Midgar - thủ phủ của đế chế Shinra hùng mạnh, 1 thành phố khổng lồ bằng sắt thép – thành phố với những toà nhà chọc trời, những khu công nghiệp hiện đại và những khu dân cư cao cấp. Đường phố nơi đây luôn hào nhoáng ánh đèn và tràn ngập xe cộ, nhà hàng và những biển quảng cáo. Thành phố được xây dựng trên những trụ sắt cao hàng trăm m, nối với mặt đất bởi 1 hệ thống đường xe lửa xoắn ốc. Đây quả là 1 kì quan của con người hay đúng hơn là niềm tự hào của Shinra.
Nhưng đó mới chỉ là 1 phần của thành phố.
Ngăn cách bởi chiếc đĩa sắt vĩ đại chống đỡ toàn bộ thành phố phía trên, phần còn lại nằm ngay bên dưới cái thế giới hào nhoáng đó.
1 thế giới hoàn toàn khác.
1 thành phố u ám, u ám theo đúng nghĩa đen của nó. Nghĩa là không hề có ánh nắng mặt trời và con người phải sống trong những ngõ ngách bẩn thỉu, những căn hộ chắp vá tồi tàn hay khá hơn 1 chút, những khu chung cư xập xệ đổ nát. Họ sống trong bầu không khí bị ô nhiễm nặng nề, bên cạnh đống rác rưởi - những phế thải của nền văn minh Shinra, và của hàng tỉ tấn sắt thép trên đầu.
Họ là những công nhân, những người làm thuê, tội phạm và tất cả những gì thuộc về cặn đáy của xã hội, bị vứt đi khi hết giá trị sử dụng.
Vậy mà họ vẫn tiếp tục ở đó, ngày này qua ngày khác. Bởi họ không còn chỗ nào để đi, không có đủ tiền để chuyển lên thành phố phía trên. Hay chỉ đơn giản bởi đó là quê hương của họ, là thế giới của họ ?
Và nơi đây, câu chuyện của chúng ta bắt đầu.
Ngay giữa những con phố ồn ào, rực rỡ ánh đèn của Midgar, vẫn luôn tồn tại những ngõ nhỏ tăm tối mà nếu không để ý có lẽ chúng đã trở nên vô hình trong cái đô thị sầm uất này.
Tối hôm đó, nếu bạn vô tình dạo bước vào 1 trong hàng vạn con ngõ nhỏ như vậy. Và nếu bạn đi tiếp xâu vào trong, bạn sẽ lạc vào 1 thế giới hoàn toàn khác hẳn : đen tối, tĩnh lặng, hoàn toàn đối lập với cái thế giới bạn vừa thoát khỏi. Những âm thanh tấp nập vọng vào lập tức tan đi trong mơ hồ, thậm chí không thể át được tiếng thở nhẹ nhàng của chính bạn.
Và nếu bạn nhìn kĩ vào trong góc sâu của con hẻm, bạn sẽ nhận ra nó không hoàn toàn tối tăm. 1 vài tia sáng loé lên cùng với những đốm sáng xanh lục lơ lửng phát ra từ những đường ống cũ kĩ han gỉ của 1 bộ lọc khí gắn sát nơi chân tường.
Luồng sáng xanh ấy chiếu sáng cả 1 góc tường, vừa đủ để thấy được hình dáng 1 cô gái trong bộ đồ màu hồng tươi giản dị. 1 cô gái xinh đẹp với cặp mắt long lanh vừa như chăm chú vừa như lơ đễnh ngắm nhìn luồng sáng ấy.
Ánh mắt khẽ chớp chớp, rồi chợt thở dài, cô gái đứng lên. Từ từ, cô phủi sạch bụi đất bám trên vạt áo rồi tiến ra khỏi con ngõ nhỏ.
Cô gái đứng tần ngần trên vỉa hè, nửa như muốn sang đường, nửa lại ngần ngại. Bỗng 1 chiếc xe hơi phóng vụt qua, để lại 1 vệt khói đen kịt và những mùi cháy khét lẹt. Đường phố Midgar vẫn luôn luôn tấp nập như vậy. Cô gái nhăn mũi khó chịu, cố xua đi mùi khói, trong lúc 1 người qua đường khác khẽ và vào cô.
Chợt cô ngước mắt lên cao và tầm mắt liền bị giới hạn lại, không thể thấy được bầu trời mở rộng cùng ngàn sao lấp lánh. Chỉ là những mảnh trời đen kịt cùng những nóc cao ốc đâm lên tua tủa. Xa xa phía trên, trên cả những đám mây và những làn khói xám xịt ấy, toà tháp đồ sộ của Shinra đứng cô độc như 1 đỉnh núi. Đó là tổng hành dinh của Tập đoàn Kinh tế - Quân sự hùng mạnh Shinra. Ở đó, Shinra có thể thu vào tầm mắt của mình toàn bộ khung cảnh của 1 Midgar rực rỡ phồn hoa, và cả 1 trời sao bao la dành riêng cho lão.
Đâu đó, vang lên tiếng còi tàu lảnh lót.