- 28/2/07
- 4,105
- 312
Không thể hiểu được , cái bệnh này xuất phát hồi nào và bắt đầu ra sao cũng không biết , nhưng nói thẳng ra thì cực kì " lạnh " .Cỡ như bất cứ người nào khác , nếu hỏi thì mình trả lời còn không thì thôi , ngay cả những đứa con gái cực xinh hay quái gì khác , đi trước mặt mình hay làm quái gì cũng chã làm mình quan tâm . Tuy lúc đầu cũng ko quan tâm lắm , đơn giản vì mình chã phải cần quan tâm , ko thấy cái hại gì nhiều , nhưng thời gian bắt đầu mệt vì cái bệnh này , tất cả bạn bè từ từ xa lánh ( ngay cả những nhỏ bạn chơi với nhau 2-3 năm ) , rồi từng thằng bạn thân ( từng ăn chung cái bánh hay nằm chung 1 cái giường ) , rồi những người mún làm quen điều rút lui thật lẹ !Rồi cách đây máy ngày , cố gắng đi chơi lại với tụi bạn , nhưng vẫn ko cải thiện được gì , mặc dù cực kì cố gắng để hòa đồng hay làm 1 cái gì đó , nhưng cứ nghe những gì tụi nó nói mình lại cảm thấy chã có chút cảm xúc gì , cực kì chán chường mặc dù toàn những câu hài mà nếu mình ngày xưa đã cười vỡ bụng rồi ! Ở nhà thì suốt ngày chui vào online , mở yahoo lên được người khác chào hỏi vài câu , nói vài từ nhãm nhí rồi thôi , cứ như mấy cái chủ đề nào điều chã làm mình bận tấm đến ấy ! nhớ lúc buổi tối , đang đi dạo thì bên kia có đụng xe , cả 2 người chết ngay tại chỗ , thế mà mình cứ tỉnh queo cứ như nó chã ảnh hưởng đến mình hay gì đấy ! Mệt mỏi quá :whew:


......Chả thể nào vô tâm như vậy được. thấy chuyện gì hay ho, dù chẳng liên quan mấy đến mình cũng ra ngó ngó hỏi han người xung quanh ..... Con zai thì lạnh lùng chút cũng ko sao lắm , chứ như mình, có vẻ hơi bị nhiễu sự quá
!!


