Bạn vừa xem phim gì? - Daily Movie Hit List! [Version 6]

Watchmen - The Ultimate Cut
Lâu lắm mới xem lại, thấy vẫn hay kinh luôn. UC thêm mấy cảnh về tập truyện thằng bé đọc trong comic. Ôi, ít có phim nào mà ta có thể đồng cảm và không thể ghét ai trong dàn nhân vật chính: Comedian, Dr. Manhattan, Rorschach, Ozymandias. Lời thoại hay, tính trào phúng và ẩn dụ.

Memories of Murder: không hổ danh bộ phim nằm trong tất cả các top xếp hạng phim Hàn. Đoạn cuối nhạc + không khí hay kinh luôn. Quay phim xuất sắc thật. Diễn xuất thì khỏi nói.
 
Nothing But the Truth (I) (2008) Bộ Tư pháp Mỹ điều tra vụ để lộ bí mật tình báo đối với nhà báo Rachel Amstrong, nhiều khi mình rất bực mình với sự cứng đầu của cô này, thích kiểu lạnh lung, lý trí của Patton Dubois, tình tiết phim hấp dẫn, cân não từ đầu đến cuối, chi có điều khi bí mật lộ ra thì mình tự hỏi là có đáng để Rachel phải cứng đầu thế hay không. Đây là kiểu kết mình hay gặp trong mấy phim dự Sudance, phim không trọn vẹn, nhưng mà vẫn rất thích Nothing but the truth
 
Occulult (ma guơng)
Coi xong thấy kinh vồn 2 đứa chị em dùng công nghệ hiện đại để lật tẩy 1 cái gương tên lasser đã gây ra nhiều vụ án mang trong hơn 300 năm, kết quả tấm guơng với khả năng thôi miên khiến đứa em kill con chị và bị cảnh sát bắt .

Coi xong phim thấy cũng đáng sợ phết dù cảnh kinh dị trong phim ko ở mức độ cao:2cool_after_boom:

Mà coi hết phim tui nghĩ là cái gương này mà xài robot để đập ní thì nó bó tay là cái chắc vì dù đứa nào tạo ra cái gương này chắc chắn cũng sẽ ko nghĩ đến sẽ tồn tại cái thứ ko thể bị thôi miên như robot;))
 
Mad Max (1979) phim này xem đều đều, khá buồn ngủ, muốn xem làm sao mà Max lại điên thì đợi cho đến hết phim mới có, lý do cũng nhàm, kết quả của cái điên cũng nhàm. Để xem phần 2 có gì sang sủa hơn không.
 
Hôm qua e mới xem cái Mother 2009 xong, phải nói phim quá bá đạo diễn chắc tay quá. Coi mà sởn hết cả da gà luôn, lúc đầu tưởng nói về tình cảm gia đình hài hước ai dè k phải. Lỡ coi lầm 1 phát, mà muốn phát sốt với phim 2 dv chính diễn hay quá xá. Nhất là vai diễn mẹ của Kim hye ja đỉnh của đỉnh... lâu rồi mới thấy 1 bộ phim hàn hay như vậy sau cờ thái cực với the man from...Cũng đều là của Won bin đóng
 
Watchmen - The Ultimate Cut
Lâu lắm mới xem lại, thấy vẫn hay kinh luôn. UC thêm mấy cảnh về tập truyện thằng bé đọc trong comic. Ôi, ít có phim nào mà ta có thể đồng cảm và không thể ghét ai trong dàn nhân vật chính: Comedian, Dr. Manhattan, Rorschach, Ozymandias. Lời thoại hay, tính trào phúng và ẩn dụ.

Từ trước tới giờ vốn vẫn luôn là UC mà......
 
Wild Tales (2014) - Lâu rồi mới xem được 1 phim cuốn hút hấp dẫn như thế, 10/10....
 
Wild Tales (2014) - Lâu rồi mới xem được 1 phim cuốn hút hấp dẫn như thế, 10/10....
Nhìn cái poster đoán 6 câu truyện lồng nhau phải không :7cool_feel_good:
wild-tales-movie-poster-01-680%C3%971007.jpg
 
Nhìn cái poster đoán 6 câu truyện lồng nhau phải không :7cool_feel_good:

6 câu chuyện diễn ra theo thứ tự, không liên quan gì đến nhau nhưng đều có chung 1 nội dung chính: ức chế, bất mãn dẫn đến mất lí trí và đưa ra những quyết định rồ dại......
 
có bác nào xem Marvel Daredevil ko vậy? phim bạo lực quá chừng, ai cũng khen phim vì bạo lực, e thì thấy mô tả chi tiết cảnh bạo lực như vậy là phá hết cả mạch cảm xúc câu truyện, nhất là khúc Kingpin bị gái phũ đi đập nát đầu gã người Nga
 
có bác nào xem Marvel Daredevil ko vậy? phim bạo lực quá chừng, ai cũng khen phim vì bạo lực, e thì thấy mô tả chi tiết cảnh bạo lực như vậy là phá hết cả mạch cảm xúc câu truyện, nhất là khúc Kingpin bị gái phũ đi đập nát đầu gã người Nga
skills of batman + action of the raid \m/
 
có bác nào xem Marvel Daredevil ko vậy? phim bạo lực quá chừng, ai cũng khen phim vì bạo lực, e thì thấy mô tả chi tiết cảnh bạo lực như vậy là phá hết cả mạch cảm xúc câu truyện, nhất là khúc Kingpin bị gái phũ đi đập nát đầu gã người Nga
Thế bạn nghĩ phim tội phạm thì phải có những gì? Hường phấn bung lụa các kiểu à?
 
Thế bạn nghĩ phim tội phạm thì phải có những gì? Hường phấn bung lụa các kiểu à?
đọc hiểu có vấn đề ah, nói đặc tả cảnh bạo lực dài quá làm mất hay mạch phim, đoạn đập đầu ấy dài gần cả phút, ăn nhập j nội dung, hay ý đồ muốn nhấn mạnh về tâm lý của Kingpin??, nếu vậy có rất nhiều cách tiếp cận, đâu nhất thiết phải dùng cách đặc tả đó
 
Coherence (2013) hồi lâu ở box nào có đọc giả thuyết về chuyện trong cái hộp có chưa 1 con mèo và thuốc độc. Trong điều kiện bình thường thì chỉ có 2 khả năng, một là con mèo còn sống, 2 là nó chết. Nhưng diễn giải theo cơ chế của thuyết lượng tử thì 2 khả năng đó là 2 thực tại khách quan, tồn tại song song và cách biệt nhau. Như phim này thì có đến 8 sinh vật sống, là 8 người ở trong 1 cái nhà, vậy thì tương lai phát sinh ra đến hàng triệu khả năng sẽ diễn ra tiếp theo trong hàng triệu vũ trụ song song nhau. Vấn đề của phim là ở chỗ, có một cái sao chổi bay qua, và các vũ trụ đó va chạm với nhau, các bản thể khác nhau sẽ gặp nhau, lẫn lộn hết cả lên.

Bạn kiếm sub ở đâu vậy ? Mình có down từ lâu rồi nhưng không kiếm ra sub :(
 
Watchmen - The Ultimate Cut
Lâu lắm mới xem lại, thấy vẫn hay kinh luôn. UC thêm mấy cảnh về tập truyện thằng bé đọc trong comic. Ôi, ít có phim nào mà ta có thể đồng cảm và không thể ghét ai trong dàn nhân vật chính: Comedian, Dr. Manhattan, Rorschach, Ozymandias. Lời thoại hay, tính trào phúng và ẩn dụ.

Memories of Murder: không hổ danh bộ phim nằm trong tất cả các top xếp hạng phim Hàn. Đoạn cuối nhạc + không khí hay kinh luôn. Quay phim xuất sắc thật. Diễn xuất thì khỏi nói.

Memories of Murder: Coi xong ức chế vì không biết thằng hung thủ là ai :(
 
Memories of Murder: Coi xong ức chế vì không biết thằng hung thủ là ai :(
Trước có bác trên này cũng phân tích về phim đó, đọc thấy cũng có lí và kinh di, giờ google mãi ko tìm ra được bài phân tích đó
P.s : bác nào tìm được share mình nhé, tự dưng hôm nay xem lại, muốn đọc lại phân tích hồi xưa
 
Trước có bác trên này cũng phân tích về phim đó, đọc thấy cũng có lí và kinh di, giờ google mãi ko tìm ra được bài phân tích đó
P.s : bác nào tìm được share mình nhé, tự dưng hôm nay xem lại, muốn đọc lại phân tích hồi xưa
Mình có lưu một bài khá
http://ttvnol.com/threads/memories-of-murder-xem-film-hinh-su-khi-da-biet-truoc-ket-cuc.267417/
Review:
Tôi có thể kể ra cho các bạn hàng loạt các bộ film về những tên sát nhân hàng loạt, về những vụ án đầy tính bất ngờ và gây cho khán giả cảm giác nghẹt thở cho tới phút cuối cùng như là ?~Scream?T, ?~Saw?T, ?~Identity?T hay ?~Mindhunters?T? Và câu hỏi ?~Ai là kẻ giết người??T luôn là một câu hỏi thường trực trong tâm trí những người xem film.
1.jpg

?~Memories of murder?T cũng là một bộ film xung quanh vụ án giết người hàng loạt có thật ở Hàn Quốc từ năm 1986 tới năm 1991 thế kỉ trước. Tuy thế, khi xem bộ film này, những ai biết qua về vụ án này đều biết, cho dù có cố gắng đến đâu đi chăng nữa, thì những nhân vật trong film của chúng ta sẽ không bao giờ có thể tìm ra đáp án về tên thủ phạm bởi ở ngoài đời thực, tên giết người vẫn chưa bị bắt.
m05.gif

Đến đây có thể bạn sẽ đặt ra cho mình một câu hỏi ?~Vậy thì việc quái gì phải xem một bộ film hình sự mà đã biết trước kết cục? Còn gì là hay ho nữa khi không bao giờ biết được ai là thủ phạm??T. Nếu bạn đặt ra những câu hỏi như thế thì bạn đã có những suy nghĩ y hệt với những nhà đầu tư từ chối tài trợ cho Bong Jun-Ho làm bộ film này. Để đáp trả những câu hỏi và sự từ chối như thế, đạo diễn tài năng Bong Jun-Ho đã khéo léo tạo ra một món ****tail bao gồm chất hình sự, chất noir nhưng cũng đẫm chất hài ?" đó là ?~Memories of Murder?T. Bạn có lẽ sẽ lại hỏi tôi ?~Film hình sự mà lại còn hài ư? Thế thì còn ra cái gì nữa??T.
m04.gif

Tôi sẽ không tiếp tục tranh cãi với bạn nữa mà chỉ xin khuyên bạn rằng hãy bỏ ra hai tiếng để theo dõi bộ film này bởi ?~Memories of Murder?T không đơn giản là một bộ film vụ án hình sự thuần túy. Nếu nó là hình sự thuần túy thì tính hấp dẫn của nó đã mất đi ngay từ khâu kịch bản bởi phần kết không bao giờ tìm được thủ phạm ấy. ?~Memories of Murder?T không tập trung vào câu hỏi ?~Ai là kẻ sát nhân??T mà nó muốn miêu tả quá trình điều tra vụ án, những buồn vui mà những người tham gia điều tra vụ án phải trải qua trong quãng thời gian ấy. Và trên hết bộ film đã lột tả được hình ảnh của một vùng đồng quê Hàn Quốc còn ở trong thời kì kém phát triển ấy và cảm giác sợ hãi bao trùm lên khắp ngôi làng khi mà vụ án diễn ra. Hơn nữa, mặc dù là một bộ film vụ án, ta vẫn có thể thấy bộ film mang đậm chất hài hước cho nên sẽ là không ngoa để gọi ?~Memories of murder?T là một bộ film black comedy.
10.jpg

Bong Jun Ho dường như muốn dùng những chi tiết gây cười ý nhị trong quá tình điều tra vụ án ấy để giúp cho bộ film bớt phần căng thẳng vốn có. Tuy nhiên trong suốt bộ film, ngay sau một tình huống gây cười thì dường như ngay lập tức, khán giả lại bị kéo tụt về với thực tại bởi một vụ giết người nào đó tiếp tục và mức độ tàn nhẫn cũng tăng dần theo khoảng thời gian. Ta có cảm giác mọi chuyện trong bộ film đều do tên sát nhân sắp đặt. Hắn cho ta cười, rồi hắn khiến ta sợ hãi, hắn khiến ta tức tối, hắn khiến ta căm phẫn rồi hắn khiến ta cảm thấy hụt hẫng ở cuối bộ film khi mà đối với chúng ta, hắn mãi mãi ở trong bóng tối, không bao giờ ló dạng hay ra mặt cả. Có thể nói Bong Jun-Ho đã hết sức dũng cảm trong việc phá vỡ những quy phạm nhất định của một bộ film hình sự. ?~Memories of Murder?T có thể khiến ta liên tưởng tới một câu thơ của nhà thơ Federico Garcia Lorca rằng ?~Everything is a comedy for those who think, while for those who feel, everything is a tragedy??T Cái kết film làm toát lên một nỗi buồn, một nỗi hụt hẫng và một sự cảm thông với những nạn nhân của vụ án, những người sống trong một xã hội mà xã hội ấy không đủ sức để bảo vệ họ trong một thời kì hỗn loạn về chính trị.
11.gif

Như đã nói ở trên, bên cạnh thành công trong việc chế biến một món ****tail khá khó bao gồm chất hình sự, chất noir và chất hài thì Bong Jun-Ho đã thành công trong việc khắc họa khá chân thực và sinh động một vùng đồng quê Hàn Quốc khi mà đất nước ấy đang còn ở trong thời kì rối ren về chính trị và kinh tế. Đó là cuối thập niên 80 thế kỉ trước khi mà : tiếng còi báo động giả vẫn hú lên thường xuyên để người dân tập trốn các vụ không kích, các sinh viên học sinh vẫn xuống đường biểu tình và đốt phá để phản đối thủ tướng Park Chung-Hee, tại trường học thì môn sơ cứu cứu thương là một môn học chính để giúp cho lũ trẻ có thể làm quen với những tình huống hiểm nghèo nhất, cảnh sát thì quá xa lạ với những cách thức điều tra vụ án như thử nghiệm DNA, người dân thì thích tìm đến lang băm khi có bệnh tật hơn là tới với các bệnh viện công, và người dân thì hàng ngày vẫn bật TV để xem các series truyền hình hấp dẫn hồi ấy như "Head Detective", "Pastoral Diaries" và các ca khúc của Lee Moon-sae thì thống trị các kênh phát sóng radio? Và để có những cảnh quay sát thực nhất với thời kì ấy, đoàn làm film đã phải đi khắp cả nước để tìm kiếm những cảnh vật, những cánh đồng yên ả nhất sao cho hợp với kịch bản. Hơn thế nữa, họ còn phải liên tục theo dõi dự báo thời tiết để có thể tìm được những ngày mưa để quay film. Bong Jun-Ho nói ông không muốn những cảnh mưa nhân tạo đến mức giả mạo hay gặp trong film. Hậu quả là Bong đã phải đợi đến 2 tuần để có thể quay được cảnh cuối cùng trong đường hầm trong film. Tuy nhiên phải nói cảnh quay đó xứng đáng lọt vào một trong những cảnh film ấn tượng và đen tối nhất trong lịch sử điện ảnh Hàn Quốc.
8.jpg

Góp phần không nhỏ vào thành công của các cảnh quay chính là nhà quay film KIM Hyung-ku, người từng rất thành công với các bộ film như ?~Musa?T hay ?~Together?T của Trần Khải Ca?Tông màu chủ đạo mà Kim chọn cho bộ film là vàng và nâu, cũng là màu chủ đạo của các vùng đồng quê. Giống như nhận định nổi tiếng của Sherlock Holmes dành cho Watson ngày nào ?~Ở những vùng đồng quê hay cánh đồng yên ả nhất thì khả năng xảy ra vụ án còn cao hơn nhiều so với những ngõ hẻm bẩn thỉu và tối tăm nhất ở London?T, Bong Jun-Ho cũng mở đầu bộ film với ý tưởng ?~Vào một buổi nắng tuyệt đẹp, khi mà các cánh đồng lúa chín đang rập rờn trong gió thì người ta phát hiện ra một xác người phụ nữ trần truồng bị trói chặt giữa cánh đồng lúa tuyệt đẹp trong thị trấn an bình ấy?T.
3.jpg

Nếu trong một bộ film kinh dị bình thường, những cái chết đến trong dồn dập của những sợ hãi thì trong ?~Memories of Murder?T, bên cạnh nỗi sợ hãi, Bong để cho những cái chết còn được hộ tống bằng nỗi buồn cùng sự giận dữ.
Director.jpg

Và cuối cùng, cái mà Bong Jun-Ho thu được là thành công. Người xem đã không quay lưng với sự phá cách của ông. Bộ film trở thành bộ film ăn khách thứ hai trong năm 2003 của điện ảnh Hàn Quốc (chỉ kém bộ film ?~Silmido?T). Xin tạm khép lại bài review ngắn gọn này bằng những lời mà Bong Jun-Ho dành cho kẻ sát nhân ngoài đời thực:
?~Who are you?
Where are you now?
Do you remember the women you killed?
Are you happy??T

Tự nhiên tôi lại nhớ đến câu thoại của Verbal Kint trong bộ film ?~The Usual Suspects?T :
?~The greatest trick the Devil ever pulled was convincing the world he didn''''t exist. And poof. Just like that, he''''s gone.?T
 
hi, bài này mình hôm qua cũng tìm được rồi tuy nhiên đọc chưa khoái lắm, cơ mà mình nhớ ko nhầm trước có bác trên GVN phân tích sâu về hung thủ vụ án cơ :)

Đây nè người ơi .
Memories_of_Murder_poster.jpg


Memories of Murder
(Hàn Quốc, 2003)

Đạo diễn: Bong Joon-ho
Kịch bản: Bong Joon-ho, Shim Sung-bo (phim), Kim Kwang-rim (sân khấu)
Thể loại: Hình sự, Tâm lý, Rùng rợn, Bí ẩn (Dựa trên sự kiện có thật)
Diễn viên:
Song Kang-ho ... Thám tử Park Doo-man
Kim Sang-kyung ... Thám tử Seo Tae-yoon


Về đạo diễn Bong Joon-ho

Là một đạo diễn còn tương đối trẻ (sinh năm 1969), tính đến 2010 Bong Joon-ho mới chỉ độc lập đạo diễn 4 phim dài, bao gồm: Barking Dogs Never Bite (2000), Memories of Murder (2003), The Host (2006) và Mother (2009). Có vẻ như ông dành rất nhiều thời gian cho một tác phẩm của mình. Phim của ông không những thỏa mãn được các nhà phê bình khó tính mà còn gặt hái được thành công ở phòng vé (The Host hiện vẫn là phim điện ảnh ăn khách nhất lịch sử Hàn Quốc). Asian Film Awards (mà nhiều người vẫn gọi là giải Oscar của Châu Á) mới ra đời được 4 năm, nhưng có đến 2 năm giải phim hay nhất được trao cho các phim của Bong Joon-ho (The Host năm 2007 và Mother năm 2010). Hiện nay Bong Joon-ho không chỉ luôn được xếp vào hàng top filmaker tại Hàn Quốc, mà tên tuổi của ông cũng đã được cả thế giới biết đến.

Bong Joon-ho là đạo diễn có phong cách làm phim hết sức đặc trưng. Điểm nổi bật nhất trong phim của ông có lẽ là khả năng chuyển đổi trạng thái một cách đột ngột nhưng vẫn rất mượt mà. Sau 1 tình huống lạnh gáy, có thể là 1 tình huống khiến khán giả phải bật cười. Hài hước, bí ẩn, hình sự, tâm lý, giả tưởng, thậm chí cả... gia đình, hình như mỗi thể loại đó đều có phần trong phim của Bong Joon-ho (xin nhớ rằng, những yếu tố đó được kết hợp hết sức khéo léo, chứ không có nghĩa là một mớ lẩu thập cẩm). Bong Joon-ho là một người rất tỉ mỉ trong phim của mình (cho đến giờ ông chỉ đạo diễn những phim tự tay tham gia viết kịch bản). Tiếng mưa rơi, một gương mặt thoáng qua trên TV hay mặt báo, một ký hiệu trên tấm biển chỉ dẫn, hay một góc quay đặc biệt... tất cả đều được sắp đặt có dụng ý trong phim của ông. Phim của Bong Joon-ho thường phảng phất những cái nhìn về chính trị, xã hội dưới góc độ châm biếm, mà ví dụ điển hình là tác phẩm Memories of Murder dưới đây.

Trở lại với bộ phim

Memories of Murder được dựa trên một sự kiện có thật xảy ra ở Gyeonggi, Hàn Quốc vào những năm 1986-1991. Đó là vụ giết người hàng loạt đầu tiên được ghi nhận trong lịch sử ngành cảnh sát nước này (mà trong suốt thời gian xảy ra, người ta đã phải huy động tới hàng trăm ngàn cảnh sát, thẩm vấn hàng ngàn người tình nghi). Vụ án chấn động này lần đầu tiên được giới thiệu đến khán giả trên sân khấu kịch năm 1996, và mất 7 năm sau, nó mới được chuyển thể lên màn ảnh rộng dưới bàn tay của đạo diễn Bong Joon-ho.

Cánh đồng lúa vàng óng ả ngập trong nắng, một người đàn ông với gương mặt tròn trịa ngồi trên chiếc máy kéo, lũ trẻ quê chạy theo la hét đùa nghịch. Một cảnh tượng thật thanh bình. Người đàn ông tìm đến một mương thoát nước, nơi một xác phụ nữ đang mục rữa nằm đó. Lũ trẻ vẫn đùa nghịch. Một thằng nhóc ngồi ngay trên nơi cái xác đang nằm, ương bướng nhại lại từng lời nói, nét mặt của người đàn ông...
Bằng một cách không thể "bình thường" hơn, Memories of Murder đã bắt đầu như thế.

Hàn Quốc 1986, tại một vùng quê tưởng chừng yên ả, những vụ giết người liên tiếp bắt đầu xảy ra. Các nạn nhân đều là phụ nữ, bị cưỡng hiếp trước khi giết chết bằng những cách thức bệnh hoạn. Anh chàng thám tử địa phương Park Doo-man là người trực tiếp lãnh trách nhiệm điều tra vụ án, cùng với ông đồn trưởng già ấm ớ và tay trợ lý ưa bạo lực. Đồng thời, Seo Tae-yoon, một thám tử khác tình nguyện từ Seoul tới để hỗ trợ cuộc điều tra. Trong lúc Seo còn đang làm quen với hồ sơ vụ án thì bộ 3 kia đã vội vàng kết tội cho một người thiểu năng. Tất nhiên bằng chứng là không đủ thuyết phục và vụ việc trở thành trò cười cho báo chí. Một đồn trưởng mới được cử đến chỉ huy cuộc điều tra. Tuy nhiên, trong một vụ án mà hung thủ gần như không để lại dấu vết gì, quá trình điều tra trở nên vô cùng khó khăn...

Memories of Murder được tiếp cận hoàn toàn từ phía các cảnh sát, hay nói cách khác, tất cả những gì khán giả được biết thì những thám tử trong phim cũng biết. Toàn bộ phim đưa người xem theo chân các nhân vật chính là 2 thám tử Park và Seo. Park Doo-man, gã thám tử địa phương, thực sự xứng đáng với hình ảnh "người cảnh sát xấu xí". Dung túng cho việc đánh đập nghi phạm để lấy lời khai, sẵn sàng dàn xếp chứng cứ để kết thúc vụ án, Park luôn tin vào "đôi mắt thần" của mình, chỉ cần "nhìn là biết thủ phạm". Với lối tư duy ngớ ngẩn đến buồn cười, Park chỉ loanh quanh với những đối tượng vô căn cứ của mình. Trong khi đó, Seo Tae-yoon, anh chàng đến từ Seoul lại thể hiện một hình ảnh trái ngược. Seo làm việc một cách chuyên nghiệp, có trách nhiệm và không dùng vũ lực với nghi phạm. Seo luôn tâm niệm một điều: "Hồ sơ không bao giờ nói dối".

Xung đột giữa 2 nhân vật này được thể hiện rất tốt trong nửa đầu phim. Gã thám tử địa phương dị ứng với tay thám tử thành thị, ngược lại anh chàng Seoul chỉ cười khẩy vào mấy gã cảnh sát quê mùa. Có lẽ không gì thú vị hơn là lấy câu nói sau đây của Park với Seo để đặc trưng cho sự tương phản giữa 2 nhân vật: "Nước Mỹ quá rộng nên người ta mới phải dùng đến cái đầu để tìm tội phạm. Những thằng như anh nên sang đó. Còn ở Hàn Quốc, người ta bắt tội phạm bằng chân. Biết vì sao ko? Vì cái xứ này nhỏ như lỗ mũi, tôi có thể chạy khắp nơi bằng đôi chân của mình."
(Đoạn tiếp theo có thể có spoil nhẹ)
Motif 2 cảnh sát với tính cách trái ngược luôn hục hặc nhau không có gì mới, nhưng những gì diễn ra sau đó mới thật khác biệt. Khi cuộc điều tra trở nên mờ mịt, trong khi danh sách nạn nhân cứ ngày một tăng thêm, các nhân vật bắt đầu bộc lộ những thay đổi. Park bắt đầu mệt mỏi, chán nản với phương pháp điều tra không đi đến đâu của mình (đã có những gợi ý nhỏ trong phim cho biết tương lai của nhân vật này), trong khi Seo bắt đầu tỏ ra nôn nóng, sốt ruột, bị chi phối quá nhiều bởi cảm xúc, và dần dần đánh mất lý trí của mình. Trong một trường đoạn cao trào ở cuối phim, khi mà những cảm xúc bị dồn nén lên đến đỉnh điểm, nhân vật này đã sụp đổ hoàn toàn, hành động ngược lại với những gì mình từng tin tưởng (hãy chú ý câu nói cuối cùng của nhân vật này trong phim).

Tuy nhiên, câu chuyện điều tra về tên giết người hàng loạt dường như chỉ là phần nổi của tảng băng. Memories of Murder là một phim mang đậm màu sắc chính trị và xã hội. Trước hết, thông qua cuộc điều tra, phim là sự đả kích thẳng vào ngành cảnh sát Hàn Quốc thời bấy giờ (và biết đâu cả bây giờ?) với lối điều tra vũ phu và bưng bít truyền thông. Những nhân vật như Park Doo-man và gã trợ lý Yong-koo, là những cảnh sát đã kém năng lực lại vô trách nhiệm, điều tra bằng chân tay hơn là dùng đầu óc, và thậm chí chân tay thực ra cũng chỉ để đánh đập nghi phạm. Bạo lực thì trả giá bằng bạo lực. Về mặt này, đạo điễn Bong Joon-ho đã mang đến một hình ảnh rất thú vị: chiếc giày bọc vải dùng để đánh nghi phạm (vì có thế mới không để lại vết tích). Hãy chú ý sự xuất hiện của chiếc giày này trong phim, và khán giả sẽ phải bật cười vừa mỉa mai vừa cay đắng.

Xa hơn nữa, đạo diễn muốn phác họa một hình ảnh Hàn Quốc giữa thập niên 80 (thời kỳ đất nước này vẫn chịu sự cai trị độc tài với những bất ổn về chính trị và xã hội). Không phải ngẫu nhiên mà trong phim, đôi khi ta lại nghe thấy tiếng còi báo động văng vẳng, một hình ảnh trường nữ sinh cấp 2 hiện lên trong cuộc diễn tập sơ tán, hay một giây phút thoáng qua của đoàn người biểu tình đang xung đột với cảnh sát. Dấu hiệu của sự bất an có ở khắp mọi nơi. Và trong khi người dân hoang mang trước tên giết người hàng loạt đang lẩn khuất đâu đây, thì chính quyền còn đang mải mê với những cuộc đàn áp, để đến nối không tìm nổi một người lính ngay cả khi biết hung thủ sắp ra tay, một chi tiết cực kỳ "đắt giá" trong phim. Số phận của những nghi phạm trong phim cũng gợi lên những suy nghĩ. Người xem sẽ không thể quên hình ảnh một thanh niên với đôi tay còng sau lưng lầm lũi bước vào bóng tối đen đặc của đường hầm, một hình ảnh gây ấn tượng sâu sắc.

Về cơ bản là một phim hình sự, với tên giết người hàng loạt bí ẩn, cố nhiên Memories of Murder mang một bầu không khí tăm tối và căng thẳng. Phim chỉ có 1 trường đoạn duy nhất có thể coi là "hành động" (và được dàn dựng rất tốt). Một số cảnh khá "disturbing" có thể khiến người xem phải nhăn mặt. Khán giả cũng sẽ phải rùng mình trong một cảnh rình rập của tên giết người giữa cánh đồng vắng (hãy chú ý phía sau lưng nạn nhân!). Tuy nhiên, những chi tiết hài hước theo kiểu "black comedy" đúng chất Bong Joon-ho được lồng vào rất khéo léo trong phim, phần nào giảm bớt bầu không khí căng thẳng vốn có. Thậm chí, có một số ý kiến còn cho rằng có thể gán thể loại comedy cho nửa đầu bộ phim với hàng loạt tình huống gây cười đến từ bộ đôi thám tử "nhà quê".

Quay phim dường như luôn là 1 điểm mạnh trong phim của Bong Joon-ho. Riêng về việc chọn lựa bối cảnh cho phim, cho đến nay Memories of Murder vẫn giữ kỷ lục là bộ phim Hàn có số địa điểm quay nhiều nhất. Kết quả là hình ảnh một vùng quê Hàn Quốc giữa thập niên 80 đã được tái hiện đầy chân thực. Ngoại trừ 2 cảnh mở đầu và kết thúc, toàn bộ phim được nhuộm trong một tông màu khá nhợt nhạt và tăm tối, khi là căn phòng thẩm vấn xám ngoét, lúc lại là màu nâu đất của đồng quê. Phim có những khung hình để lại ấn tượng đặc biệt như cảnh mở đầu phim với cánh đồng vàng ươm trải dài bất tận. Thậm chí một hình ảnh xù xì như núi rác khổng lồ đang bập bùng cháy dở cũng hiện lên đầy sống động và nghệ thuật. Cách di chuyển camera đầy dụng ý, như một cú máy dài theo chân nhân vật đảo qua đảo lại khắp hiện trường đang hỗn loạn, hay cách đưa máy dõi theo cái nhìn hau háu của tên tội phạm...

Phần nhạc nền của phim được soạn bởi nhạc sĩ người Nhật Taro Iwashiro, cũng là một yếu tố đóng góp vào sự hấp dẫn của Memories of Murder, với những giai điệu quyến rũ (đặc biệt là main theme của phim) và một nhịp điệu không thể ăn ý hơn với các trạng thái phim.

Diễn xuất trong phim phải nói là xuất sắc. Ngay cả các diễn viên phụ cũng có thể lưu lại dấu ấn của mình (hãy xem vẻ mặt không thể thiểu năng hơn của Park No-shik trong vai... một cậu bé thiểu năng, hay bản mặt lầm lì của Park Hae-il trong vai nghi phạm chính). Có được thành công đó một phần cũng là nhờ cách xây dựng và phát triển nhân vật rất tốt của đạo diễn Bong Joon-ho. Kim Sang-kyung, đã thể hiện được hình ảnh từ một thám tử trẻ tuổi đầy nhiệt huyết và lý trí ban đầu trở thành một con người bùng phát về cảm xúc như thế nào. Song Kang-ho (vốn là nam diễn viên vào loại số 1 của Hàn Quốc) đã có một trong những vai diễn hay nhất trong sự nghiệp của mình. Anh chàng ngờ nghệch trong những tình huống gây cười, gương mặt thất thần ở nửa sau phim, và một khoảnh khắc xuất sắc trong cảnh kết phim (một cảnh cận đặc tả gương mặt nhân vật).

Kết phim cũng chính là một trong những hình ảnh ấn tượng nhất của Memories of Murder: một cuộc nói chuyện bâng quơ và một gương mặt. Tinh tế và giàu ý nghĩa. Đó cũng chính là lời giải thích cho cái tựa phim: "Memories of Murder".
(Tôi rất thích cái kết này và muốn phân tích thêm, nhưng nói nhiều nữa sẽ thành spoil hết mất).

Memories of Murder thực sự là một trải nghiệm mới lạ, một tuyệt phẩm trong thể loại phim hình sự. Một kịch bản chặt chẽ và tinh tế, diễn xuất tốt, phần quay phim và âm nhạc xuất sắc. Điểm dở duy nhất của phim là hầu hết chúng ta phải thưởng thức nó bằng phụ đề tiếng Anh.

Đánh giá: 9.5/10. Memories of Murder là một phim hiếm hoi mà mỗi lần xem lại tôi lại thấy hay hơn. Masterpiece.

Trivia:
* Memories of Murder là phim ăn khách thứ 3 tại Hàn Quốc trong năm 2003 với hơn 5.1 triệu vé bán ra, chỉ xếp sau siêu phẩm The Lord of the Rings 3 (hơn 5.9 triệu vé) và 1 phim khác của Hàn là Silmido (hơn 11 triệu vé). Vào thời điểm đó thì Memories of Murder là phim ăn khách thứ 5 trong lịch sử của Hàn Quốc, tuy nhiên cho đến nay thì đã tụt xuống hạng 21.

* Memories of Murder nhận rating 88% tại RottenTomatoes (100% đối với Top Critics), mặc dù số review của phim ko được nhiều lắm (34).

* Không hiểu do tình cờ hay chủ ý, tên 2 nhân vật chính trong phim (Doo-man và Tae-yoon) đọc khá giống với tên 2 nhà lãnh đạo độc tài của Hàn Quốc trong thập niên 80 (Chun Doo-hwan và Roh Tae-woo)

* Memories of Murder được Quentin Tarantino chọn vào top 20 phim sau năm 1992 ưa thích của ông (trong danh sách này còn có The Host cũng của đạo diễn Bong Joon-ho).

* Không hiểu sao nhiều người ở VN hay nhầm lẫn tên phim là "Hồi ức sát nhân" trong khi từ "murder" ko hề mang nghĩa này (murderer mới là kẻ sát nhân). Và xem phim xong thì ai cũng sẽ thấy rằng nếu gọi là "Hồi ức sát nhân" thì sai trầm trọng nội dung phim.
 
Back
Top