sr các bác nhé.....cũng thx các bác ủng hộ tối nay em post típ chap 2


Mong mấy bác xem và góp ý nhé
Chap 2: Mộ Băng
Đã 3 năm rồi hắn vẫn tự hỏi cấu đó, Nàng nằm trong đấy có lạnh ko,Nàng nằm đấy thật bình yên với đôi mắt khẽ nhắm và nụ cười trên khóe môi. Nàng vui ư? Vẫn luôn luôn vui mừng vì đã bảo vệ được ta ư? Tại sao? Ta là kị sĩ của nàng kia mà. Mỗi lần đứng dưới băng mộ nhìn khuôn mặt bình thản và nụ cười nhẹ kia lòng hắn lại thấy đau đớn. Kí ức cứ như thế theo nhau vụt qua. Lần đầu tiên hắn đứng trước mặt cô bé 8 tuổi, toàn tâm toàn ý thề lời thề kị sĩ:
_ Ta nguyện dâng hiến toàn bộ sinh mạng cùng sức mạnh của mình cho công chúa, thề cả đời vì nàng mà sống, dưới danh nghĩa kị sĩ rồng cuối cùng. Dâng lên cho công chúa của ta lời thề một kị sĩ. Lời thề phát ra từ miệng của một thằng nhóc 12 tuổi nhưng tràn đầy kiên định và vững vàng. Lời thề ấy đã đi theo hắn cả cuộc đời sau này, vì nó mà sống vì nó mà tồn tại. Hắn cũng nhớ như in cô công chúa nhỏ tuổi cười rạng rỡ, đặt tay lên tràn mình nói:
_ Nhân danh công chúa, ta muốn ngươi cả đời này phải sống cho tốt. Bất kể thế nào cũng không có quyền huỷ hoại mình. Kị sĩ của ta
Hắn sống đây vì nàng mà hắn sống. Cái chết của nàng đổi lấy sinh mạng cho hắn, hắn không thể lãng phí, phải trân trọng. Vì câu nói của nàng mà hắn còn dũng khí để bước tiếp. Đột nhiên hắn nhắm mắt lại, đặt tay lên trái tim. Một lúc sau hai mắt hắn mở to ra, buông tay xoay người kiên định rời khỏi băng mộ.
Rikimaru quỵ một chân bên cạnh hắn, thân hình nó như ẩn hiện trong đêm tối, chập chờn hư ảo, hư vô mờ mịt. Davion mỗi lần đứng bên cạnh tên asassin đó là một lần thấy không thoải mái, từ thân thể của nó, qua lớp lông tím rậm rạp tán phát một thứ cuồng nộ vô hình, khát máu và dữ tợn. Rikimaru như nhận ra tâm trạng của hắn, nó quay sang nở một nụ cười quỷ dị, tròng mắt đen thui dường như lấp loáng thứ ánh sáng đỏ ghê rợn.
Nó nhìn Davion hỏi:
_Ngươi sợ ta ư?
_ Phải. Không cần phải giấu diếm, đó là bản tính của Davion. Thẳng thắn và kiêu ngạo như loài rồng.
_ Tại sao?
Trong giọng của riki không che giấu sự thích thú. Davion nhìn nó chằm chặp, sâu thẳm trong mắt như đang cố tìm một thú gì đó:
_ Bởi vì ngươi hư ảo mờ mịt luôn lạnh lẽo, vì mỗi lần ngươi ở bên ta luôn khiến ta rợn tóc gáy. Riki chợt quay mặt đi, giọng của nó lãng đãng như sương đêm, ẩn khuất mờ mịt như chính thân hình của nó:
_ Dường như không chỉ mình ngươi có cảm nhận như vậy. Rồi nó cười cay đắng nói:
Thế gian này có rất nhiều người tỏ vẻ tôn trọng ta nhưng trong sâu thẳm tâm hồn họ lại chán ghét ta đến cực điểm. Ngươi biết chăng thế gian này sát thủ là người bị khinh thường nhất, assassin là kẻ bị thù ghét nhất, tất cả
Nó lại quay sang nhìn Davion khẽ cười, một nụ cười mang theo khí tực âm lãnh đến cực điểm:
_ Muốn giết người lại còn đi huyênh hoang thách đấu, giữa trời đất tiến hành đọ sức thì đó không phải là ngu ngốc sao. Chiến trường không cho phép những hành động ngu xuẩn như vậy. Trốn và tìm, săn và bị săn, nếu đã không muốn chết thì phải tìm cách bảo toàn tính mạng, nếu không mạnh hơn hẳn kẻ khác thì hãy làm một tên bỉ ổi bị khinh miệt cũng được.
Bản thân Davion với sự tự tôn của một kị sĩ, sự kiêu ngạo bất thuần của loài rồng vốn là không thể chấp nhận điều đó nhưng không hiểu sao y tìm không ra sự sai trái trong đó. Rất khó chịu nhưng lại không thể phản bác, Davion thật sự có cảm giác bất lực.
_ Ta biết trong tim ngươi rất khinh thường ta. Ta biết dòng máu chảy trong người ngươi khinh ghé.Rikimaru bình thản nói
Davion không đáp, tiếng bước chân vang lên trên con đường nhỏ xuyên qua khu rừng nơi họ đang nấp. Tiếng bước chân nhẹ nhàng mà trầm ổn, đều đặn theo một nhịp điệu có quy luật. Tay Davion nắm lấy chuôi kiếm bên hông siết nhẹ, từ từ rút ra nhưng Davion nhận không ra bên cạnh hắn con mắt riki loé sáng một cách ảo diệu, nhìn hắn đầy tán thưởng.
Davion đứng trong khoảng sân tập rộng lớn trước giếng nước sinh mệnh, tay nắm chặt thanh kiếm, toàn thân gọn gàng trong bộ giáp trụ. Ánh mắt hắn lúc này cực kì phức tạp, một tâm trạng giận dữ bi thương bất cam và thù hận tràn ngập nơi tâm hồn.
“Hãy quay về,đây là lệnh từ hội đồng bộ lão”
Ta đã mất quá nhiều thời gian để tìm người. Người là 1 chiến binh.Ngươi sinh với số phận đã được quyết định trước.Ngươi không thể tự mình thay đổi nó được.Rikimaru thể hiện nói với dọng thuyết giáo cao độ:
Tại sao ta lại ko thể cơ chứ?Chiến trường này chỉ là một trò chơi bị thao túng. Ta ngươi và những người khác đều là những quân cờ mà thế lực tối cao đó đặt xuống. Sống chết tuỳ thuộc vào giá trị lợi dụng của bản thân.
Rikimaru nghe xong câu đó với nụ cười bí hiểm.
_ Ta sống đã đủ lâu, lâu hơn bất cứ ai trong chúng ta. Ta đã thấy bao biến cố. Thấy cây sinh mệnh bị phá thấy tảng băng vĩnh cửu bị huỷ thấy trời đất biến sắc, thấy những dòng sông đỏ ngầu sắc máu hay những đêm tuyết lạnh tuyết đóng dày ngập gối. Năm tháng qua đi đã khiến ta quên đi nhiều thứ cũng đã quên rất nhiều người thân thương nhưng khát vọng tìm kiếm sự thật chưa bao giờ biến mất trong ta.Quên cả những nỗi đau mà ta đã phải gánh chịu.Tất cả chỉ là những toan tính. Ta đã từng chết đi sống lại.Ta sống nhưng ta ko còn là 1 chiến binh.Dragon Knight đã chết cùng nàng 3 năm trước.
Riki lúc đó hỏi hắn đầy nghiêm túc, sắc đỏ trong mắt nó nhường chỗ cho một sự hoài niệm cùng một nỗi mê mang mờ ảo
_ Đó là sự sợ hãi, đó là một cơn ác mộng. Ta đã thấy kẻ thù lớn nhất, mạnh nhất điên cuồng nhất trong đời mình .
Khuôn mặt của Riki như hằn sâu trong tâm trí, bất giác lần đầu tiên trong đời, trong dòng máu tối thượng của loài rồng y đã hiểu 1 từ "sợ". Có những thứ mà ngươi chưa hiểu được, ngươi còn rất trẻ, đến một lúc nào đấy khi mà ngươi đã có thể cảm nhận được tâm tình của ta mới có thể quên đi hận thù được, mới có thể chấp nhận hành động của ta lúc đó. Chúng ta bị sắp xếp, bị cuốn vào một vòng xoáy điên cuồng không có hồi kết, máu thù hận và xương trắng trải dài trên con đường tới tương lai. Cuộc chiến này sẽ không chấm dứt. Điên cuồng như chính chúng ta vậy. Cả chúng ta và quỷ dữ là một, là những thứ bị thao túng trong trò chơi của "thần".
Dòng suy nghĩ như tuôn trào.Bất ngờ Davion rút kiếm cắt ngang những suy nghĩ hỗn loạn. Chém vào không khí liên tục cho tới khi mỏi nhừ, cảm giác thân thể như bị rút kiệt sức sống. Nhưng hắn vẫn không dừng lại, bộ giáp trở nên nóng nực thanh kiếm trở thành nặng nề, cánh tay đau nhức tới tận bả vai từng lóng xương kêu lên răng rắc.
_"Là quân cờ, tất cả chỉ là quân cờ, ta nhà ngươi và cả nàng tất cả bị nhào nặn trong bàn tay của thần. Ta không cam tâm" Tiếng thét trong tâm khảm vang lên đồng thời với tiếng kiếm đi sâu vào lòng đất, mắt hắn đỏ quạch, thân hình run rẩy. Ngửa mặt nhìn trời, gầm lên đầy giận dữ: “Ta không cam tâm.”
Không còn thời gian và chỗ cho những thứ tình cảm đó . Ta đến đây để trao cho ngươi 1 thứ . Đã đến lúc .Hãy suy nghĩ về tất cả .Quay về để tiếp tục là 1 chiến binh hay sống 1 cuộc đời bình thường như bao kẻ khác . Hãy suy nghĩ tại sao tại vì ai mà nàng công chúa của ngươi phải nằm trong tảng băng lạnh lẽo kia . Ta nhắc lại ko còn thơi gian nữa . Rikimaru thể hiện tậm trạng lo lắng trong từng câu nói:
Cuối cùng hắn đặt chiếc hộp vàng sau lưng davion và rời khỏi :
Hãy cầm lấy nó ngươi sẽ hiểu chuyện gì đang xảy ra…..
To be continue
Chuyện gì sẽ xảy ra và trong chiếc hộp chứa gì nào....xin mời đón đọc chap 3.