Khoảnh Khắc
Nhạc sĩ: Trương Quý Hải
Chỉ còn một chiếc lá cuối thu mỏng manh
Chỉ còn một mình anh xót xa chờ em
Chỉ còn đêm nay mai lá kia rơi
Chỉ còn đêm nay mai lá kia rơi
Khi mùa thu khuất nơi cuối trời
Giọt nước mắt khô không lời
Và rồi mùa thu qua trống tênh buồn vui
Vùi lòng mình băng giá, tháng năm lặng trôi
Chỉ còn đêm nay hãy đến bên anh
Chỉ còn đêm nay hãy đến bên anh
Nếu ngày mai bước chân em về
Một xác lá rơi bên hè... mùa đông tái tê
* Người về đây với anh
Về bên anh, về đây với căn nhà xưa êm đềm
vòng tay và làn môi ấm ngày tháng chờ mong
Người về đây với anh, người yêu ơi
thề xưa hãy trao lời cuối trong đời
Mùa đông đến bên hiên rồi ... về đây với anh
CẢM NHẬN
Người con gái sinh ra và lớn lên trong mỹ quan của tạo hóa. Người ta ví sắc đẹp người con gái với hoa thơm, nét sắc sảo của tâm hồn với cỏ lạ. Nhưng không ai ví đời con gái như một chiếc lá. Xin hỏi tại sao ? Lá không phải là biểu tượng cho sắc đẹp và sức hấp dẫn lôi cuốn tâm hồn. Mà lá tượng trưng cho một khoảng đời phiêu bạc, sống vì người chết vì đời. Lá hấp thụ ánh sáng sưởi ấm hồn cây vun bồi cho nụ hoa đầu cành. Hết nhiệm vụ, lá lại phiêu bạt không gian nổi trôi khoảnh khắc, nhạc sĩ Trương Qúy Hải đã gieo ngay một tâm tư khác thường của người con gái. Dùng hình ảnh chiếc lá cuối thu lung linh trước ánh nắng cuối cùng của chiều ướt yếu ớt để rồi phút chốc rơi bay về đất mà diễn tả tâm trạng sầu đau của một người con gái dãy giụa trong tim băng.
"Chỉ còn một chiếc lá cuối thu mỏng manh
Chỉ còn một mình em xót xa chờ anh
Chỉ còn đêm nay mai lá kia rơi
Chỉ còn đêm nay mai lá kia rơi ..."
Phải chăng nàng đang chuẩn bị hồi sinh ở một cõi khác ? Phải chăng hình ảnh phúc chốc về cội mỏng manh và trân trọng vô tưởng ? Phải chăng nhạc sĩ Trương Quý Hải đưa ta vào thông cảm cho khoảng thời gian ngắn ngủi của cô gái cuối đời trước biến cố giã từ ?
Dòng nhạc hiu hắt của ông được trình bày đặc sắc qua lời hát gợi cảm xúc mãnh liệt của nữ ca sĩ Thanh Lam. Thanh Lam đã gieo lời tình buồn với cao độ của nhạc kỷ vô bờ âm thanh. Xô đẩy ta ngọt ngào vào thế giới tương tư, để vẽ ra khung cảnh đèn dầu leo lét rung rinh trước gió, trong ngôi nhà ấm êm đềm. Mà nơi đó, một lần họ đã có nhau, một lần họ đã làn môi ấm thắm thiết giữa vòng tay yêu thương.
Tiếng nhạc bóng như nhung, sặc sỡ như nhành lan dại đầu rừng, lững thững trong tâm ta, biến hoang sơ tâm hồn về trên mái hiên mùa đông. Thanh Lam trượt trên nỗi trống vắng của hình ảnh tha thiết đợi chờ một người vội vã, hấp tấp như người đi hối hả dưới làn gió lạnh xé rách thịt da mà buông câu:
".... người yêu ơi,
thề xưa hãy trao lời cuối trong đời
Mùa đông đến bên hiên rồi ... về đây với em"
Về với em! Tiếng lòng thổn thức của chiếc lá cuối thu tàn phai đua sức với thời gian. Chiếc lá gào trong nỗi nhớ:
".... Chỉ còn đêm nay hãy đến bên em
Nếu ngày mai bước chân anh về
Một xác lá rơi bên hè... mùa đông tái tê ..."
Giây phút cuối thật quý giá và mỏng manh. Thống thiết và nhắn gửi, xót xa và vương mang. Có lẽ không còn cảnh tượng nào phá bức rào tưởng hình sâu sắc hơn của kẻ yêu lại cận kề với cội bằng chiếc lá dẫy chết cuối mùa.
Hãy đến với KHOẢNH KHẮC trong vô tư của cõi lòng, sống với cõi lá!
Bạn ... sẽ thấy quý cuộc đời.
Bạn ... sẽ bỗng nhiên thật hiu quạnh khi chỉ còn chút nắng, trước lúc từ giã những gì yêu quý mà phút chốc sẽ trở thành hư không ... để sống có thể ý nghĩa hơn khi còn bắt nắm được khoảng trống hiện tại của giả tưởng hôm nay.