N.D.NgocHoang
Youtube Master Race
- 20/7/09
- 0
- 0
Bức Thư Tình Dang Dở
Yêu là chết ở trong lòng một ít
Vì mấy khi yêu mà đã được yêu
Cho rất nhiều song nhận chẳng bao nhiêu
Người ta phụ hoặc thờ ơ!Chẳng biết
Vì mấy khi yêu mà đã được yêu
Cho rất nhiều song nhận chẳng bao nhiêu
Người ta phụ hoặc thờ ơ!Chẳng biết
Xin cho tớ được gọi người con gái mà tớ thương nhớ là “ấy” nhé! Mặc dù,đứng trước mặt “ấy” tớ chưa gọi như thế bao giờ.
Không hiểu tự bao giờ,hình bóng “ấy” đã ngự trị trong trái tim và nỗi nhớ của tớ.Tớ mong muốn được gặp ấy nhiều hơn,mong được nhìn thấy nụ cười rất đỗi dễ thương của ấy hay chỉ cần nghe giọng nói của ấy qua điện thoại thôi.Đối với tớ những điều đó cũng làm cho tớ vui lắm rồi.
Có thể ấy không hiểu nhưng tớ hiểu tại sao “ấy” lại chiếm một phần đặc biệt trong tớ.Hình ảnh của “ấy” nhẹ nhàng len lỏi vào giấc mơ của tớ,vào trái tim tớ,trái tim mà bấy lâu nay vẫn còn cô đơn và lâu rồi chưa thổn thức.
Tớ tìm thấy hình ảnh của một người con gái mà tớ chờ đợi ở nơi “ấy”. Một hình ảnh hiền lành,đằm thắm và pha chút sự nhí nhảnh,trẻ con.Những điều mà tớ chưa từng gặp ở những người con gái khác bao giờ.Cũng giống như 1 con thuyền đã bao năm ra khơi tìm thấy 1 bến đỗ bình yên của mình.
Có lẽ khi ấy nghe những lời này,ấy sẽ cảm thấy buồn cười lắm và nghĩ rằng tớ nói không thật lòng nhưng tớ xin hứa những gì tớ viết ở đây là tận đáy lòng mình.Đã bao đêm tớ ấp ủ viết nên 1 cuốn tiểu thuyết nho nhỏ thôi để gửi gắm những suy nghĩ và trăn trở của mình vào nhân vật nhưng rồi nó vẫn chưa hoàn thành được vì những cung bậc cảm xúc đến với tớ không liên tục.Nó vẫn còn nằm dang dở.Nhưng rồi tớ nghĩ,tớ sẽ viết ra những tình cảm chân thật của mình vì khi ấy tớ mới là tớ,và hy vọng ấy sẽ hiểu tớ hơn.
Ấy ơi!
Có lẽ tớ thấy mình là 1 con người hơi lãng mạn và sống thiên về nội tâm và tớ nghĩ ấy cũng vậy.Nhất là sau những gì mà tớ vô tình đọc được những dòng tâm sự mà ấy viết.Có lẽ chúng ta cùng chung với nhau ở điểm này phải không?
Tớ cũng không nhớ từ bao giờ tớ lại thích ngồi viết văn và làm thơ như vậy.Có lẽ là từ những năm học cấp 3,lúc mà những rung động đầu đời của 1 cậu học sinh mới lớn.Nhưng có lẽ đó chỉ là những cảm xúc nhất thời mà thôi,tình cảm mà tớ luôn giấu kín trong lòng,chưa một lần dám nói ra bởi bản thân tớ là 1 người rất nhút nhát,đăc biệt là trong chuyện tình cảm.Rồi sau bao năm khi ngồi ngẫm nghĩ lại tớ thấy tình cảm khi ấy trẻ con thật,ngây thơ nhưng cũng rất đẹp.Đôi khi vẫn nhớ về 1 thời mà tớ vẫn ngồi làm thơ ở góc cây trước lớp học,làm rồi cũng chẳng gửi cho ai,giữ lại bên mình như 1 kỷ niệm..
“là bài thơ còn hoài trang vở giữa giờ chơi mang đến lại mang về”
Rồi sau 3 năm học cấp 3,con thuyền này lần đầu tiên rời bến ra khơi.Con thuyền đi kiếm tìm kiến thức và 1 chân trời mới ở phía trước.Sau bao năm,chống chọi với bão giông,mưa gió,con thuyền lại trở về tìm kiếm 1 bến đỗ của đời mình.Giờ đây con thuyền đã biết thế nào là sự trống vắng,hiểu thế nào là giá trị của sự hạnh phúc,điều mà bao nhiêu năm nó chưa bao giờ cảm nhận được.Và lúc bấy giờ con thuyền đã gặp ấy,ấy có biết không?
Nhưng!
Nhưng mà có lẽ ấy ơi! 1 lần nữa con thuyền đã lạc lối về rồi.Bến đậu này đã không có chỗ cho tớ.Ở nơi ấy đã có 1 con thuyền khác.
“cũng đành xin làm người đến sau,để nghe niềm đau phía trước”
Khi tớ nhận ra được điều này cũng là lúc tớ thấy buồn và hụt hẫng lắm.Một cảm giác đau và nhói lòng khi tớ nghĩ rằng mình chỉ có thể là người đi bên cạnh cuộc đời của ấy mà thôi.Rồi những giấc mơ về ấy lại đến trong giấc ngủ của tớ nhiều hơn.Trong mơ,tớ thấy mình cùng ấy làm được rất nhiều điều,được nói với ấy rất nhiều điều.Nhưng khi tớ tỉnh lại,thì tớ hiểu rằng đó chỉ là giấc mơ mà thôi.Một cảm giác thật sự nuối tiếc dâng trào trong tớ đấy.
Những lúc tớ không có giờ dạy trên lớp,tớ lại hay nghĩ về những khoảng thời gian dù ít ỏi thôi mà tớ trải qua cùng ấy.Có lẽ đối với ấy những điều đó không có gì sâu sắc,và ấy xem như đó là điều bình thường.Nhưng đối với tớ, nó thật là đáng nhớ.Mặc dù chúng ta chỉ mới quen nhau thôi ,nhưng những câu chuyện mà chúng ta đã kể cùng nhau cũng khiến tớ thấy vui lắm,tớ thấy nhớ lắm,tớ thấy thương lắm
Những lúc tớ không có giờ dạy trên lớp,tớ lại hay nghĩ về những khoảng thời gian dù ít ỏi thôi mà tớ trải qua cùng ấy.Có lẽ đối với ấy những điều đó không có gì sâu sắc,và ấy xem như đó là điều bình thường.Nhưng đối với tớ, nó thật là đáng nhớ.Mặc dù chúng ta chỉ mới quen nhau thôi ,nhưng những câu chuyện mà chúng ta đã kể cùng nhau cũng khiến tớ thấy vui lắm,tớ thấy nhớ lắm,tớ thấy thương lắm
Mỗi khi nghe ấy bệnh,tơ cảm thấy lo lắng,vì tớ biết rằng ấy rất yếu và hay bị bệnh nhưng cũng tớ chỉ dừng lại ở những lời hỏi thăm sức khoẻ mà thôi.Nhiều khi,tớ muốn làm cho ấy một cái khác hơn,xa hơn 1 lời hỏi thăm sức khoẻ.Muốn mang cho ấy 1 liều thuốc,trái cây hay dẫn ấy đi xem phim cho biết nhưng rồi tớ lại dừng lại vì tớ biết ấy sẽ không chấp nhận đâu
Tớ biết rằng ấy là 1 người con gái chung thuỷ lắm.Ấy cũng dành tình cảm cho người ta nhiều lắm.Và ấy sợ rằng nếu làm những điều ấy với tớ thì ấy thật sự rất khó xử.Mặc dù trong tớ nhiều khi nghĩ lại cũng thấy hơi buồn nhưng tớ rất vui khi được quen 1 người sống tình cảm như thế.
Tớ biết rằng ấy là 1 người con gái chung thuỷ lắm.Ấy cũng dành tình cảm cho người ta nhiều lắm.Và ấy sợ rằng nếu làm những điều ấy với tớ thì ấy thật sự rất khó xử.Mặc dù trong tớ nhiều khi nghĩ lại cũng thấy hơi buồn nhưng tớ rất vui khi được quen 1 người sống tình cảm như thế.
Vậy thôi ấy hãy cho tớ làm người đi bên cạnh cuộc đời ấy nhé,được nhìn thấy ấy cười nè,được nghe ấy khóc nè,được tâm sự buồn vui với ấy nè.Và khi nào ấy cần 1 người để chia sẻ, hay ấy cần giúp đỡ thì tớ vẫn luôn sẵn lòng ấy nhé!
Viết đến đây tớ chợt nhớ lại những câu thơ sau mà tớ rất thích:
Bởi lòng đã trót nặng thương
Thôi ta đứng lại nhường đường em đi
Người đi vui với một người
Biết chăng một người đang cười mà đau
Thôi ta đứng lại nhường đường em đi
Người đi vui với một người
Biết chăng một người đang cười mà đau
Nhiều lúc tớ nghĩ hay là mình nên quên ấy đi,để tớ không phải trăn trở,suy nghĩ mỗi khi đêm về.Những dòng tin nhắn gửi cho ấy mà không có lời đáp cũng khiến tớ cảm thấy buồn hơn.Tự hỏi lòng không biết giờ này ấy làm gì nhỉ?Hay là ấy đang ngủ nhỉ!…
Nhưng tớ sợ rằng nếu tớ quên ấy đi,tớ sẽ quên đi 1 điều gì mà tớ rất yêu,rất mến,và có thể là tớ không quên được,thôi tớ sẽ để ấy vào 1 góc con tim nhé:
Tôi hiểu rằng có quên là sẽ nhớ
Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên
Nhưng nhớ rồi làm sao mà quên được
Nên dặn lòng nhớ mãi nhớ không quên
Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên
Nhưng nhớ rồi làm sao mà quên được
Nên dặn lòng nhớ mãi nhớ không quên
Viết đến đây thì lòng tớ nức nở nhiều lắm.Thôi tớ dừng viết cho ấy tại đây nhé….
Cuộc đời!
Có lẽ đến lúc này tôi cảm nhận được niềm đau cảm nhận được cảm giác của 1 người đến sau,cảm nhận được những gì mình nhung nhớ nhưng chỉ giấu kín trong lòng mà thôi.Chẳng lẽ cuộc đời này mãi mãi tôi là người ra đi sao.Tại sao vậy?Tôi hỏi lòng mình cả ngàn lần từ “tại sao”?Và tôi đã trách mình, đã giận bản thân mình nhiều lắm.
Nhiều lúc tôi sợ rằng đến 1 lúc nào đó trái tim mình sẽ vô cảm,trái tim mình không còn loạn nhịp,không còn rung động nữa và lúc đó tôi nhận ra mình không còn tình yêu nữa.
Nhiều lúc tôi sợ rằng đến 1 lúc nào đó trái tim mình sẽ vô cảm,trái tim mình không còn loạn nhịp,không còn rung động nữa và lúc đó tôi nhận ra mình không còn tình yêu nữa.
Nhiều lúc cảm thấy mệt mỏi và chán chường mỗi lần sau giờ ở trên lớp lại phải đối diện với căn phòng trống vắng của mình.Muốn kiếm 1 sự giải thoát cho mình,cảm giác quen thuộc khi ngồi uống cà phê ở 1 quán cóc ven đường nào đó,uống và cảm nhận những điều đã qua.
Ước mơ được đưa 1 người con gái mà minh thương yêu đi trên chiếc xe đạp chắc vẫn còn xa vời lắm.Muốn cùng nhau sánh bước trên con đường quê ở vùng đất Miền Trung của tôi chắc còn xa lắm.Nhưng tôi vẫn để cho lòng mình 1 hy vọng,vì tôi hiểu rằng sống là phải có niềm tin và hy vọng.
Và tôi sẽ chờ đợi……….
“tôi vẫn chờ đợi em ………………………..trên bao la lộng gió”
Biên Hoà,02h sáng 19/07/2009
N. Đ. N. H
N. Đ. N. H

đang bùn đọc mấy cái này càng bùn hơn nhưng mà cũng đỡ 1 phần có người giống mình thư đã bùn còn chèn thêm máy cái hình minh họa càng làm bùn hơn T T thư hay mà viết chữ bự quá bạn gì ơi

nhưng ny tôi xynh lắm toàn sh,lx theo thôi 
