- 18/4/16
- 60
- 43
Phim buồn nhỉ...
BUỒN 1 là vì đã xem bản cam và thấy phim như hẹc. Phim giống như 1 phim nhái Châu Tinh Trì hơn là của Châu Tinh Trì, bất kể là ở phương diện diễn viên/đạo diễn.
Thực sự phim Châu Tinh Trì cho đến Mối tình ngoại truyện (2013) vẫn giữ được nét riêng và hấp dẫn, nhưng từ Mỹ nhân ngư (2016) trở đi thì dần trở thành 1 món khó nuốt và trở thành 1 phiên bản nhái Châu Tinh Trì như hàng chục phim Trung Quốc mỗi năm thực hiện.
Nội dung phim thực sự rời rạc. Cảm giác như đọc truyện Jindo nhái ấy. Nhồi nhét quá nhiều trận đấu làm phim ko có thời lượng để phát triển nhân vật. Kết quả là thành 1 vòng lặp y hệt Jindo: Trên sân → Ngoài sân → Trên sân → Ngoài sân. Tôi ko có ý chê Jindo vì là truyện bóng đá hài và nhân vật đa dạng, hay ở miếng hài cả trên sân và ngoài sân, hợp motip kể chuyện. Còn Kung Fu Soccer thì nhân vật mờ nhạt hơn nhiều đâm cũng chả có miếng gì.
Trận đấu cũng boring vãi. Bắt đầu bằng 2 đội xếp đội hình trông ngầu rồi đứng sút chưởng. Toàn thắng chênh lệch mấy chục - 0 ko có tí kịch tính nào. Nên toàn bộ phim chả có quái gì ngoài việc show cái kĩ xảo giả. Đm có mỗi cái nhảy đạp không khí rồi đá bóng cứ diễn đi diễn lại nhàm vl.
Kiểu hài thì vẫn vậy, nhưng ko có được cái duyên Châu Tinh Trì + dàn nhân vật phụ diễn cùng. Tôi vẫn xem lại phim CTT trên Netflix đều đều và vẫn buồn cười mấy cái miếng tôi đã xem cả triệu lần của cả dàn diễn viên. Nhưng cũng mấy cái miếng này vào các nhân vật trong Kung Fu Soccer thì nó nhạt vl. Phải nói thẳng là có anh Châu vào 1 cái nó ko chỉ có cái đinh hài đỉnh cao mà còn boost cho cả dàn nhân vật phụ nữa. Thiếu anh là nó mất mẹ 99% effect.
Cùng cái kiểu chạy trong mơ của Song Song còn chẳng so được với với kiểu chạy tương tự và diễn xuất biểu cảm của Đầu Ngỗng trong Thần Ăn mà Lý Triệu Cơ còn là đàn ông diễn cảnh chạy kiểu nữ.
Cái đoạn cả lũ con gái chạy vào nhà vệ sinh cười thật sự ko biết hài ở đâu mà làm đến mấy phát mới chịu.
Nói chung giờ Trung Quốc không chuộng diễn viên thực lực nên cũng đành chịu.
Mối quan hệ của Song Song với Ngọc Long giải quyết mâu thuẫn quá nhanh. 2 nhân vật này nhạt. 1 thì lúc nào cũng lên gân gào lên còn 1 thì nghênh và đơ như cái mặt của em Đị* Lẹ Thiệt Nha. Vai trò của nhóm 4 người Lưu Gia Linh chả có cái quái gì trong phim, bỏ đi cũng ko ảnh hưởng gì luôn. Nói là cameo thì nó quá dài để được coi là cameo.
Ý nghĩa của phim thì rác. Phim này xem ko có cái bi thường thấy trong phim anh Châu. Nhìn lại Shaolin Soccer nó bi với đau vl. Phim cũng lắm lỗi gài vô lý dù tôi hiểu phim anh Tinh nó phải bất hợp lý, nhưng tôi thấy khó chấp nhận. Ví dụ từ đầu đến cuối mặc áo đỏ, xong trận cuối thì mặc cái áo thiếu lâm, ít ra thì cũng phải có thêm 1 cảnh nối cho nó có ý nghĩa.
BUỒN 2 là anh Tinh già thật rồi. Phim anh ko đóng thì mỗi lần tôi thấy đều đi xuống thêm 1 bậc.
Hi vọng có cái phim phần 3 Shaolin vs Kung Fu để tôi có thể cúng tiền cho anh vì anh có thể sẽ góp mặt (Tôi mới cúng anh 2 lần với Tuyệt đỉnh Kung fu và CJ07).
Mặc dù tôi toàn xem lậu và biết ơn anh, nhưng tôi cũng ko thấy mình nợ anh gì khi xem bản cam phim này. Vì phim như hẹc.
Thực sự phim Châu Tinh Trì cho đến Mối tình ngoại truyện (2013) vẫn giữ được nét riêng và hấp dẫn, nhưng từ Mỹ nhân ngư (2016) trở đi thì dần trở thành 1 món khó nuốt và trở thành 1 phiên bản nhái Châu Tinh Trì như hàng chục phim Trung Quốc mỗi năm thực hiện.
Nội dung phim thực sự rời rạc. Cảm giác như đọc truyện Jindo nhái ấy. Nhồi nhét quá nhiều trận đấu làm phim ko có thời lượng để phát triển nhân vật. Kết quả là thành 1 vòng lặp y hệt Jindo: Trên sân → Ngoài sân → Trên sân → Ngoài sân. Tôi ko có ý chê Jindo vì là truyện bóng đá hài và nhân vật đa dạng, hay ở miếng hài cả trên sân và ngoài sân, hợp motip kể chuyện. Còn Kung Fu Soccer thì nhân vật mờ nhạt hơn nhiều đâm cũng chả có miếng gì.
Trận đấu cũng boring vãi. Bắt đầu bằng 2 đội xếp đội hình trông ngầu rồi đứng sút chưởng. Toàn thắng chênh lệch mấy chục - 0 ko có tí kịch tính nào. Nên toàn bộ phim chả có quái gì ngoài việc show cái kĩ xảo giả. Đm có mỗi cái nhảy đạp không khí rồi đá bóng cứ diễn đi diễn lại nhàm vl.
Kiểu hài thì vẫn vậy, nhưng ko có được cái duyên Châu Tinh Trì + dàn nhân vật phụ diễn cùng. Tôi vẫn xem lại phim CTT trên Netflix đều đều và vẫn buồn cười mấy cái miếng tôi đã xem cả triệu lần của cả dàn diễn viên. Nhưng cũng mấy cái miếng này vào các nhân vật trong Kung Fu Soccer thì nó nhạt vl. Phải nói thẳng là có anh Châu vào 1 cái nó ko chỉ có cái đinh hài đỉnh cao mà còn boost cho cả dàn nhân vật phụ nữa. Thiếu anh là nó mất mẹ 99% effect.
Cùng cái kiểu chạy trong mơ của Song Song còn chẳng so được với với kiểu chạy tương tự và diễn xuất biểu cảm của Đầu Ngỗng trong Thần Ăn mà Lý Triệu Cơ còn là đàn ông diễn cảnh chạy kiểu nữ.
Cái đoạn cả lũ con gái chạy vào nhà vệ sinh cười thật sự ko biết hài ở đâu mà làm đến mấy phát mới chịu.
Nói chung giờ Trung Quốc không chuộng diễn viên thực lực nên cũng đành chịu.
Mối quan hệ của Song Song với Ngọc Long giải quyết mâu thuẫn quá nhanh. 2 nhân vật này nhạt. 1 thì lúc nào cũng lên gân gào lên còn 1 thì nghênh và đơ như cái mặt của em Đị* Lẹ Thiệt Nha. Vai trò của nhóm 4 người Lưu Gia Linh chả có cái quái gì trong phim, bỏ đi cũng ko ảnh hưởng gì luôn. Nói là cameo thì nó quá dài để được coi là cameo.
Ý nghĩa của phim thì rác. Phim này xem ko có cái bi thường thấy trong phim anh Châu. Nhìn lại Shaolin Soccer nó bi với đau vl. Phim cũng lắm lỗi gài vô lý dù tôi hiểu phim anh Tinh nó phải bất hợp lý, nhưng tôi thấy khó chấp nhận. Ví dụ từ đầu đến cuối mặc áo đỏ, xong trận cuối thì mặc cái áo thiếu lâm, ít ra thì cũng phải có thêm 1 cảnh nối cho nó có ý nghĩa.
BUỒN 2 là anh Tinh già thật rồi. Phim anh ko đóng thì mỗi lần tôi thấy đều đi xuống thêm 1 bậc.
Hi vọng có cái phim phần 3 Shaolin vs Kung Fu để tôi có thể cúng tiền cho anh vì anh có thể sẽ góp mặt (Tôi mới cúng anh 2 lần với Tuyệt đỉnh Kung fu và CJ07).
Mặc dù tôi toàn xem lậu và biết ơn anh, nhưng tôi cũng ko thấy mình nợ anh gì khi xem bản cam phim này. Vì phim như hẹc.
Chỉnh sửa cuối:
, bào tiền tiếp thôi





Mới thấy lần đầu trong đời haha 

