Trên đường đời còn anh, đi ngang qua dòng người tấp nập. Chợt!!!! anh nhìn thấy em, bóng hao gầy, tóc xoã ngang vai mà vẫn nghiêm trang. Giữa đường a quay lại tìm em, mặc dòng xe qua lại, nhưng...không phải là em.
Anh...lại về, bóng anh trải dài trên con đường đấy, xung quanh dường như quá ồn ào và tấp nập. Anh chẳng bắt kịp gì nữa, anh thấy lẻ loi và rồi bóng tối vây quanh anh...
Anh...anh à...giọng em nũng nịu. Dậy nhặt rau cho em. HỨ, nhặt phải rửa chứ? Anh đúng là công tử mà.
Anh, thích ăn gì? Canh chua cá này, rau sống này, ớt tươi này...Khiếp...giọng em dài ra, ăn cay như ma.
Anh, mặc áo vào - cái loại yếu như sên, hở tí là ốm mà cứ phong phanh.
Anh, nhà em ở đâu? gần chỗ nào? áo em mua màu gì? sao không mặc???
.........
Anh...giết em đi.
Từng giọt nước mắt, vậy là chưa đủ cho máu và nước mắt em đã rơi. Anh sẽ sống tốt, a sống và sẽ làm một người thật tốt - cho cả anh và em.
http://www.youtube.com/watch?v=6UBC8pWR49M