" Tôn Sách hành sự rất khó đoán, giống như Lữ Bố vậy, dám làm dám chịu, ko bị ràng buộc bởi quy tắc thế gian. " - Phượng Sồ
" Hy sinh một số bộ hạ đổi lấy 1 tòa thành trì và sự bình yên cho muôn người, về hình thức là bất nghĩa, nhưng so với lũ ngốc ném đầu lâu tưới máu tươi kia, Tôn Sách còn thông minh hơn gấp trăm lần, sống chết có giá, đó mới là đại nghĩa của minh quân " - Tư Mã Ý
Trận này Sạch chết hay ko thì ko dám chắc, Viên Thiệu trong lâm nguy ở Lạc Dương vẫn được cứu ra, Tào Tháo phải tự kề kiếm lên cổ mà cuối cùng vẫn thoát chết ở Bộc Dương, Đổng Trác hùng cứ 1 phương thì chết bởi hành thích nên nếu Tôn Sách thoát được cũng ko có gì lạ.
Thông thường khi các chư hầu đánh trận, nếu chủ tướng chết hoặc lâm nguy ( Viện binh của Đào Khiêm, 1 vạn quân tiên phong của Viên Đàm.v.v.) >> ăt loạn, nhưng với binh của Tháo và Sách, thì chuyện chủ tướng chết hoặc bị thương gần như ko ảnh hưởng gì.
Binh tốt được rèn luyện điều tối quan trọng là lâm nguy mà ko loạn. Như lúc Tuân Úc bị bắn trọng thương nhưng binh của Viên Phương vẫn ko dám tiến lên, vì đội hình của Tuân úc vẫn ko hề rối loạn, nếu quân Viên Phương xông lên thì sẽ thua ngược . Quân của Sách cũng vậy.