Mình cũng cảm nhận được là khi viết truyện, trong đầu mình chỉ nghĩ sơ lược về những gì cần viết, rồi nghĩ ra chỗ nào mình gõ chỗ đó, cứ thế mà gõ cho hết thì thôi, nên mình không có ý niệm rõ ràng lắm về bố cục văn chương và khi nào nên hài khi nào không.
Có chăng là cảm giác lỡ viết cái gì đó dư dư thừa thừa nhưng chết nỗi là không biết dư thừa chỗ nào để cắt bỏ. Kinh nghiệm chương truyện gần đây thì cảm thấy hình như viết càng dài thì sự hài hước càng dễ bị "hụt hơi" ^^
Bạn có cao kiến hay cao hổ cốt gì không, cho mình xin tí
