Hulloxec
- Nhưng giờ vẫn chưa có phù thủy nào chết cả, phải không ? Không phải cô, Beatrice hay Bernkastel ...
Hulloxec
- Tất nhiên là không ai muốn mình chết, phù thuỷ nhìn nhận việc này dễ hơn vì họ khó chết, có khi còn hồi sinh được người chết, có rất nhiều đồ vật dưới quyền, còn con người thì khác, họ chỉ đơn giản là dễ chết hơn thôi, vì thế họ nhìn nó nghiêm trọng hơn ...
Lambdadelta:
- ta đã giết vài chục phù thủy, theo các cách khác nhau, thầy của Beatrice cũng là 1 ví dụ, cô ta đã chết, nhưng Beatrice đã hồi sinh để làm Furniture cho mình, cô ta vẫn còn sống, nhưng chỉ là 1 mảnh vỡ do beato tái hiện thôi, phù thủy chết trăm lần có thể được hồi sinh, nhưng chỉ còn là Furniture hay mảnh vỡ, vĩnh viễn không hoàn thiện.
Lambdadelta:
- Và ta cũng đã từng đứng trước cánh cửa chết chóc 1 lần
Lambdadelta:
- Cái chết của phù thủy đáng sợ hơn nhiều lần, nó giống như 1 bài toán mà người không thể giải, 1 căn phòng khóa kín mà ngươi không thể thoát. Bị rơi xuống avici cúng chẳng sợ bằng...ngươi chỉ có cách cấp nhận cái chết hoặc cố thoát ra, đó là 1 cái loop mà ngươi không bao giờ thoát ra...1 giây nhưu là 1 trăm năm, ta đã kẹt trong cái vòng sinh tử đó....cái hộp đen đó không biết bao lâu....muốn chết cũng khó...
cô ta có vẻ hơi hoảng loạn, không rõ ý lắm, nhưng cô ta có vẻ đã từng chịu 1 chấn động khủng khiếp gấp vạn lần cái chết
Hulloxec
- Không sao...
Nghĩ : Trước đây tôi cứ nghĩ cô là 1 người suốt ngày gây khó khăn cho người khác, tìm cách sử dụng họ ... Nhưng có vẻ cô cũng biết cách nói chuyện, và nếu nói chuyện thì có lẽ cô không hẳn xấu như tôi nghĩ...
Lambdadelta:
- ta chỉ muốn nói, nhưng phù thủy có thể vượt qua cái chết (thật sự) 1 lần không nhiều như các ngươi tưởng, cho đến giờ, ngoài ta và bern ra là không có ai cả
Hulloxec Nghĩ : Tiếc là với con người chúng tôi thì không, nó là 1 rào cản chắc chắn không thể vượt qua, chỉ là sớm hay muộn thôi ...
- Có lẽ đó là điều đáng nể đấy, cô Lambdadelta...
Hulloxec
- Tất nhiên là thế rồi, tôi vẫn muốn mình là một con người ...
Hulloxec
Nghĩ : Vì tôi thích một cuộc sống hữu hạn, như thế tôi nghĩ mình sẽ sống hết mình vì những gì mình muốn và tin tưởng, tôi vẫn muốn sống để đến khi nhắm mắt xuôi tay, tôi vẫn có thể mỉm cười rằng cả cuộc đời tôi đã không phí hoài ...
- Dù sao cũng cám ơn ý tốt của cô...