Prehensior
Youtube Master Race
- 10/1/05
- 58
- 0
Nhà ga Midgar, 1 ngày mưa cuối tháng 11.
7 giờ 15 phút tối. Chuyến tàu cuối cùng từ căn vứ Junnon đã chậm 15 phút.
1 hồi còi lanh lảnh bỗng chợt xé tan âm thanh rả rích của cơn mưa dai dẳng. Tàu sắp vào ga. Những tên lính gác cuối cùng còn đang uể oải rời băng ghế đợi, vội vã chạy ra sân chờ chuyến tàu muộn. Chúng cố thu mình vào lớp áo dày, tìm lấy chút hơi ấm qua những làn khói thuốc phả ra, đang nhanh chóng tan đi trong màn mưa dày đặc.
Đoàn tàu kéo theo 1 dải khói xám xịt, sầm sập tiến vào nhà ga chậm dần, chậm dần. Tiếng ken két của những bánh xe nghiến trên đường ray kêu lên không dứt cùng với làn hơi nước bạc trắng xịt ra mù mịt từ gầm tàu. Cánh cửa khoang chở hàng hơi hé mở. 1 bóng đen lách ra nhanh như chớp. Tên lính gác còn chưa kịp hiểu gì thì bỗng bóng đen đã áp sát vào mình. “Bốp !” hắn bật ngửa ra sau với 1 cú dá cực nhanh. Gã còn lại cũng chỉ kịp “Hộc !” lên 1 tiếng đau đớn trước khi bóng đen thứ 2 không hiểu từ đau lao tới, cùng 1 gót giày ngay giữa sống mũi. 2 tên lính gục xuống sân ga, cặp mắt còn chưa hết bàng hoàng, lon nước trong tay lăn lăn trên sân ga đầy nước.
Sân ga hoàn toàn vắng tanh.
2 bóng đen, 1 cao to, 1 béo mập, lùn xủn và còn thêm 1 cô gái vừa nhảy xuống. Họ nhìn quanh 1 lúc rồi vẫy tay ra hiệu. Tức thì 1 bóng người nữa phóng xuống. Đó là 1 gã đàn ông trung niên cao lớn với khuôn mặt dữ dằn và bộ râu rậm rạp. trông gã còn đáng sợ hơn với 1 khẩu Gatling Gun gắn liền ở khuỷu tay phải. Gã cũng liền quay lại làu bàu với 1 người khác chắc còn ở trên tàu :
- Mau lên đi, không còn thời gian đâu.
Lập tức lại có thêm 1 cái bóng phóng ra khỏi toa tàu, lướt nhẹ xuống sân ga. Lần này là 1 chiến binh. Hắn mang 1 chiếc áo dạ màu xanh lơ đã sờn cũ, với chiếc cầu vai bằng sắt đã han gỉ. Trên lưng hắn là 1 tấm thép quá sức to lớn nặng nề, để có thể gọi là 1 thanh kiếm. Gương mặt hắn toát lên 1 vẻ lạnh lùng lãnh đạm với cặp mắt xanh luôn chiếu ra những tia sáng kì dị. Mái tóc vàng óng của hắn 1 nửa rủ xuống trên khuôn mặt, 1 nửa lại dựng ngược lên trên. Có lẽ hắn là 1 tên lính đánh thuê, những kẻ không khó kiếm trong thời buổi hiện nay.
Tên mập lùn lên tiếng :
- Nhanh lên ! Chúng ta phải mau chóng tản ra. Gặp nhau ở chỗ hẹn.
Nói rồi hắn cùng gã có râu và người thanh niên cao to lúc đầu lao nhanh vào bóng tối, tủa ra theo những hướng khác nhau. Cô gái quay lại ra hiệu cho gã đánh thuê đi theo rồi cùng phóng mất hút. Tới khi đoàn tàu dừng hẳn lại thì sân ga chỉ còn lại 2 cái xác tắm trong mưa.
Trong phút chốc họ đã vượt qua khỏi khu vực nhà ga, tới gần khu năng lượng chính. Cô gái dẫn đường có vẻ thành thạo, dù trong bóng tối vẫn kịp nhận rõ phương hướng. Bất chợt cô dừng lại, ra hiệu cho người phía sau rồi nép sát vào tường. Bóng tối che chở cho họ, vừa kịp lúc 1 toán tuần tiễu đi qua. Đã gần tới nhà máy năng lượng nên sự canh phòng có phần chặt chẽ hơn.
Mưa vẫn rơi, thấm ướt người họ. Trung tâm năng lượng khá lớn. Họ đã qua nhiều khúc quanh và nhiều toán lính nhưng vẫn chưa tới được điểm hẹn. Càng tiến sâu vào lực lượng an ninh càng dày đặc, đôi chỗ còn đặt những trạm gác nhỏ.
Cô gái lại nấp nhanh vào 1 góc tường tối. Trước mặt họ là 1 ngã 3. Con đường phải đi ở bên trái, còn bên phải là 1 trạm gác. 3 tên lính đang đi lại trong mái hiên bên ngoài. Nếu họ ra khỏi bức tường lập tức sẽ bị phát hiện. Họ không có nhiều thì giờ để chờ đợi. Chỉ cần chậm trễ 1 phút là kế hoạch có nguy cơ thất bại. Họ càng không thể chỉ chạy bừa.
Cô gái thoáng lưỡng lự. nếu bên canh cô là bất cứ người nào trong Avalanche thì đều không có vấn đề gì. Nhưng cô còn chưa biết khả năng của kẻ đồng hành. Dòng suy nghĩ ấy chợt bị cắt ngang bởi 1 bóng người lao vụt qua. Gã đánh thuê. Thanh kiếm nặng nề của hắn vụt loáng lên cực nhanh.
7 giờ 15 phút tối. Chuyến tàu cuối cùng từ căn vứ Junnon đã chậm 15 phút.
1 hồi còi lanh lảnh bỗng chợt xé tan âm thanh rả rích của cơn mưa dai dẳng. Tàu sắp vào ga. Những tên lính gác cuối cùng còn đang uể oải rời băng ghế đợi, vội vã chạy ra sân chờ chuyến tàu muộn. Chúng cố thu mình vào lớp áo dày, tìm lấy chút hơi ấm qua những làn khói thuốc phả ra, đang nhanh chóng tan đi trong màn mưa dày đặc.
Đoàn tàu kéo theo 1 dải khói xám xịt, sầm sập tiến vào nhà ga chậm dần, chậm dần. Tiếng ken két của những bánh xe nghiến trên đường ray kêu lên không dứt cùng với làn hơi nước bạc trắng xịt ra mù mịt từ gầm tàu. Cánh cửa khoang chở hàng hơi hé mở. 1 bóng đen lách ra nhanh như chớp. Tên lính gác còn chưa kịp hiểu gì thì bỗng bóng đen đã áp sát vào mình. “Bốp !” hắn bật ngửa ra sau với 1 cú dá cực nhanh. Gã còn lại cũng chỉ kịp “Hộc !” lên 1 tiếng đau đớn trước khi bóng đen thứ 2 không hiểu từ đau lao tới, cùng 1 gót giày ngay giữa sống mũi. 2 tên lính gục xuống sân ga, cặp mắt còn chưa hết bàng hoàng, lon nước trong tay lăn lăn trên sân ga đầy nước.
Sân ga hoàn toàn vắng tanh.
2 bóng đen, 1 cao to, 1 béo mập, lùn xủn và còn thêm 1 cô gái vừa nhảy xuống. Họ nhìn quanh 1 lúc rồi vẫy tay ra hiệu. Tức thì 1 bóng người nữa phóng xuống. Đó là 1 gã đàn ông trung niên cao lớn với khuôn mặt dữ dằn và bộ râu rậm rạp. trông gã còn đáng sợ hơn với 1 khẩu Gatling Gun gắn liền ở khuỷu tay phải. Gã cũng liền quay lại làu bàu với 1 người khác chắc còn ở trên tàu :
- Mau lên đi, không còn thời gian đâu.
Lập tức lại có thêm 1 cái bóng phóng ra khỏi toa tàu, lướt nhẹ xuống sân ga. Lần này là 1 chiến binh. Hắn mang 1 chiếc áo dạ màu xanh lơ đã sờn cũ, với chiếc cầu vai bằng sắt đã han gỉ. Trên lưng hắn là 1 tấm thép quá sức to lớn nặng nề, để có thể gọi là 1 thanh kiếm. Gương mặt hắn toát lên 1 vẻ lạnh lùng lãnh đạm với cặp mắt xanh luôn chiếu ra những tia sáng kì dị. Mái tóc vàng óng của hắn 1 nửa rủ xuống trên khuôn mặt, 1 nửa lại dựng ngược lên trên. Có lẽ hắn là 1 tên lính đánh thuê, những kẻ không khó kiếm trong thời buổi hiện nay.
Tên mập lùn lên tiếng :
- Nhanh lên ! Chúng ta phải mau chóng tản ra. Gặp nhau ở chỗ hẹn.
Nói rồi hắn cùng gã có râu và người thanh niên cao to lúc đầu lao nhanh vào bóng tối, tủa ra theo những hướng khác nhau. Cô gái quay lại ra hiệu cho gã đánh thuê đi theo rồi cùng phóng mất hút. Tới khi đoàn tàu dừng hẳn lại thì sân ga chỉ còn lại 2 cái xác tắm trong mưa.
Trong phút chốc họ đã vượt qua khỏi khu vực nhà ga, tới gần khu năng lượng chính. Cô gái dẫn đường có vẻ thành thạo, dù trong bóng tối vẫn kịp nhận rõ phương hướng. Bất chợt cô dừng lại, ra hiệu cho người phía sau rồi nép sát vào tường. Bóng tối che chở cho họ, vừa kịp lúc 1 toán tuần tiễu đi qua. Đã gần tới nhà máy năng lượng nên sự canh phòng có phần chặt chẽ hơn.
Mưa vẫn rơi, thấm ướt người họ. Trung tâm năng lượng khá lớn. Họ đã qua nhiều khúc quanh và nhiều toán lính nhưng vẫn chưa tới được điểm hẹn. Càng tiến sâu vào lực lượng an ninh càng dày đặc, đôi chỗ còn đặt những trạm gác nhỏ.
Cô gái lại nấp nhanh vào 1 góc tường tối. Trước mặt họ là 1 ngã 3. Con đường phải đi ở bên trái, còn bên phải là 1 trạm gác. 3 tên lính đang đi lại trong mái hiên bên ngoài. Nếu họ ra khỏi bức tường lập tức sẽ bị phát hiện. Họ không có nhiều thì giờ để chờ đợi. Chỉ cần chậm trễ 1 phút là kế hoạch có nguy cơ thất bại. Họ càng không thể chỉ chạy bừa.
Cô gái thoáng lưỡng lự. nếu bên canh cô là bất cứ người nào trong Avalanche thì đều không có vấn đề gì. Nhưng cô còn chưa biết khả năng của kẻ đồng hành. Dòng suy nghĩ ấy chợt bị cắt ngang bởi 1 bóng người lao vụt qua. Gã đánh thuê. Thanh kiếm nặng nề của hắn vụt loáng lên cực nhanh.
tên này câu pài quá lộ liễu luôn , mod ơi ra xử ní này kẻo bác lytamhoan với bác shindo bỏ việc nữa thì khổ..