villain xịn còn thiếu gì, anh
Tứ hay hơn nhiều
Jhin thì thuần ác quá khó phát triển nội tâm nhân vật khi lên phim đc như Silco, nhưng về mặt tính cách cũng như hình ảnh của nó lại quá ư nghệ thuật, thiết kế của Riot về con tướng này thực sự masterpiece, ss2 Arcane mà làm cú debut cho Jhin thì fan hype tận nóc.
Một số fact về Jhin:
+ Joke (ctrl1), Jhin làm rơi khẩu súng và nó bắn ra 4 viên đạn
+ Khẩu súng Whisper có 4 viên đạn, viên thứ 4 là mạnh nhất
+ Lựu đạn nhảy múa (Q) nảy 4 lần
+ Nét vẽ chết chóc (W) trói chân kẻ địch nhận sát thương trong vòng 4s
+ Bẫy hoa sen (E) làm lộ diện kẻ địch trong 4s, thời gian hồi chiêu cấp 18 là 16s (bội số 4)
+ Sân khấu tử thần (R) bắn ra một loạt 4 viên đạn, dĩ nhiên viên thứ 4 là viên mạnh nhất.
- Tên của Jhin gồm 4 chữ cái, biệt danh của hắn (The virtuoso) cũng đọc thành 4 âm tiết (ˌvɜːtʃuˈəʊsəʊ)
+ "Virtuoso" là từ dùng để chỉ một người rất giỏi trong âm nhạc hoặc một lĩnh vực nào đó (đây là lý do Riot gọi video teaser Jhin là "trí óc của nghệ nhân"). Jhin theo đuổi nghệ thuật giết chóc. Một phần mục tiêu của hắn ta là làm cho cái chết trở nên đẹp mắt, và một phần là độ chính xác và lên kế hoạch trước khi thực thi. Mọi thứ phải ráp lại với nhau một cách hoàn hảo để có màn trình diễn tuyệt vời nhất.
- "Phá vỡ bức tường thứ 4" đây: Thử nhìn bốn chữ J, H, I, N trên bàn phím lẫn điện thoại xem nối ra số mấy nhé

)
- Kí tự trên khẩu Whisper là IIII, có thể có liên quan đến số 4. Vì IIII là cách ghi cũ và không phổ biến của IV.
- Nhạc nền của Jhin được xây dựng trên motif 4 nốt, viết bởi khóa chu kỳ 4/4, mỗi nhịp chia thành 4 tiết tấu khác nhau.
- Năm ra mắt của Jhin là năm 2016. Ờ và nó là năm nhuận

))) tôi không nghĩ đó là một sự trùng hợp.
- Trong cốt truyện cũng có sự hiện diện của con số 4: Jhin sẽ giết 4 người trong mỗi quốc gia, mỗi khi hắn được nhận hợp đồng.
Không sở hữu kỹ năng dịch chuyển tức thì như Ezreal, không có kỹ năng lướt đi như Kai’Sa, không có cơ chế tàng hình như Twitch, không có kỹ năng miễn nhiễm sát thương, cũng không thể tạo lá chắn xuyên bản đồ cho đồng đội. Thứ mà Jhin có chỉ là khẩu súng 4 viên và đôi chân “trẻ, khỏe và dẻo”.
Những điều trên đã khiến Jhin trở thành một vị tướng kém cơ động, thế nên, nếu xem việc né tránh kỹ năng định hướng bằng Jhin là nghệ thuật, thì người điều khiển Jhin sẽ là một nghệ sĩ, và nếu bạn né hết mọi thứ mà kẻ địch ném vào mặt bạn ư? Chúc mừng, bạn là nghệ nhân đấy!
Jhin là một nghệ sĩ, hắn luôn đề cao cái đẹp và là một sát thủ, hắn nâng tầm cái chết. Đối với Jhin, mỗi cái chết là một nét khắc họa tuyệt vời nhất, là sự phô bày hoàn hảo nhất cho sự thăng hoa của nghệ thuật. Mỗi tiếng súng là một nốt nhạc, mỗi chuyển động là một bước nhảy và khung cảnh người ta ngã xuống chính là một bức họa.
Jhin: “You will learn what beauty truly is.” – “Ngươi sẽ học được vẻ đẹp thực sự là gì.”
“I will make you beautiful. I will make you perfect.” – “Ta sẽ khiến ngươi xinh đẹp, ta sẽ khiến ngươi hoàn hảo.”
Đối với một người nghệ sĩ, khi thực hiện một buổi biểu diễn, điều mà họ chú trọng nhất chính là khúc cao trào và cái kết. Khúc cao trào chính là nốt thăng sáng chói của bản nhạc, là sự rực rỡ và là đinh cao của khúc hòa tấu để dẫn dắt khán giả đến với sự thăng hoa của tột cùng cảm xúc và rồi một kết thúc tuyệt vời sẽ thả họ chìm vào thỏa mãn và khiến họ phải khắc sâu tác phẩm của mình. Cảm giác mà cái kết đem lại, chính là sự cô đọng của toàn bộ bản nhạc.
Còn đối với một sát thủ, cái kết cũng chính là khúc cao trào mà họ để lại. Cái chết của mục tiêu chính là tinh hoa tài năng và công sức của họ. Nó để lại cho người xem cảm giác sợ hãi, bàng hoàng và cả hoảng loạn. Và Jhin là người cũng chính là một nghệ sĩ và sát thủ, hắn coi trọng cả 2 điều đó.
Jhin: “The end is important in all things” – “Cái kết đều quan trọng đối với tất cả mọi thứ.”
Jhin: “Life has no meaning, but your death shall” – “Cuộc sống không có ý nghĩa gì cả, nhưng cái chết thì có.”
Súng là bút vẽ, là nhạc cụ tuyệt vời cho nghệ thuật của Jhin. Hắn ta luôn luôn “sáng tạo” ra những màn trình diễn khiến những người chứng kiến phải bị ám ảnh. Nhưng bao nhiêu người dám nhìn vào những tác phẩm đó đây, và liệu hắn có nhận ra được rằng, không ai dám “thưởng thức” tác phẩm của hắn thì sẽ như thế nào?
Jhin: “Art should be terrified.” – “Nghệ thuật nên được kính sợ.”
Jhin: “Art shall blossom from your fear.” – “Nghệ thuật sẽ nở rộ từ nỗi sợ hãi của ngươi.”
Là một nhạc sĩ, sau mỗi nhịp của giai điệu tử thần cất lên, là một nỗi sợ hãi được sinh ra. Là một họa sĩ, mỗi một nét vẽ được khắc họa, là một hình ảnh đày đọa tâm trí được hình thành.
Là một sát thủ, mỗi phát súng là một sự sắp xếp, là sự cân chỉnh tuyệt đối của nghệ thuật để tạo nên kiệt tác. Là một nghệ sĩ, hắn muốn mỗi cái chết đều phải xinh đẹp, đều phải hoàn hảo.
“I cannot be good. I must be perfection.” – “Ta không thể tốt. Ta phải hoàn hảo.”
“Perfection isn’t good enough.” – “Sự hoàn hảo thôi là chưa đủ.”
Nhưng chúng ta chỉ nhìn về Jhin qua những tác phẩm của hắn. Chúng ta gọi hắn là một kẻ điên, nhưng có ai biết được phía sau con người luôn cố tạo ra tác phẩm đó, hắn cảm thấy điều gì? Liệu có buồn, vui, căm hận? Đằng sau chiếc mặt nạ vô hồn kia, ta chỉ có thể thấy được một ánh mắt khát khao, nhưng đằng sau đó lại là những bí mật chưa thể nào nhìn thấu.
Jhin: “Which is the lie? The mask, or my face?” – “Thứ nào là dối trá? Chiếc mặt nạ hay gương mặt của ta?”
Jhin “Behind every mask… is another mask.” – “Đằng sau mỗi chiếc mặt nạ… sẽ chỉ lại là một chiếc mặt nạ khác.”
Jhin: “I wonder what they think when they see me.” – “Ta tự hỏi họ nghĩ gì khi nhìn vào ta.”