Xin lỗi đã chen ngang, nhưng nếu là về vẽ thì mình nghĩ mình có tư cách để nói chút ít. Xấu là xấu và đẹp là đẹp, điều này không bao giờ thay đổi. Tuy nhiên, giá trị của một tác phẩm nghệ thuật nhiều khi không dựa trên cái ranh giới đã quá rõ ràng đấy. Một bức tranh có thể đẹp lộng lẫy và chuẩn tuyệt đối, nhưng nó vẫn là một thứ vô hồn. Một bức vẽ có thể nguệch ngoạc và vô nghĩa, nhưng nó vẫn là một kiệt tác cao quý. Điều quan trọng nhất, là người vẽ gửi những gì vào trong tranh, những thứ đó được chính người vẽ tạo ra hay cảm nhận như thế nào, trong mắt người đó nhìn thấy gì và có được gì sau đó. Chiêm ngưỡng tác phẩm của chính mình giống như nhìn vào một tấm gương, dù mình có vẽ cái gì, đó vẫn là mình trong tranh, là một mảnh sự vật được hình thành qua hình ảnh phản chiếu của chính tâm hồn mình, nó thuộc về mình. Mình có thể khắt khe, có thể bỏ cuộc, có thể thất vọng, nhưng cho đến khi một mảnh của mình vẫn còn trong tác phẩm, thì giá trị của bức tranh vẫn còn đó, giá trị của chính bản thân người vẽ.
Loại bỏ những trường hợp đặc biệt, những kẻ khôn ngoan và tài năng, biết chắc và hiểu rõ mình đang dùng nghệ thuật như một công cụ đầy thuyết phục và hấp dẫn.