- 11/4/09
- 108
- 0
Là một fan cực kì hâm mộ RPG nhưng tôi cực kỳ dị ứng với thể loại JRPG, rất nhiều lần cố gắng muốn chơi thử Final Fantasy, Dragon Quest … nhưng rốt cuộc vẫn phải bỏ dở nửa chừng, hay có khi chỉ sau màn giới thiệu với những click đầu tiên. Điều đó thật đáng tiếc bởi không thể phủ nhận đó là những siêu phẩm của thể loại RPG bởi với tôi RPG phải là “ tự do trong một thế giới rộng lớn”.
Bạn là ai?
Trong JRPG, bạn không phải là bạn. Bạn là đã là kiếm sĩ định mệnh sinh ra tiêu diệt boss nào đó, bạn là kế thừa duy nhất nền văn minh cổ đại đã bị hủy diệt…v..v… bạn có một khuôn mặt có sẵn, đẹp đấy nhưng nó chẳng giống bạn tất nhiên, và nó cũng chẳng giống trong mong ước của bạn. Bạn có luôn một bộ cánh mà bạn sẽ đeo từ đầu tới cuối mặc cho sau này trên đường “ hành hiệp” bạn có kiếm được đồ khủng thế nào chăng nữa…
Còn với A-RPG, bạn được tùy chọn khuôn mặt của mình như trong Dungeon Siege chẳng hạn, tùy chọn chủng tộc, nghề nghiệp của mình sao cho nó hợp với mình nhất, có thể nói nó giống chính bản thân bạn hơn nhiều.
Và bạn làm gì?
Kể cả với những game tuyến tính với cốt truyện dựng sắn với kết thúc chỉ có một.
Hãy thử xem JRPG và ARPG có gì khác nhau.
Ví dụ bạn đang ở trong rừng và bỗng nhiên thấy đằng xa xa phía ngôi làng của bạn có một cột khói đên ngùn ngụt bốc lên, với tiếng gào thét vang trời. Bạn sẽ phải làm gì, đương nhiên là nhanh chóng chạy về rồi.
Nếu ở trong JRPG bạn sẽ phải chạy thẳng về làng, chỉ cần nửa bước vượt khỏi ranh giới là có ‘ ai đó ‘ nhắc nhở những câu đại loại như “ nhanh lên ngôi làng của bạn đang gặp nguy hiểm, hãy về ngay lập tức”, bạn chả làm gì được ngoài click thẳng đường về nhà.
Với ARPG bạn có thể thong dong lượn lờ chán chê xung quanh, giết những quái vật, kiếm đồ rồi về cũng không muộn, vội gì bạn chưa nóng máy mà.
Chính cái kiểu ‘ bắt ép’ người ta như vậy là điều tôi cảm thấy ghét nhất thể loại JRPG, chẳng khác gì kẻ thẳng một đường từ A cho tới B, giữa A và B đặt mấy chướng ngại vật bạn vượt qua. Còn A-RPG thì A là một cửa vào, B là cửa ra duy nhất trong một gian phòng, hay mê cung cực kỳ rộng lớn, tuy rốt cuộc cũng đến B nhưng bạn tự do và là chính bản thân hơn JRPG nhiều.
Ôi chiến đấu!
Khỏi nói rồi, bạn đang chạy phăm phăm ngon lành trong thế giới JRPG trước là trời xanh bao la, sau lưng biển cả rộng lớn, chỉ có duy nhất một mình bạn thôi ( dù bạn có kéo theo một nhóm 3 người bạn và vài anh dự bị) rồi thình lình một cái thông báo trời ơi nào đó hiện ra “ Bạn bất ngờ bị tấn công” hay “ Kẻ thù không kịp phòng bị” thế là như có phép màu mấy con quái vật nhảy ra trước mắt.
Và dù phe nào bất ngờ đi chăng nữa nhưng có điểm chung là cả hai sẽ xếp hàng ngoáy mông, chờ đến lượt đã …
Tôi nhớ một game nào đó sau khi thức dậy bởi tiếng động, có anh lính tới báo pháo đài bị tấn công hãy đi giúp Mr XXX bảo vệ pháo đài, hộc tốc chạy ra ngoài thì thấy các chú lính vẫn đứng khoanh tay trên tường thành, click vào thì sẽ nhận được mấy câu hối thúc nhanh lên, đại loại gì gì đó, rồi chú lại đứng yên, xung quanh pháo đài thì thôi rồi đến một cái bóng ma cũng chả có chứ đừng nói tới người …
Đúng là mất hết hứng thú.
Còn trong A-RPG thì khỏi nói rồi lúc nào bạn cũng thể thấy đống quái vật nhung nhúc, bạn có thể tùy chọn chiến thuật linh hoạt, nếu như bạn là một cung thủ cứ từ xa tỉa từng chú một, bạn là Gladiator chả ngại gì mà không lao vào càn từ đầu tới cuối, tới khi đuối sức thì bỏ chạy…
Còn nhiều, nhiều lắm những điều JRPG khiến tôi không thích nổi tôi không giỏi văn khó diễn tả hết điều mình nghĩ, nhưng nói chung tóm lại ở hai điều, 1 mất tự do, hai là giả tạo. Tôi chơi JRPG như một người bên ngoài nhìn vào câu truyện cuộc sống của người khác và luôn hành động theo suy nghĩ của người kia… ức chế, thực sự ức chế.
Tới giờ game RPG duy nhất tôi chơi được và cho nó vào hàng top là Breath of Fire IV. Còn game hay nhất là Prince of Qin kết hợp nhuần nhuyễn cả hai thể loại, chỉ đáng tiếc là đồ họa âm thanh không tốt còn cốt truyện và cách chơi thì khỏi nói. Cảm thấy hòa nhập vào game nhất là Sacred, Elder Scroll và Fable…
Có ai cùng suy nghĩ như tôi không nhỉ?
Bạn là ai?
Trong JRPG, bạn không phải là bạn. Bạn là đã là kiếm sĩ định mệnh sinh ra tiêu diệt boss nào đó, bạn là kế thừa duy nhất nền văn minh cổ đại đã bị hủy diệt…v..v… bạn có một khuôn mặt có sẵn, đẹp đấy nhưng nó chẳng giống bạn tất nhiên, và nó cũng chẳng giống trong mong ước của bạn. Bạn có luôn một bộ cánh mà bạn sẽ đeo từ đầu tới cuối mặc cho sau này trên đường “ hành hiệp” bạn có kiếm được đồ khủng thế nào chăng nữa…
Còn với A-RPG, bạn được tùy chọn khuôn mặt của mình như trong Dungeon Siege chẳng hạn, tùy chọn chủng tộc, nghề nghiệp của mình sao cho nó hợp với mình nhất, có thể nói nó giống chính bản thân bạn hơn nhiều.
Và bạn làm gì?
Kể cả với những game tuyến tính với cốt truyện dựng sắn với kết thúc chỉ có một.
Hãy thử xem JRPG và ARPG có gì khác nhau.
Ví dụ bạn đang ở trong rừng và bỗng nhiên thấy đằng xa xa phía ngôi làng của bạn có một cột khói đên ngùn ngụt bốc lên, với tiếng gào thét vang trời. Bạn sẽ phải làm gì, đương nhiên là nhanh chóng chạy về rồi.
Nếu ở trong JRPG bạn sẽ phải chạy thẳng về làng, chỉ cần nửa bước vượt khỏi ranh giới là có ‘ ai đó ‘ nhắc nhở những câu đại loại như “ nhanh lên ngôi làng của bạn đang gặp nguy hiểm, hãy về ngay lập tức”, bạn chả làm gì được ngoài click thẳng đường về nhà.
Với ARPG bạn có thể thong dong lượn lờ chán chê xung quanh, giết những quái vật, kiếm đồ rồi về cũng không muộn, vội gì bạn chưa nóng máy mà.
Chính cái kiểu ‘ bắt ép’ người ta như vậy là điều tôi cảm thấy ghét nhất thể loại JRPG, chẳng khác gì kẻ thẳng một đường từ A cho tới B, giữa A và B đặt mấy chướng ngại vật bạn vượt qua. Còn A-RPG thì A là một cửa vào, B là cửa ra duy nhất trong một gian phòng, hay mê cung cực kỳ rộng lớn, tuy rốt cuộc cũng đến B nhưng bạn tự do và là chính bản thân hơn JRPG nhiều.
Ôi chiến đấu!
Khỏi nói rồi, bạn đang chạy phăm phăm ngon lành trong thế giới JRPG trước là trời xanh bao la, sau lưng biển cả rộng lớn, chỉ có duy nhất một mình bạn thôi ( dù bạn có kéo theo một nhóm 3 người bạn và vài anh dự bị) rồi thình lình một cái thông báo trời ơi nào đó hiện ra “ Bạn bất ngờ bị tấn công” hay “ Kẻ thù không kịp phòng bị” thế là như có phép màu mấy con quái vật nhảy ra trước mắt.
Và dù phe nào bất ngờ đi chăng nữa nhưng có điểm chung là cả hai sẽ xếp hàng ngoáy mông, chờ đến lượt đã …
Tôi nhớ một game nào đó sau khi thức dậy bởi tiếng động, có anh lính tới báo pháo đài bị tấn công hãy đi giúp Mr XXX bảo vệ pháo đài, hộc tốc chạy ra ngoài thì thấy các chú lính vẫn đứng khoanh tay trên tường thành, click vào thì sẽ nhận được mấy câu hối thúc nhanh lên, đại loại gì gì đó, rồi chú lại đứng yên, xung quanh pháo đài thì thôi rồi đến một cái bóng ma cũng chả có chứ đừng nói tới người …
Đúng là mất hết hứng thú.
Còn trong A-RPG thì khỏi nói rồi lúc nào bạn cũng thể thấy đống quái vật nhung nhúc, bạn có thể tùy chọn chiến thuật linh hoạt, nếu như bạn là một cung thủ cứ từ xa tỉa từng chú một, bạn là Gladiator chả ngại gì mà không lao vào càn từ đầu tới cuối, tới khi đuối sức thì bỏ chạy…
Còn nhiều, nhiều lắm những điều JRPG khiến tôi không thích nổi tôi không giỏi văn khó diễn tả hết điều mình nghĩ, nhưng nói chung tóm lại ở hai điều, 1 mất tự do, hai là giả tạo. Tôi chơi JRPG như một người bên ngoài nhìn vào câu truyện cuộc sống của người khác và luôn hành động theo suy nghĩ của người kia… ức chế, thực sự ức chế.
Tới giờ game RPG duy nhất tôi chơi được và cho nó vào hàng top là Breath of Fire IV. Còn game hay nhất là Prince of Qin kết hợp nhuần nhuyễn cả hai thể loại, chỉ đáng tiếc là đồ họa âm thanh không tốt còn cốt truyện và cách chơi thì khỏi nói. Cảm thấy hòa nhập vào game nhất là Sacred, Elder Scroll và Fable…
Có ai cùng suy nghĩ như tôi không nhỉ?

ah còn thêm skill đẹp, mà wrpg cũng thích vì sự tự do của như oblivion 4 còn có thêm mấy cái mod chơi cũng hay
..như kingdom heart hay crisis core là J-A-RPG đấy thôi
Tớ thấy bác giang tốn công phân tích thật vô ích