Và nếu bạn nhìn kĩ vào trong góc sâu của con hẻm, bạn sẽ nhận ra nó không hoàn toàn tối tăm. 1 vài tia sáng loé lên cùng với những đốm sáng xanh lục lơ lửng phát ra từ những đường ống cũ kĩ han gỉ của 1 bộ lọc khí gắn sát nơi chân tường.
Luồng sáng xanh ấy chiếu sáng cả 1 góc tường, vừa đủ để thấy được hình dáng 1 cô gái trong bộ đồ màu hồng tươi giản dị. 1 cô gái xinh đẹp với cặp mắt long lanh vừa như chăm chú vừa như lơ đễnh ngắm nhìn luồng sáng ấy.
Ánh mắt khẽ chớp chớp, rồi chợt thở dài, cô gái đứng lên. Từ từ, cô phủi sạch bụi đất bám trên vạt áo rồi tiến ra khỏi con ngõ nhỏ.
Cô gái đứng tần ngần trên vỉa hè, nửa như muốn sang đường, nửa lại ngần ngại. Bỗng 1 chiếc xe hơi phóng vụt qua, để lại 1 vệt khói đen kịt và những mùi cháy khét lẹt. Đường phố Midgar vẫn luôn luôn tấp nập như vậy. Cô gái nhăn mũi khó chịu, cố xua đi mùi khói, trong lúc 1 người qua đường khác khẽ và vào cô.
Chợt cô ngước mắt lên cao và tầm mắt liền bị giới hạn lại, không thể thấy được bầu trời mở rộng cùng ngàn sao lấp lánh. Chỉ là những mảnh trời đen kịt cùng những nóc cao ốc đâm lên tua tủa. Xa xa phía trên, trên cả những đám mây và những làn khói xám xịt ấy, toà tháp đồ sộ của Shinra đứng cô độc như 1 đỉnh núi. Đó là tổng hành dinh của Tập đoàn Kinh tế - Quân sự hùng mạnh Shinra. Ở đó, Shinra có thể thu vào tầm mắt của mình toàn bộ khung cảnh của 1 Midgar rực rỡ phồn hoa, và cả 1 trời sao bao la dành riêng cho lão.
Đâu đó, vang lên tiếng còi tàu lảnh lót.
Nhà ga Midgar, 1 ngày mưa cuối tháng 11.
7 giờ 15 phút tối. Chuyến tàu cuối cùng từ căn vứ Junnon đã chậm 15 phút.
1 hồi còi lanh lảnh bỗng chợt xé tan âm thanh rả rích của cơn mưa dai dẳng. Tàu sắp vào ga. Những tên lính gác cuối cùng còn đang uể oải rời băng ghế đợi, vội vã chạy ra sân chờ chuyến tàu muộn. Chúng cố thu mình vào lớp áo dày, tìm lấy chút hơi ấm qua những làn khói thuốc phả ra, đang nhanh chóng tan đi trong màn mưa dày đặc.
Đoàn tàu kéo theo 1 dải khói xám xịt, sầm sập tiến vào nhà ga chậm dần, chậm dần. Tiếng ken két của những bánh xe nghiến trên đường ray kêu lên không dứt cùng với làn hơi nước bạc trắng xịt ra mù mịt từ gầm tàu. Cánh cửa khoang chở hàng hơi hé mở. 1 bóng đen lách ra nhanh như chớp. Tên lính gác còn chưa kịp hiểu gì thì bỗng bóng đen đã áp sát vào mình. “Bốp !” hắn bật ngửa ra sau với 1 cú dá cực nhanh. Gã còn lại cũng chỉ kịp “Hộc !” lên 1 tiếng đau đớn trước khi bóng đen thứ 2 không hiểu từ đau lao tới, cùng 1 gót giày ngay giữa sống mũi. 2 tên lính gục xuống sân ga, cặp mắt còn chưa hết bàng hoàng, lon nước trong tay lăn lăn trên sân ga đầy nước.
Sân ga hoàn toàn vắng tanh.