[table="width: 600, align: center"]
[tr]
[td]
Sự thất bại của Hoàng tử tuyết
(Fall of the Snow Prince)
bởi Lokheim
Cuốn sách tường thuật về trận chiến vùng Moesring dưới ngòi bút của Lokheim, biên niên sử gia của tộc trưởng Ingjaldr Mắt Bạc (Ingjaldr White-Eye).
Hắn ta đến từ đâu vẫn còn là một câu hỏi, nhưng mỗi khi xuất hiện trong trận chiến, hắn ta đều cưỡi một con chiến mã rực rỡ một màu trắng xanh xao. Chúng tôi đơn giản gọi hắn là Elf, và hắn ta rõ ràng mang trong mình khí chất của tộc Elf không lẫn vào đâu được, mặc dù thoạt nhìn, hắn không hề giống với bất cứ kẻ đồng loại nào mà chúng tôi đã thấy trước khi cái ngày định mệnh đó xảy ra. Mũi giáo và giáp trụ của hắn mang hào quang chói lói và ánh lên sắc đỏ rực khủng khiếp của một loại ma thuật kì dị, chính điều đó khiến cho hắn toát lên một khí thế mạnh mẽ hơn một chiến binh gấp nhiều lần.
Rắc rối mới đến này, không những thế, còn khiến chúng tôi hoảng sợ hơn vào thời khắc một tiếng thét lớn đồng loạt vang lên giữa đám quân Elven khi thấy hắn. Nó không phải một tiếng thét sợ sệt, cũng không phải tiếng thét ngạc nhiên, mà như một âm thanh báo hiệu sự vui mừng nhẹ nhõm không thể kiềm chế, như thể lũ khốn kiếp ấy đã giành lại được sự sống từ tay tử thần. Vì vào thời điểm đó, lũ Elves đáng nguyền rủa đã tiến gần đến cái chết hơn bao giờ hết trong suốt cuộc chạm trán vĩ đại của Solstheim. Trận chiến vùng Moesring là trận đánh cuối cùng giữa tộc Nord và Elf trên hòn đảo yêu quý của chúng ta. Dưới sự lãnh đạo của Ysgramor, chúng ta đã đánh bật lũ Elven quái ác khỏi Skyrim, và định thuận đà quét sạch toàn bộ bọn chúng ở Solstheim. Những chiến binh của chúng ta, trang bị những lưỡi rìu và kiếm tốt nhất mà những thợ thủ công Nord có thể rèn ra được, dũng cảm xông lên đâm xuyên đội hình địch. Con dốc ở Moesring nhuộm màu đỏ tươi khi máu của lũ Elf vương vãi. Thế thì tại sao, khi sau đó chúng có thể tập hợp lại? Tại sao sự xuất hiện của một kị sĩ đơn độc lại có thể đem đến hy vọng nhường ấy cho một đội quân đã hoàn toàn tuyệt vọng?
Đối với phần lớn chúng tôi, ý nghĩa của tiếng thét đó đã rất rõ ràng, chắc chỉ là tiếng kêu gào tuyệt vọng và đau đớn của lũ Elven trước bờ vực chết chóc. Tuy nhiên, trong đội quân của chúng tôi khi đó, cũng có những học giả và những biên niên sử gia, những người thừa khả năng hiểu được ngôn ngữ của chúng đã rùng mình ghê sợ khi tiếng thét ấy cất lên.
“Hoàng tử tuyết đã tới! Với bàn tay mang đến sự diệt vong!”
Một sự bình tĩnh mạnh mẽ lan tỏa khắp hàng ngũ Elves còn đang lúng túng. Hoàng tử tuyết cưỡi ngựa xuyên qua đoàn quân lúc nhúc ấy, và như một con thuyền rẽ dòng nước băng giá của Fjalding, hắn ta rẽ đôi đoàn quân của mình. Con ngựa trắng tráng lệ bắt đầu giảm tốc độ, rồi phi nước kiệu, và kị sĩ Elf bí ẩn đó chậm rãi tiến đến đầu đoàn quân, với sự di chuyển y như ma quỷ.
Một chiến binh tộc Nord hẳn đã chứng kiến rất nhiều thứ trong suốt cuộc đời đẫm máu và những trận chiến của mình, và rất hiếm khi ngạc nhiên trước những gì mà một trận giáp chiến có thể mang lại. Nhưng rất ít người trong chúng tôi khi đó có thể hình dung được sự sợ hãi và lung lay bao trùm trên chiến trường tàn khốc đó khi tất cả bỗng trở nên bất động và im lìm, khi áp lực từ Hoàng tử tuyết đè nặng lên mỗi chúng tôi Ngay cả khi tiếng thét vui mừng của lũ Elves chấm dứt, sự yên lặng vẫn ngự trị khắp chiến trường như sự tĩnh mịch của một giấc ngủ say, như sự bình yên trước mỗi cơn bão khủng khiếp. Và sau đó cả hai phe cùng lao đến, Elf và Nord lẫn lộn, như một thỏa thuận giữa chiến trường ngập ngụa máu xương – chiến thắng hay thua trận chẳng còn là thứ đáng quan tâm trên con dốc núi Moesring ngày ấy. Sự thật mà tất cả những kẻ tham chiến đều hiểu rõ là cái chết sẽ đến với rất nhiều người, dù thắng hay bại đều như nhau. Hoàng tử tuyết oai hùng, một người Elf khác hơn hết thảy, xuất hiện vào ngày đó để mang đến cái chết cho đồng loại của chúng ta. Cũng như cái chết mà đồng loại của hắn ta phải trả.
Đột ngột và bạo liệt như một trận bão tuyết có thể xé nát những khách bộ hành lạc lối và đe dọa hất tung cả nền móng những công trình cứng cáp nhất, Hoàng tử tuyết lao thẳng vào chúng tôi, cùng với băng và tuyết xoáy tròn thành từng trận lốc dữ, đánh tung lên quanh người hắn, như được gọi lên để tuân theo những mệnh lệnh mà hắn ban cho. Mũi giáo lập lòe ánh đỏ xoay tròn rít lên âm thanh báo tử cho bất cứ ai cản bước đường của Hoàng tử tuyết, và nhiều chiến binh dũng mãnh nhất của chúng ta đã bỏ mạng dưới tay hắn: Ulfgi Anvil-Hand (Ulfgi Tay-Đe), Strom the White (Strom Trắng), Freida Oaken-Wand (Freida Gậy-Gỗ-Sồi), Heimdall the Frenzied (Heimdall Điên Cuồng). Tất cả đều hy sinh tại chân núi Moesring.
Có vẻ như lần đầu tiên kể từ lúc bắt đầu, chiều hướng của trận chiến đã hoàn toàn thay đổi. Lũ Elves, như được kích thích bởi những chiến tích của Hoàng tử tuyết, đã tập hợp lại cho trận sống mái cuối cùng với lực lượng của chúng ta. Ngay sau đó, chỉ trong một thoáng chốc, trận chiến vùng Moesring chấm dứt một cách đột ngột với một cái kết bất ngờ.
Finna, con gái của Jofrior, một cô bé chỉ mới mười hai tuổi và tham gia trận chiến cùng mẹ, đã chứng kiến tận mắt mẹ mình bị Hoàng tử tuyết sát hại. Đau đớn và phẫn nộ, Finna lao đến nhặt lấy thanh kiếm của Jofrior rồi dùng hết sức bình sinh phóng nó về phía kẻ thù giết mẹ mình. Khi ngọn giáo Elf lập lòe chút hào quang cuối cùng và ngừng hẳn vũ điệu chết chóc của nó, cả chiến trường như bất động, và dồn mọi ánh mắt về phía Hoàng tử tuyết. Không ai trong thời khắc đó có thể ngạc nhiên hơn chính hắn trước sự thật bày ra trước mắt mọi người. Ngồi trên con chiến mã của mình, lưỡi kiếm của Jofrior cắm sâu vào ngực hắn. Và rồi, hắn ngã xuống, khỏi con ngựa của mình, khỏi chiến trường, khỏi sự sống của hắn. Hoàng tử tuyết đã chết, dưới bàn tay của một đứa trẻ.
Khi cứu tinh của lũ Elves bị giết, tinh thần của chúng ngay lập tức tan vỡ. Phần lớn bỏ chạy, những kẻ trụ lại trên chiến trường nhanh chóng bị hạ sát bởi những lưỡi rìu của tộc Nord chúng ta. Khi màn đêm buông xuống, tất cả những gì còn lại chỉ là cảnh tàn sát trên chiến trường. Và trên chiến trường nổi bật một thứ làm lu mờ tất cả kĩ năng và lòng dũng cảm, chính là bộ giáp và cây giáo của Hoàng tử tuyết vẫn tỏa sáng rạng ngời. Kể cả khi đã chết, chiến binh Elf bí ẩn và dũng mãnh này vẫn lấp đầy chúng tôi trong sợ hãi.
Một phương pháp thông dụng là hỏa thiêu xác những kẻ thù của chúng ta. Điều này cực kì cần thiết bởi xác chết mang lại bệnh tật và nỗi khiếp sợ. Tộc trưởng của chúng tôi cũng muốn quét sách đám Elves khỏi vùng Solstheim, dù chết hay sống. Tuy nhiên, đó không phải là cái kết cho Hoàng tử tuyết. Một kẻ dũng mãnh nhường ấy trong chiến trận cũng như được đồng loại tôn kính như thế xứng đáng được đối xử tốt hơn. Kể cả khi đã chết, kể cả khi đó là kẻ địch của chúng ta.
Và chúng tôi đưa thi hài của Hoàng tử tuyết, được bọc trong lụa tốt, đến một hầm mộ mới đào. Ngọn giáo và áo giáp đươc trưng lên bệ danh dự, và lăng mộ được xếp đầy kho báu như tiêu chuẩn quý tộc. Tất cả những tộc trưởng đều đồng ý cách làm này, rằng chiến binh Elf này phải được vinh danh. Thi thể của hắn sẽ còn ở trong hầm mộ chừng nào đất mẹ còn cho phép, nhưng sẽ không nhận được sự bảo vệ của những Stalhrim, như tiêu chuẩn của một quý tộc Nord không còn người thân.
Và đến đây là kết thúc cho bài tường thuật về trận chiến vùng Moesring, và sự thất bại của Hoàng tử tuyết Elven hùng mạnh. Cầu thần linh của chúng ta vinh danh cho cái chết của hắn, và mong sao chúng ta không bao giờ còn gặp lại một kẻ như hắn trong suốt cuộc đời.
Dịch giả:
hieumapdau
[/td]
[/tr]
[/table]