Các triều đại phong kiến Trung Hoa

Có nền móng mà thiếu người tài cũng hỏng .Dù gì cha con họ Lã cũng đã hoàn thành cái nền móng đó rất xuất xắc .Chỉ ko biết Doanh Chính có thật là con của Lã ko vì nhiều khi tin đồn có thể hoà quyện với lịch sử làm một ^_^
 
Khương Duy nói:
Nói về Thương Ưởng là ta nhớ ngay biến pháp của ông ta, đời sau đánh giá biến pháp của ông ta ko tán thành nhiều lắm, vì nó có nhiều điểm xấu.
Tư Mã Thiên đã chê ông ta lá lam sát vô can, các sử gia đời sau còn nói: " Đưa Tần làm bá chủ là Thương Ưởng, nhưng làm Tần diệt vong cũng là Thương Ưởng". Nói chung biến pháp của ông có nhiều cái tốt, nhưng cách làm thiệt quá ư tàn nhẫn. Khi mới ban hành, nhân dân chưa tin vào luật pháp lắm, Thương Ưởng bèn làm 1 cây cột nói ai đẩy được sẽ thưởng 50 lượng vàng. Lúc đầu ko ai tin, rồi cũng có 1 người thử đẩy và đẩy được, TU bèn thưởng ngay 50 lượng. Lúc đầu dùng biến pháp, nhân dân chưa thích ứng cho lắm nên ca thán khắp nơi, TU bèn trảm những người ca thán, con số là mấy trăm người, dân thấy vậy nên ko dám biểu lộ. Sau ba năm, nhờ biến pháp mà nước Tần hùng mạnh, nhiều người lúc trước ca thán nay chuyển sang ca tụng--> TU cũng đem mấy trăm người này ra chém luôn, vì nói họ là điêu dân đáng chém. Ngoài ra trong biến pháp có 1 điều: " hễ ai có quân công là ban thưởng"--> quân công ở đây chính là việc chinh chiến chém giết, nói như thế khác nào cổ động nhân dân ham thích chém giết. Chính vì vậy mà nước Tần rất hùng mạnh dùng vũ lực thâu tóm 6 nước, sau này cũng dùng vũ lực để cai trị. Có thể nói sự tàn bạo của nhà Tần ko thể nói TU là vô can.

Chi tiết phải thế này mới chính xác

Ai vác cây cột dựng ở cổng thành phía bắc thì thưởng 100 lạng vàng

Khi thi hành biến pháp, có người chê rằng bất tiện, có người khen là tiện. Vệ Ưởng biết được bèn bắt cả 2 đám người mà nói: Phép của ta thì các ngươi cứ việc mà làm, không được bàn luận. Rồi lôi tất cả đem chém để thị chúng.

Việc ban thưởng dựa theo quân công. Ai ra trận mà xung phong diệt địch, chém được 1 đầu thì coi là 1 quân công, hễ ai lùi 1 bước thì chém
Con gái dệt được nhiều lụa thì cũng được khen thưởng, ai lười biếng thì bị sung làm nô tỳ
 
có lẽ cái chi tiết mà xà ích nói cũng là một truyện về vệ ưởng,\
nhưng bá ước chi tiết đúng,quả là ưởng thưởng tiền cho người mang cột là để chứng tỏ cho thiên hạ thấy mình không lừa dối.
sau đó lại chém những người bàn tán về pháp luật để cho thiên hạ thấy pháp luật của nhà nước thì dân không được chê mà cũng không được khen.đó cũng chính là điển hình của thuyết hình danh vậy.
 
Chính vì TU cấm ko cho người bàn tán bằng hành động đó mình mới có ác cảm với ông này. Cũng một quan niệm dùng pháp luật trị dân, nhưng Tử Sản nước Trịnh lại hay hơn nhiều. Tử Sản muốn dùng hình pháp trị dân nên đem đúc vài đỉnh đồng trên đó khắc toàn bộ các hình luật áp dụng cho cả nước. Chuyện này dĩ nhiên là ko được tán thành trước hết là bá quan văn võ trong triều, rồi đến nhân dân cũng thế. Tử Sản vẫn cứ áp dụng nhưng ko hề dùng sự tàn khốc chém giết như Thương Ưởng, ông ta cứ quyết tâm mà làm. Lúc đầu nhân dân chưa thích ứng được nên cũng có lời bất bình, thậm chí: " ai muốn giết Tử Sản thì tui xin theo", sau vài năm nước Trịnh hùng mạnh vửng vàng, ~ ai ca thán đã thay đổi suy nghĩ và còn ca ngợi nữa chứ--> Tử Sản nghe thấy chỉ cười mà thôi, đâu có giống như Thương Ưởng tàn bạo quá.
 
Chính vì TU cấm ko cho người bàn tán bằng hành động đó mình mới có ác cảm với ông này. Cũng một quan niệm dùng pháp luật trị dân, nhưng Tử Sản nước Trịnh lại hay hơn nhiều. Tử Sản muốn dùng hình pháp trị dân nên đem đúc vài đỉnh đồng trên đó khắc toàn bộ các hình luật áp dụng cho cả nước. Chuyện này dĩ nhiên là ko được tán thành trước hết là bá quan văn võ trong triều, rồi đến nhân dân cũng thế. Tử Sản vẫn cứ áp dụng nhưng ko hề dùng sự tàn khốc chém giết như Thương Ưởng, ông ta cứ quyết tâm mà làm. Lúc đầu nhân dân chưa thích ứng được nên cũng có lời bất bình, thậm chí: " ai muốn giết Tử Sản thì tui xin theo", sau vài năm nước Trịnh hùng mạnh vửng vàng, ~ ai ca thán đã thay đổi suy nghĩ và còn ca ngợi nữa chứ--> Tử Sản nghe thấy chỉ cười mà thôi, đâu có giống như Thương Ưởng tàn bạo quá.
hehe, nói về chính sách trị nước thì Khổng Tử là cao thủ nhất đẳng, dùng các điều dạy "Thánh Hiền" để răn chúng, làm cho ai nấy đều răm rắp tuân theo, cho đó mới là mẫu mực của con người. Thật Khổng Tử chính là tiền bối của các chính quyền mị dân :))
 
nghe wiwi nói vậy tôi lấy làm đau xót lắm!
nếu theo hình danh,áp dụng pháp luật hà khắc,không cần giáo dục thì quân đội sẽ mạnh,chủ trương về võ.
còn muốn cai trị đất nước thì cần làm theo khổng tử,tức là lấy giáo hoá làm điều căn bản.
biện sĩ khét tiếng là lục sinh từng nói:"việc tranh phải cần ông tướng quân,việc trị nước phải cần ông thừa tướng" là vậy.
 
theo tui thì không hẳn à?
Nhưng tui cũng công nhận rằng những điêu khổng tử để lại thì đúng là lời nói của các vị thánh. Nhưng chỉ có thể áp dụng dưới 1 hình thức cụ thể. Tất nhiên chỉ có thể chỉ cho nhưng con nhà nho giáo nhưng đối với những trường hợp càng về sau thì một số cai nó ko phù hợp.
Ví như:Lấy vợ không xem mặt cô dâu thì biết thế nào ?
hhihihi
 
Nho giáo thì chỉ phù hợp với giai cấp thống trị thời phong kiến mà thôi. Chính vì Nho giáo tôn vinh giai cấp thống trị nên mới được chọn làm quốc giáo, chứ nó mà như phật hay đạo giáo thì hỏi xem người xưa có ra sức học Nho nữa hay ko thì biết.

Nói chung trong các triều đại phong kiến Trung Hoa, mình chỉ thấy Đường là thời đại tốt nhất. Thời này có thể nói là hoàng kim của phong kiến TQ cả về chính trị lẫn kinh tế, văn hoá. Lý Thế Dân được người dân tôn là thánh minh chí tôn, vua anh minh nhất trong các vua. Nhưng cũng chính thời Đường ta cũng có lắm chuyện để bàn đấy :D
 
xem phim về đời đường,tại hạ thấy có nhiều bài múa đẹp,nhiều tứ thơ hay,đàn bà con gái ăn vận phây phây như tiên nữ trên trời,bao điều tình tứ!
tại hạ cũng muốn thả hồn về mà cùng vui vẻ!
 
Guo Jia nói:
xem phim về đời đường,tại hạ thấy có nhiều bài múa đẹp,nhiều tứ thơ hay,đàn bà con gái ăn vận phây phây như tiên nữ trên trời,bao điều tình tứ!
tại hạ cũng muốn thả hồn về mà cùng vui vẻ!

nói đến nhà đường tất nhiên không ai có thể chối bỏ những thành công trong vă n hoá của họ. Từ chính trị văn hoá, nhất xây dựng thì vô cùng mĩ mãn. Tại hạ đồng ý với ý kiến của guo jia nhưng lại chợt nghĩ sự hưng thịnh về bề thế cung đình liệu có ổn. Võ tắc thiên làm nên giai thoại lịch sử mà cả trung quốc chưa và sẽ khó có thể có. Thời kỳ đó liệu có thể coi là thịnh vượng.
Mỗi một thời đánh giá được sư phồn vinh rất khó nhưng có thể nói chiều đại nhà hán hán và nhà Thanh là những đề tài hay được nhắc đến nhất ....
Cả về chính trị lẫn văn hoá...
 
Nhà Hán mở đầu thời thống nhất, nhà Thanh đạt đến mức cực thịnh và bước vào thời suy đồi của Chế Độ PK nhưng đâu bằng nhà Đường dưới tay Thái Tông Thế Dân gầy dựng thành một đế quốc của Á Châu :D
 
Nói đến Võ Tác Thiên ta nên bàn lại công bằng. Dù bà này khi lên ngôi khá tàn nhẫn: giết hầu hết các người trong Lý, các đại thần phản đối bà nắm quyền, lạm dụng quá đáng việc tố cáo... nhưng những chuyện đó chỉ xảy ra trong triều đình có thể xem như trong nhà chưa hề đụng đời sống bá tánh. Trái lại dưới sự thống trị của VTT, triều Đường ( tức triều Chu của bả đó) càng hưng thịnh, dân cư sống ấm no ko kém thời Lý Thế Dân. Ngoài ra trong các đời nhà đường, thì thời VTT là có nhiều nhân tài nhất có thể nói là đông như kiến ấy.
 
đời đường?tiên sư nhà nó!
các vị có biết chăng thời đường có một người mê ăn một thứ quả của nước ta đến nỗi nhân dân ta điêu đứng vì tới mùa là phải vận hàng cống nạp,biết bao vất vả!
xin mạn phép hỏi:người đó là ai?thứ quả đó là gì?
 
Cái quả lệ chi đó không biết bảo quản được bao lâu. Hồi đó sao mà vận chuyển về tới nơi vẫn còn tươi được nhỉ? Ngựa phi trung bình bao nhiêu km/h? Khoảng cách bao xa? Bao lâu thì tới? Quả đó có thực là lấy từ nước ta?
 
một quả lệ chi hay còn gọi là quả vải muốn bảo quản nó tốt thì ướp trong nước đá có thể giữ đến 7 ngày. Bình thường kô quá 5 ngày là hư. Từ nước ta muốn cống sang tới Trung Quốc với tốc độ ngày xưa có lẽ đến vài tháng. Để giữ cho vải còn tươi khi đến nơi thì chỉ còn có cách là hái truớc khi vải chín khoảng vài tháng rồi trên đuờng đi sử dụng các "công nghê" bí truyền ngày xưa để giữ cho vải chín. Đây là một tài liuệ mà tôi có đọc qua, thực hư thế nào chưa biết. Còn cái "công nghệ" đó cũng chả có cái gì chứng minh cả. Không biết có đúng kô nữa !
 
Không hẳn là vậy theo tôi biết thì quả thật quả Lệ Chi rất khó bảo quản ,và hư rất nhanh ,nhưng đã là đồ Cống nạp thì Chất lượng luôn phải đặt lên hàng đầu nên việc hái quả khi còn xanh trước khi chín mấy tháng là không hợp lý vì như thế quả sẽ không ngon nữa do đó chắc chắc quả hái phải là quả chín.
 
trả lời bác quách luôn đó là Đường Minh Hoàng muốn chiều lòng Dương quý phi nên bắt đân ta phải cống còn quả đó chính thị là vải thiều hic nhắc đến nó mà lại thèm
 
Nhà Hán mở đầu thời thống nhất, nhà Thanh đạt đến mức cực thịnh và bước vào thời suy đồi của Chế Độ PK nhưng đâu bằng nhà Đường dưới tay Thái Tông Thế Dân gầy dựng thành một đế quốc của Á Châu
bác wiwi nhầm rồi chính thời đại nhà Nguyên mới là đỉnh cao của chế độ phong kiến TQ. Híc bọn TQ sướng thật được bọn Mông Cổ dọn cỗ cho mà xơi vì chính lúc đó TQ chính thức xát nhâp Đại Lý, Đại Yên, nước Liêu, nước Tây Hạ vào bản đồ của mình.
 
Sau một thời gian ngừng lại, Sep xin tiếp tục cái này, đề nghị Cigà xoá hộ những bài bàn luận trong này nhé.
 
Tần chinh phục Lục Quốc
Sau khi nước Tần thực hiện Biến pháp Thương Ưởng dần dần xâm lược và cướp đoạt các nước láng giềng. Đến khi Tần Thuỷ Hoàng chấp chính, khoảng năm 247 trước CN, lãnh thổ của Tần gồm có:
+Quan Trung
+Ba Thục(Tứ Xuyên)
+Hán Trung(phía Nam tỉnh Thiểm Tây)
+Uyển(Nam Dương-Hà Nam)
+Ảnh-Thượng Quận(Bắc tỉnh Thiểm Tây)
+Hà Đông-Thái Nguyên-Thượng Đảng(ba quận này ở vùng biên giới tỉnh Sơn Tây). Trong đó có vùng Vinh Dương, nơi triều CHu đóng đô, nay thuộc tỉnh Hà Nam.
Về lãnh thổ mà nói, nước Tần so với 6 nước kia có ưu thế tuyệt đối, nói chung là đất đai màu mỡ, sau khi được nước Trịnh giúp cho làm thuỷ lợi thì mùa màng bội thu.
Thương nghiệp cũng phát triển, nhưng thương nhân loại vừa và bé vẫn bị áp bức, bóc lột. Thương nghiệp Tần phát triển dẫn đến chính trị có nhiều biến đổi lớn.
Sự cai trị của Tần Thuỷ Hoàng
Năm 221 tr.CN Tần Thuỷ Hoàng chinh phục thắng lợi cả sáu nước Sơn Đông, uy quyền to lớn đã khiến cả nước phải thống nhất trên mọi phương diện, xe pháo cho vua dùng, văn bản dùng một thứ tiếng, chế độ đo lường đều thống nhất. Hoàng Đế Tần Thuỷ Hoàng còn quy định, tiền tệ đều là do kim thuộc đúc chế, chia làm hai loại:
Một là bằng vàng, gọi là thương tệ.
Loại thứ hai bằng đồng, gọi là Đồng tệ.
Để tiện cho việc phát triển công thương nghiệp, năm 220 tr.CN, Tần Thuỷ Hoàng cho tu bổ đường sá, lấy Hàm Dương làm trung tâm phía Đông nối liền với Yên, Tề, phía Nam đến Ngô, Sở. Tất cả các chính sách và biện pháp kinh tế đều thích ứng với yêu cầu phát triển kinh tế, xã hội lúc bấy giờ.Nó đã có tác dụng nhất định thúc đẩy phát triển kinh tế xã hội.
Tần Thuỷ Hoàng đã thắng lợi trong cuộc phát động chiến tranh chinh phục lớn nhất, sau đó xây dựng đế quốc Đại Tần.
Đối với nông nghiệp, Tần Thuỷ Hoàng cho xây dựng thuỷ lợi, sửa chữa hạ tầng cơ sở, xây Vạn Lý trường thành. Nhưng cũng là điều oái oăm do chính sách tàn bạo khắc nghiệt, để thực hiện những công việc này, Tần Thuỷ Hoàng bắt dân chúng phục dịch quá sức nên đã làm tiêu hao số lớn nhân lực, vật lực, khiến sản xuất xã hội đã bị tổn hại nặng nề.
Với tình hình đó, nhân dân lao động không còn con đường nào khác là vùng lên khởi nghĩa.
Thế là cuộc khởi nghĩa Ngô Quảng, Trần Thắng đã bùng nổ.
Sau khi Tần Thuỷ Hoàng chết,Tần Nhị thế Hồ Hợi mưu sát anh cả là Phù Tô cướp ngôi. Nhị thế còn hung ác, tàn bạo hơn cả Thuỷ Hoàng.
Ngoài cuộc khởi nghĩa của Trần Thắng, Ngô Quảng ra, sáu nước Sơn Đông cũ cũng thừa cơ khởi binh, trong đó hai tập đoàn Lưu bang, Hạng Vũ là mạnh hơn hết.
Lưu Bang là người huyện Bái tỉnh Giang Tô, năm 203 tr.CN đã liên lạc với huyện lại huyện Bái giết chết huyện lệnh chiếm huyện Bái, Lưu Bang tự xưng là Bái Công. Tập đoàn khởi nghĩa của Lưu Bang gồm các tầng lớp tiểu nông, tiểu công như Phàn Khoái, CHu Bột, Quán Anh...các quan lại của Vương triều Tần như Tiêu Hà, Tào Tham...
Hạng Vũ đại biểu cho thế lực quý tộc cũ của nước Sở. Năm 209 tr.CN, khởi binh ở CỐi Kê, vùng Thiệu Hưng, tỉnh Chiết Giang, vì Hạng Vũ là con cháu tướng lĩnh Sở Hoài Vương nên lấy hiệu là Sở Vương.
Hạng Vũ và Lưu Bang cùng chung sức đánh bại nhà Tần. Nền thống trị của đế quốc Tần đến đây tan rã.
 
Back
Top