàn tay tê buốt như có kim chích, ngạc nhiên tuột độ nhìn vào khúc củi sau hai lần bị chặt vẫn bình an vô sự !
Oruj uể oải lê bước về chỗ lão già, cậu đã thử rất nhiều lần với nhiều khúc củi khác nhau nhưng kết quả vẫn như vậy, chúng vẫn trơ ra còn đôi bàn tay Oruj đỏ lựng vì chịu lực phản hồi. Cậu chán nản nhìn lưỡi rìu đã sứt mẻ không ít và quyết định đi về, không quên vào rừng kiếm một vài cành khô rơi vãi dưới mặt đất. Thấy bộ dạng thất thểu đi về, lão dừng việc làm thịt nai quay lại hỏi :
- Mi đi lấy củi sao lâu vậy ? – Đôi mắt lão chuyển hướng về bàn tay tấy đỏ của Oruj, như hiểu ra cái gì đó, lão thở dài – Thôi, cháu chuẩn bị nhóm lửa giúp ta.
Nói rồi lão bước vào trong chòi, một lát sau lão trở ra mang theo hai cái chai, một chai nhỏ bằng ngón tay, còn chai kia to bằng nắm bàn tay lớn. Lão mở nút chai nhỏ ra rồi đưa cho Oruj :
- Lấy một ít bột trong này pha với nước rồi thoa vào tay, ngày mai sẽ khỏi.
Oruj lúc này cũng đã nhóm xong lửa, nhận lấy cái chai nhỏ mà lão đưa, cho lên mũi hít hửi, một mùi hắc hắc khó chịu sộc lên mũi làm cậu cảm thấy buồn nôn. Oruj nhăn mặt :
- Ông còn loại thuốc nào khác không ?
Lúc này lão đang thoa chất nước màu vàng trong cái chai lớn lên miếng thịt và chuẩn bị nướng :
- Không, tuy nó có mùi hơi khó chịu một chút nhưng dùng rất tốt .
Oruj le lưỡi :
- Như thế này mà ông bảo hơi khó chịu thôi sao. Nếu vậy thì sau khi ăn xong cháu sẽ dùng !
Cậu chợt nghĩ đến cảnh tượng vừa ăn, vừa phải chịu đựng cái mùi kinh khủng này thì dám nhịn luôn mấy ngày lắm.
Một lát sau khu rừng tràn ngập mùi thịt nướng, lão già cầm con dao cắt một miếng lớn đưa cho Oruj :
- Thử xem mùi vị thế nào – Nói rồi lão mở một nụ cười nhẹ.
Oruj đưa tay đón lấy miếng thịt vàng óng thơm phức, vẫn thắc mắc thứ chất lỏng lão dùng để tẩm ướp thịt vừa nãy là gì. Cậu đưa lên miệng cắn thử một miếng, một mùi vị khó tả lan tỏa trong miệng. Oruj bất ngờ :
- Ông làm thế nào mà thịt nai vốn dai nay lại mềm và thơm thế này ?
Lão nhìn Oruj rồi cười lớn :
- Đó là do thứ gia vị này – Lão cầm cái chai to bằng nắm bàn tay lên – Đây là mật ong pha với rượu, nó không những làm mềm thịt mà còn làm tăng hương vị lên nữa.
Oruj ngạc nhiên :
- Mật ong pha rượu ? Cháu chưa từng nghe đến thứ gia vị này bao giờ, mặc dù cháu cũng hay nấu nướng.
Lão già rút trong túi ra chiếc bình thiếc thường ngày, đưa lên miệng làm một ngụm rồi đưa cho Oruj. Oruj nhận lấy chiếc bình, đưa lên mũi ngửi thì ngay lập tức nhăn mặt vì vị cay nồng đặc trưng của rượu mạnh xuộc lên khoang mũi làm cậu choáng váng. Oruj đưa trả chiếc bình cho lão già trong tiếng cười lớn của lão.
Sau bữa ăn, lão già chợt hỏi :
- Sáng nay cháu chặt được mấy khúc củi ?
Oruj ngạc nhiên vì câu hỏi bất ngờ của lão, ngập ngừng trả lời :
- Không được khúc nào cả, có vẻ như sức khỏe của cháu vẫn chưa bình phục.
Lão đưa chiếc bình thiếc lên làm một ngụm rồi cười nói :
- Không chặt được cũng phải thôi.
Nói xong lão đứng lên đi ra sau chòi, một lát sau trở lại với chiếc rìu Oruj dùng buổi sáng và một khúc củi còn nguyên vỏ cây. Lão đặt khúc củi xuống đất, một tay cầm chiếc rìu đưa lên rồi đột ngột bổ xuống. Lưỡi rìu sứt mẻ đã nhiều, tưởng chừng như chỉ cần chịu thêm một tác động nữa là gãy, nhưng khi chạm vào thớ gỗ ngay lập tức khúc củi bị chẻ làm hai một cách hoàn hảo. Chặt xong, lão ngồi xuống đối diện với Oruj, lúc này cậu đang tròn mắt vì ngạc nhiên xen lẫn bất ngờ. Lão giải thích :
- Loại củi này rất đặc biệt, nó là từ cây Tùng Bách, loại cây đặc biệt dẻo dai và có sức chịu đựng khó tin. Dù cháu đưa khúc củi nhỏ nhất của cây này cho một thanh niên lực lưỡng khỏe mạnh thì cũng chưa chắc đã làm cho nó xây xát đâu.
Đưa mắt nhìn đống lửa Oruj nhóm, lúc này sắp tàn chỉ còn lại than hồng, lão nói :
- Củi lấy từ các loại cây bình thường khác luôn vậy, cháy xong rồi tàn trong chốc lát.
Lão lấy khúc củi Tùng Bách vừa được chặt ban nãy ném vào đống than hồng đó, đột nhiên khúc củi bùng cháy dữ dội như được tẩm xăng dầu. Oruj bất ngờ, chưa kịp hỏi thì lão lại tiếp :
- Như ta đã nói, loại cây này rất đặc biệt, củi lấy từ chúng có thể cháy ngay khi bắt lửa và giữ lửa trong một ngày hoặc hơn, tùy vào số lượng. Tuy nhiên chúng lại khó khai thác nên ít người biết được tác dụng hữu ích này.
- Đúng là loại cây kì lạ, nếu mọi người biết được chắc chắn cuộc sống sẽ được cải thiện đáng kể - Oruj nhìn lão già một cách kỳ lạ - Chúng cứng như vậy mà ông có thể chặt dễ dàng, chắc ông phải có sức khỏe ghê gớm lắm, hoặc giả dụ ông dùng ma thuật...
Oruj hơi ngập ngừng rồi nói một cách khẩn thiết :
- Nếu như ông biết sử dụng ma thuật thì ông có thể dạy cháu không ?
Lão nhìn Oruj, một cái nhìn như muốn hiểu được cậu nhóc 16 tuổi này đang nghĩ gì. Lão tuy không bất ngờ hay ngạc nhiên trước câu hỏi đó, lão đã sớm đoán biết được cậu sẽ nói. Dời ánh mắt khỏi Oruj, lão cầm lấy chiếc bình thiếc :
- Tại sao cháu nghĩ ta sẽ dạy cháu ?
- Hiện nay ngôi làng đã bị phá hủy, chắc chắn ông biết cháu sẽ trả thù. Ông đã cứu cháu, vì vậy sẽ không để cháu tay không mà tự tìm cái chết, có phải không ?
Lão mỉm cười :
- Thông minh lắm, tuy nhiên ma thuật không phải là thứ muốn học là có thể học được, chúng là điều bí ẩn nhất, đa dạng nhất nhưng cũng tổng quát nhất trên thế gian này và chắc chắn rằng chưa một ai khám phá được hết bí ẩn của nó. Ma thuật đã xuất hiện từ xa xưa dưới hình thức cầu mưa gọi gió, theo nhu cầu của con người mà phát triển dần lên.
Tuy nhiên chỉ có một số ít người có thể lĩnh hội hay thấu hiểu được cách sử dụng. Những người đó được gọi là Pháp Sư. Rồi càng về sau này con người càng trở nên tham lam, liên tục gây ra các cuộc chiến tranh nhằm tranh dành quyền lực. Ma thuật cũng bị cuốn vào vòng xoáy đó, từ nhu cầu phục vụ cuộc sống sang phục vụ chiến tranh. Chính vì thế, Ma thuật mới phát triển và trở nên đa dạng như ngày nay.
Lão dừng lại, cầm một cành củi đang cháy lên nói :
- Tất cả mọi sinh vật hay vật chất tồn tại rất đa dạng, nhưng chung quy cũng bắt nguồn từ nguyên tố thuần khiết.
Oruj ngạc nhiên hỏi :
- Nguyên tố thuần khiết ?
Lão gật đầu :
- Đúng vậy, tất cả có bốn nguyên tố thuần khiết là Lửa, Nước, Đất và Gió. Từ bốn nguyên tố này có thể sản sinh ra vạn vật, kể cả con người, thiên thần hay ác quỷ cũng đều không nằm ngoài quy luật. Như ngọn lửa trên cành củi này chính là một nguyên tố thuần khiết. Mọi người đều có thể sử dụng nó để sưởi ấm, làm chín thức ăn, soi sáng... Nhưng như vậy không phải Ma thuật, đó mới chỉ đơn giản là lợi dụng nguyên tố thuần khiết có sẵn và tồn tại dưới dạng thô sơ.
Dừng lại một lúc nhìn gương mặt chăm chú của Oruj như đang nuốt từng lời của mình, lão tiếp tục giải thích :
- Ma thuật có nghĩa là điều khiển và khởi tạo nguyên tố thuần khiết. Chúng dựa trên sức mạnh bên trong cơ thể chúng ta để duy trì, sức mạnh đó được gọi là Ma Lực. Ngoài việc tạo nên và duy trì, con người còn phải điều khiển chúng theo ý muốn, việc điều khiển này dựa vào sức mạnh tinh thần. Hai nguồn sức mạnh Ma Lực và sức mạnh tinh thần rất quan trọng trong việc sử dụng Ma thuật và chúng luôn phải được cân bằng. Nếu cháu đủ sức tạo ra một ma thuật nhưng lại không đủ tinh thần khống chế nó, rất có thể cháu sẽ bị chính ma thuật của mình quay lại giết hại.
Lão giơ một bàn tay hướng về ngọn lửa đang cháy, ngay lập tức ngọn lửa tách ra làm hai, phần tách ra bay về nằm yên trên lòng bàn tay của lão. Ngọn lửa vẫn bập bùng cháy nhưng lão không có vẻ bị sức nóng từ ngọn lửa ảnh hưởng. Đôi mắt lão sáng lên, ngay lập tức ngọn lửa tan biến trong không khí trước ánh mắt kinh ngạc của Oruj.
- Như cháu đã thấy, nếu ta không đủ năng lượng tinh thần không chế ngọn lửa đó thì bàn tay này sớm đã ra tro rồi. Chính vì vậy ngoài việc rèn luyện cơ thể làm tăng Ma Lực còn phải rèn luyện trí óc tăng khả năng ổn định về mặt tinh thần.
Những điều mà lão già vừa nói hoàn toàn lạ lẫm với Oruj khiến cậu có vẻ như có nhiều điều thắc mắc về những thứ mới mẻ này. Cậu hỏi :
- Như vậy Ma thuật được tồn tại và duy trì bởi Ma Lực và chịu sự điều khiển của tinh thần ? Như ông nói nếu nguồn năng lượng tinh thần không đủ lớn thì sẽ không thể điều khiển được Ma thuật ? Nếu như vậy thì làm thế nào để có thể nhận biết được Ma thuật nào bản thân có thể điều khiển, còn Ma thuật nào không ?
Lão già cười :
- Câu hỏi rất hay.
Đôi mắt lão nhìn Oruj một cách thích thú và bắt đầu giải thích :
- Để có thể nhận biết được điều đó thì bản thân phải tự nhận biết được khả năng của bản thân tới đâu và sức mạnh Ma thuật đang sử dụng lớn như thế nào. Sức mạnh của Ma thuật được chia làm năm cấp độ, càng lên cao độ tàn phá và tác dụng ảnh hưởng của Ma thuật càng lớn. Năm cấp độ đó là Triệu Nhập, Triệu Dụng, Triệu Hợp, Triệu Hồi và Triệu Hòa.
Cấp độ đầu tiên là Triệu Nhập, con người có thể sử dụng sức mạnh của bốn nguyên tố thuần khiết làm gia tăng sức tấn công lẫn phòng thủ. Tuy nhiên chỉ là mượn sức mạnh từ nguyên tố thuần khiết và chưa có khả năng tạo ra chúng. Lên đến cấp độ thứ hai Triệu Dụng, tại cấp độ này con người có thể tạo ra nguyên tố thuần khiết từ sức mạnh nội thể và điều khiển chúng theo ý muốn. Hai cấp độ đầu tiên là phổ thông nên hầu như mọi người đều có thể luyện tập để đạt được, tuy nhiên phải là sự rèn luyện chăm chỉ cần cù thì mới có kết quả.
Cấp độ thứ ba Triệu Hợp, cấp độ này thiên về sức mạnh tinh thần, ta sẽ có khả năng dung hợp 2 đến 3 nguyên tố thuần khiết để tạo ra một Ma pháp mới mạnh mẽ hơn. Đây là một cấp độ khó, buộc phải là người có tinh thần vững vàng và quyết tâm cao độ mới có thể đạt được. Khác với hai cấp độ đầu tiên, cấp độ thứ 3 này rất khó đạt được, không phải là người có vận may và năng khiếu bẩm sinh thì sẽ chỉ mãi mãi dừng lại ở cấp độ thứ hai mà không có cách nào tiến lên được.
Triệu Hồi, như tên gọi của nó, người đạt tới cấp độ này có khả năng triệu hồi các tinh linh, các thần thú mang sức mạnh của nguyên tố thuần khiết, và tất nhiên chỉ có người may mắn và có khả năng tài giỏi thực sự thì mới có thể đạt được cấp độ Triệu Hồi. Theo ta được biết thì hiện nay số người có thể triệu hồi tinh linh thần thú chỉ đếm được trên đầu ngón tay.
Lão ngưng nói, cầm bình thiếc đựng rượu lên tu một hơi. Oruj như chìm đắm trong những lời lão vừa nói về Ma thuật, bất chợt cậu nhận ra điều gì đó, liền hỏi :
- Ông bảo có tất cả 5 cấp độ, nhưng sao cháu chỉ thấy ông kể có 4 cấp ? Còn cấp độ cuối cùng là Triệu Hòa thì sao ?
Lão già lắc đầu đáp :
- Thực chất trên thế gian này chỉ tồn tại 4 cấp độ, cấp độ Ma thuật cuối cùng đó chỉ có trong truyền thuyết, chưa ai đạt được nên không biết tác dụng của nó là gì. Theo một số ghi chép về lịch sử Ma thuật thì nó rất khủng khiếp, có khả năng hủy diệt lẫn tái sinh thế giới.
Oruj im lặng suy nghĩ về những gì mình vừa được nghe. Quả thật Ma thuật rất rắc rối, không hề đơn giản như những gì cậu tưởng tượng trước đây. Oruj cảm thấy lo lắng, liệu bản thân có đủ khả năng tiếp thu những điều huyền diệu của Ma thuật không. Trước đây cậu vốn chỉ là một cậu bé làm công việc chuyển giao bưu phẩm, chưa hề có may mắn được học hay được hiểu cặn kẽ về những điều kỳ lạ này nên trong lòng nảy sinh cảm giác lo sợ và tự ti về bản thân. Quả thật con đường phía trước cậu phải trải qua còn rất dài, nếu Oruj không được lão già cứu sống thì sẽ thế nào ? Nghĩ đến đây, Oruj bất chợt nói:
- Cháu vẫn còn chưa biết tên ông là gì.
Lão già nhìn Oruj, đôi mắt già nua sâu thẳm ánh lên vẻ nuối tiếc và hoài niệm nhưng chỉ tồn tại trong thoáng chốc :
- Tên ta là Albus
Chợt thấy Oruj như muốn hỏi gì thêm, lão liền nói luôn :
- Nhiêu đây với một buổi trưa là đủ rồi, ta còn phải đi nghỉ nữa.