Hôm trước vừa ra rạp xem phim này, phải nói là toát cả mồ hôi với trố mắt ở nhiều đoạn. Công nhận kĩ xảo kinh thật, vừa sợ vừa khoái.
Xem xong thấy thương nhất là mấy người dân thường, đặc biệt là dân Mỹ lúc ở nhà trắng trước khi dính sóng thần. Nhìn cảnh mấy anh cứu hộ vẫn cố gắng cứu chữa mọi người, dựng lều tạm trong khi chút nữa thôi là chết, thật là...
Hơn nữa cáu nhất tụi chính phủ. Mặc dù biết là nếu nói ra thì sẽ có bạo loạn, nhưng mấy bố giữ rịt thông tin đến lúc không thể giữ nổi vẫn ếch chịu nói, để dân chết tức tưởi như rạ.
Buồn cười nhất là các nhà khoa học. Dự đoán kiểu gì toàn thấy "sớm quá", "sắp muộn rồi", cái gì cũng nhanh hơn các bố ấy đoán. Vì thế mà mất tính logic của phim.
Vô tích sự nhất phải nói là chị em phụ nữ. Bác nào để ý từ đầu đến cuối phim các cô không làm gì được nhiều hơn là ôm hét khóc, đảm bảo mặt tinh thần cho người khác chăng? Kết luận, những lúc khó khăn đàn ông vẫn nhất.