[2020] Land of Departure

sample-f1c8dd1d70fbd452f3ff32454-1.png

Suwako:
- Cách này có thể hiệu quả cho việc chỉ huy. Nhưng chúng tôi lập Team như thế nào và có nhiệm vụ gì ?
 
dasdj.jpg

Okuu
-Train? Nếu train thì cũng phải mất thời gian chứ đâu một sớm 1 chiều được.
 
Code_Geass_-_Lelouch_of_the_Rebelli.jpg

Hulloxec nhìn Utsuho và giơ Gaunlet ra
"Chúng ta có thời gian, đừng lo Utsuho."
 
Beel.jpg

Beelzebub:
- Ha...tôi nghĩ là mình sẽ nói kỹ hơn về việc thành lập team, điều cơ bản nhất là cứ mời mọi người quanh thành phố, tuy nhiên họ có thể yêu cầu vài việc...và đặc biệt, họ sẽ không vào nhóm nếu Lv của người mời thấp hơn họ. ví dụ như LV của tôi khoảng hơn 450, nên quý cô suwako sẽ phải chờ thêm 1 lúc lâu nữa
 
c730b4163fa4a4fdea0636d.jpg

Okuu
-Suwako-sama. Chẳng phải ngài từng nói là đã từng đánh bại cô ta rồi sao? Sao lv của cô ta cao hơn ngài nhiều thế?
 
Code_Geass_-_Lelouch_of_the_Rebelli.jpg

Hulloxec nhìn Suwako rồi quay qua nhìn Beelzebub, tự hỏi liệu có bao giờ 2 người họ chung team với nhau không...
 
9946ac1ba71e7e8649cc6e5a36a396dc.jpg

Suwako đập bàn, cố ý làm cho bàn không vỡ
- Nghĩ ta sẽ mời ngươi? Mơ thì cũng đừng nói đến những chuyện đó...

sample-f1c8dd1d70fbd452f3ff32454-1.png

Suwako nhìn Utsuho
- Ngươi đừng hỏi... ta cũng không biết tại sao nữa.
 
Beel.jpg

Beelzebub:
- Chỉ tiêu của mọi người là trong hôm nay mời được 1 người, sau đó tự train, được chứ!
 
SereneWorried.png

Serene đứng nhìn Beelzebub rồi nhìn Suwako, nhưng không biết nói gì. Sau khi nghe lời của Beelzebub, cô càng tỏ vẻ lo âu hơn.
 
Code_Geass_-_Lelouch_of_the_Rebelli.jpg

Hulloxec gật đầu và đứng dậy...
Nghĩ : Có lẽ nên tìm người thôi ...
 
bb5ef57e5722a540f1169c14a254040.jpg

Suwako đứng lên
- Cần xuất phát ngay thôi, mọi người.
 
dsa.jpg

Okuu
-Unyuu... Chúng ta đâu có quen ai ở đây đâu mà mời chứ...
 
Làm như sau:
- Về Player Topic của riêng mình
- Ở post 1 của Land of Departure đã cập nhật 1 danh sách, người nào đang ở chỗ nào
- Đi đến 1 vùng của Land of Departure, và mời thử 1 nhân vật ở đó, hãy cố gắng mời 1 người trong hôm nay. Nếu ko mời ai đó, vẫn có thể nói chuyện thông thường
 
SereneWorried.png

Serene:
Okuu nói đúng đó, ở đây chỉ có chúng ta đáng tin thôi, nhớ không?

Serene lo ngại nhìn mọi người Hulloxec chuẩn bị rời đi.
 
Chỉnh sửa cuối:
Unknown quay trở lại Hotel sau khi đi lang thang và bước vào đại sảnh... Đi đến quầy sách báo gần đó và chộp lấy một cuốn.

unknow_ava-1.png

Unknown:
- Không...

Unknown bỏ cuốn tạp chí thời trang Victoria xuống và lấy một cuốn tạp chí thể thao khác.


Unknown:
- Barcelona ư...?

Unknown lại bỏ nó xuống và cầm lên tờ báo Thanh Niên và đi lại gần chồng ghế sofa. Đoạn cô lấy một cái ghế đẩu gần đó để gác chân và thảnh thơi đọc chúng.


Unknown:
- Sông Thị Vải...

Unknown ngồi nhìn đăm chiêu vào mục báo đó suốt hàng giờ liền...

---------- Post added at 23:51 ---------- Previous post was at 22:35 ----------

Unknown sau khi bừng tỉnh thì thấy trời đã đầy trăng và sao, cả đại sảnh cũng rơi vào tĩnh lặng.

unknow_ava-1.png

Unknown:
- ...

Unknown vất tờ báo đang cầm trên tay lên ghế sofa và bắt đầu thẫn thờ bước lên từng bậc cầu thang. Bước từng bước, nhẹ nhàng... Cứ thế cho đến khi cô gặp một cánh cửa...

Unknown bước qua cánh cửa ấy, cô lại một lần nữa nhìn thấy bầu trời sao... Nhưng lần này, điểm thêm vào là vầng trăng khuyết...
Bầu không gian tĩnh lặng, vô tận, tất cả chỉ là một màu đen...

Một con đường... một con đường nhỏ hẹp le lói trong bóng tối...

Unknown ngồi vô hồn tại đó...
 
Đêm trằn trọc, Suwako từ từ mở cánh cửa sân thượng nhẹ nhàng... thấy không khí phía trong yên tĩnh

sample-e8713c537d2cfe0877a4ed54dce6.jpg

Suwako:
- .... Kia là...

Suwako chỉ nhìn thấy bóng 1 vampire với đôi cánh 7 màu sau lưng đang ngồi thẩn thờ ở đó, nhìn lên trời thì bèn lại gần hỏi thăm...

sample-5a123bc324022d2e20707cdf0-2.jpg

Suwako:
- Cô rất thích... ngắm sao vào mỗi tối phải không?
 
unknow_ava-1.png

Unknown:
- Giọng nói... cảm giác... bước chân... Vâng, Suwako... hoạt náo viên...

Unknown nở một nụ cười...
 
Suwako ngồi xuống cạnh Unknown, rồi cũng ngước nhìn lên bầu trời mà nói tiếp...

fe20b252f1e4924e5b4da610a8d12d0.png

Suwako:
- Cô... có vẻ... luôn thích cảm giác cô đơn thế này sao?

Suwako nhìn sang Unknown cùng một nụ cười buồn

fe20b252f1e4924e5b4da610a8d12d0.png

Suwako:
- Không gian tĩnh lặng... trống vắng... nhưng những vì sao trên trời kia... không phải chỉ có một... chúng không cô đơn... ngày mai tươi sáng... hãy cùng chia sẻ với mọi người nụ cười này, được không?
 
unknow_ava-1.png

Unknown:
- Hahaha...

Unknown cười phá lên, giọng cười nghe lạnh tóc gáy, gần như phá vỡ bầu không khí thanh tịnh này...

unknow_ava-1.png

Unknown:
- Tươi sáng...? Cái thứ khô khan ấy... Vớ vẩn! Nó đáng lẽ không tồn tại nếu như cái lũ nhóc đó không ra đời!

Unknown lại tiếp tục cười...
 
Suwako quay mặt đi, chỉ yên lặng một hồi lâu... mặt mũi đăm chiêu

fe20b252f1e4924e5b4da610a8d12d0.png

Suwako:
- "Lũ nhóc" ánh sáng... phải, Vampire... không thể sống mà không có bóng tối... ánh sáng là một thứ khó chịu, nguy hại nhất đối với cô... những người mang lại ánh sáng hẳn là không khiến cô dễ chịu.

Suwako ngẩng mặt rồi lại nhìn Unknown, cô vẫn giữ nụ cười buồn

fe20b252f1e4924e5b4da610a8d12d0.png

Suwako:
- Nhưng tôi biết... cô từng bị giam cầm suốt 495 năm vì sự bộc phát không thể kiềm chế được, nơi đó... chỗ cầm tù cũng đầy bóng tối... cô biết đấy, nó cũng là một thứ cảm giác bị bỏ rơi, luôn luôn cô độc và tuyệt vọng...

fe20b252f1e4924e5b4da610a8d12d0.png

Suwako:
- Ánh sáng mặt trời có thể là cái mà cô không mong muốn, nhưng ánh sáng của mỗi người xung quanh... một thứ cảm xúc ấm áp không thể thiếu... sẽ dang rộng bàn tay đón cô bất cứ lúc nào, cô có thể nhận ra điều đó chứ?
 
Chỉnh sửa cuối:
Back
Top