Ruồi Nguyễn
Youtube Master Race
- 14/6/12
- 2
- 0
lâu lâu cũng lên tâm sự chuyện riêng tư e một tí, để cho đỡ nặng lòng chứ ko ấm ức mệt chết được tính e thì hay cam chịu, bỏ qua, nhẫn nhục ... đôi khi quá cũng không hay và vì thế nó cũng đã bùng nổ
e thì tính ít nói nhất là trong gia đình, bà già với con chị e thì hai ng thân thiết với nhau, cái gì bực bội thì còn tâm sự đc còn e thì ... chat với ảo trên máy tính thôi nên hễ có gì đụng chạm là hai người cùng nhau xáp lại để nặng nhẹ, như là e là thằng phá họai nhất trong cái gia đình này, mặc dầu là con zai đôi khi mạnh tay quá trớn, quên, hậu đậu ... thì cũng thg` nhưng hễ lục đục trong gia đình là e bị chịu trận đầu tiên không bao giờ suy nghĩ mình làm gì có đúng sai hay không mà hư đồ một tí ... là e bị lôi ra đầu tiên lúc đó e cũng lớ ngớ trong tức cười lắm vì tính tình quên trc quên sau nên có phải mình đã làm không đôi lúc tủi thân vì bị xem thường quá đến mức độ cháu e mới sanh 6 7 tháng mà e cũng ko đc quyền ẵm nó, hì đụng tới nó một tí là xua e ra, giống như e là bá dơ
ngày mai cũng tính đi chùa trại bàn cho mùa Vu Lan (công quả) cùng với nhóm bạn chừng 1 tuần mà dòm mặt bà già nhìn căng lắm, cũng vì thường xuyên như thế mà hồi nãy e cũng đã sạc cho mẹ và con chị e một tăng, chửi nặng muốn kiềm nhưng không nỗi, mình cũng là một phật tử, quy y nhưng giới ko giữ đc, đi công quả nhiều chùa nhưng rốt cuộc hoàn lại số 0 mắc cỡ, đôi khi con ng cần một sai lầm gì đó rồi mới chừa
cũng đã xảy ra nhiều sự cố nhưng e cũng thể kể hết cho được.
Chuyện gia đình chắc nằm trong vô số chuyện gia đình khác nên đôi khi việc này cỏn con nhỏ bé, cũng cần một vài lời tâm sự cho bớt buồn, bớt não phiền, động viên 23 lời... chỉ sợ lòng lại ko kiềm đc là gây ra hành động đáng tiếc về sau
e thì văn dốt chữ ít nên nói thẳng luôn như thế cho ae dễ hiểu và cảm thông, chứ ko dài dòng như mn khác, trong nhà căng thẳng, việc làm ko có và cũng sắp có
e ko quan niệm đi chùa cho thanh thản nhẹ cõi lòng gì hết nên ra ngoài hít thở khí trời, yên tĩnh của chùa, mà hôm nay đã bùng phát rất căng thẳng nên ko biết bà già có cho ra khỏi cửa không đây
nên lời tâm sự giải tỏa cùng ae, ai vào spam lung tung thì xéo ra hết dùm, còn nếu mà xem thường lời tâm sự buồn của ng khác thì e cũng như nhiều ng trong forum này ko dám cái mục tâm sự này nữa. Ae nói thẳng nói thật để làm một bài học kinh nghiệm cho chú e nhỏ bé này ạ
bứt quá chắc nó phải lên chùa ở luôn cho bớt stress
cảm ơn nhiều ạ!
e thì tính ít nói nhất là trong gia đình, bà già với con chị e thì hai ng thân thiết với nhau, cái gì bực bội thì còn tâm sự đc còn e thì ... chat với ảo trên máy tính thôi nên hễ có gì đụng chạm là hai người cùng nhau xáp lại để nặng nhẹ, như là e là thằng phá họai nhất trong cái gia đình này, mặc dầu là con zai đôi khi mạnh tay quá trớn, quên, hậu đậu ... thì cũng thg` nhưng hễ lục đục trong gia đình là e bị chịu trận đầu tiên không bao giờ suy nghĩ mình làm gì có đúng sai hay không mà hư đồ một tí ... là e bị lôi ra đầu tiên lúc đó e cũng lớ ngớ trong tức cười lắm vì tính tình quên trc quên sau nên có phải mình đã làm không đôi lúc tủi thân vì bị xem thường quá đến mức độ cháu e mới sanh 6 7 tháng mà e cũng ko đc quyền ẵm nó, hì đụng tới nó một tí là xua e ra, giống như e là bá dơ
ngày mai cũng tính đi chùa trại bàn cho mùa Vu Lan (công quả) cùng với nhóm bạn chừng 1 tuần mà dòm mặt bà già nhìn căng lắm, cũng vì thường xuyên như thế mà hồi nãy e cũng đã sạc cho mẹ và con chị e một tăng, chửi nặng muốn kiềm nhưng không nỗi, mình cũng là một phật tử, quy y nhưng giới ko giữ đc, đi công quả nhiều chùa nhưng rốt cuộc hoàn lại số 0 mắc cỡ, đôi khi con ng cần một sai lầm gì đó rồi mới chừa
cũng đã xảy ra nhiều sự cố nhưng e cũng thể kể hết cho được.
Chuyện gia đình chắc nằm trong vô số chuyện gia đình khác nên đôi khi việc này cỏn con nhỏ bé, cũng cần một vài lời tâm sự cho bớt buồn, bớt não phiền, động viên 23 lời... chỉ sợ lòng lại ko kiềm đc là gây ra hành động đáng tiếc về sau
e thì văn dốt chữ ít nên nói thẳng luôn như thế cho ae dễ hiểu và cảm thông, chứ ko dài dòng như mn khác, trong nhà căng thẳng, việc làm ko có và cũng sắp có
e ko quan niệm đi chùa cho thanh thản nhẹ cõi lòng gì hết nên ra ngoài hít thở khí trời, yên tĩnh của chùa, mà hôm nay đã bùng phát rất căng thẳng nên ko biết bà già có cho ra khỏi cửa không đây nên lời tâm sự giải tỏa cùng ae, ai vào spam lung tung thì xéo ra hết dùm, còn nếu mà xem thường lời tâm sự buồn của ng khác thì e cũng như nhiều ng trong forum này ko dám cái mục tâm sự này nữa. Ae nói thẳng nói thật để làm một bài học kinh nghiệm cho chú e nhỏ bé này ạ
bứt quá chắc nó phải lên chùa ở luôn cho bớt stresscảm ơn nhiều ạ!
