- Tranh minh họa từ sách Osprey đấy ạ. Không phải vẽ vớ vẩn đâu.
- Ashigaru không và thời kỳ đầu thì đúng nhưng từ khi Oda Nobunaga biến Ashigaru thành đội quân chuyên nghiệp và trang bị đầy đủ đánh bại lần lượt các lãnh chúa khác thì Ashigaru đã không còn là nông dân trưng tập nữa rồi. Thời điểm xét là chiến tranh Nhâm Thìn (Imjin War 1592-98) thì đã qua thời Oda Nobunaga được một thời gian rồi.
- Về Tàu, số liệu nào chứng minh nhà Minh nghèo ? Trong khi quân đội nhà Minh thể hiện ngay trong các tư liệu cổ để lại hoàn toàn không hề tệ chút nào. Điểm yếu của quân đội nhà Minh là trang bị không đồng nhất. Miền Bắc vì phải đánh nhau với quân du mục thì lại nhiều giáp trụ, ngựa nghẽo. Miền Nam thì đánh nhau chủ yếu với Oa khấu và các dân tộc miền núi thì lại trang bị nhẹ, ít giáp nhưng lại nhiều tactic đặc biệt.....
- Chỉ có Hàn nghe ra đúng tuy nhiên chỉ trong giai đoạn đầu cho đến giữa chiến tranh Nhâm Thìn. Từ nửa sau trở đi nhận thấy sức mạnh bộ quân quá tệ nên Hàn cố gắng cải tổ, chỉ tiếc là không thành công. Và hải quân Hàn thì được đầu tư hơn quân bộ.
_ Minh hoạ nhé, Osprey cũng vậy thôi, vẽ chiến tranh Tây Âu minh hoạ từng loại lính thì đúng nhưng khi vẽ chiến trận tổng thì vẫn theo ý thích của hoạ sĩ tức là vẽ tuy tương đối chính xác về mặt trang bị nhưng phóng đại về số lượng, ví dụ Men at arm + knight trong quân đội chỉ khoảng 1/10, trong quân tinh nhuệ khoảng 1/5 thì ở đây đâu cũng thấy. Người đọc họ ko care vì chỉ cần nhìn áo giáp đẹp, nhiều màu, vẽ tả thực là sướng rồi, nhưng thực tế nó không vậy.
_ Oda Nobunaga nắm lãnh địa cực kỳ lớn, lại có mối buôn bán làm ăn trên biển với Tàu ( buôn lậu ) và Hà Lan nên có thể trang bị lính Ashigaru có trang bị và có tổ chức hơn, nhưng điều đó cũng không đồng nghĩa trang bị của lính thay đổi một cách chóng mặt. Bởi chiến quốc kéo dài rất nhiều năm, kinh tế bị trì trệ, Nobunaga đủ tiền trang bị súng đạn và kỵ binh đã là quá sức rồi đừng nói áo giáp vốn hầu như chỉ là trang trí trước viên đạn lại còn cản trở hành động, giáp plate và chain mail thì rõ ràng chỉ có samurai nhà giàu mới có, Không phải tự nhiên bọn Nhật nó không dùng shield cho bộ binh nhé, chỉ công thành hoặc ở thế trận phòng thủ mới lắp dàn khiên gỗ để lính súng đứng chắn tên, không phải ko có tác dụng, mà là vì tính năng của súng và sự linh hoạt trong chiến thuật khiến shield mất đi tác dụng, áo giáp cũng tương tự thôi, nhưng còn ít hơn vì shield loại lớn có thể thay nhau cầm, dùng được nhiều, chế dễ mà còn ít như vậy nói gì áo giáp chế cho từng người ?
_ Số liệu rất nhiều, nhà Minh là vương triều nghèo nhất lịch sử, tới nhà Thanh còn giàu hơn. Lý do ? nhà Minh KO đánh thuế buôn bán, họ dùng thuế muối, sắt, trà, nhưng cả 3 món này đều bị quý tộc, quan lại, sĩ thân ( đọc sách có thi cử ) lũng đoạn, mà bọn này thì có đặc quyền là KO bị đánh thuế kẻ cả thuế ruộng ( hoàng đế và sĩ phu cùng trị thiên hạ, thiên hạ nuôi sĩ ) cái này nên cảm ơn cụ Chu Nguyên Chương và cái tầm nhìn nông dân của cụ. Hầu như tất cả các công trình lớn nhất xây thời Minh còn tồn tại tới ngày nay, ngoại trừ lăng tẩm ra, thì đều được xây dựng thời Thái Tổ Chu Nguyên Chương và Thành Tổ Chu Đệ. Thời Chu Nguyên Chương thì vì là khai quốc nên còn mạnh mẽ và có chí tiến thủ. Chu Đệ dời đô Bắc Bình bán bao nhiêu cơ ngơi ở phía bắc cho nhà giàu Giang Nam lấy tiền bắc phạt, sau đó lại cử đội thuyền đi nam dương buôn bán giàu nứt đố đổ vách nên mới có của để chơi.
_ Các đời sau đó cứ y theo gia huấn của Chu Nguyên Chương, cấm biển, nuôi sĩ, tình trạng địa chỉ sát nhập đất, vệ sở ăn ruộng của lính diễn ra liên tục không 1 lúc nào ngừng, thuế ngày càng ít nên dẫn tới khủng hoảng triền miên. Bằng chứng rõ ràng nhất là họ còn ko đủ tiền sửa đê điều thủy lợi nữa thành ra năm nào hạn thì lũ, thiên tai liên miên theo đúng sử luôn, cộng thêm thời tiết toàn cầu biến đổi, miền bắc Trung Quốc ngày càng lạnh và khó trồng trọt, lại không có tưới tiêu tốt nên lại càng nghèo hơn nữa. Gắng gượng bằng thuế muối thì lại bị các gia tộc bản địa buôn lậu mà không cấm nổi, lệnh vua không ra khỏi thành, ngoại thành là đất của địa chủ và cường hào. Minh không nghèo mới lạ lol Đó là chưa kể duy trì trăm vạn lính ở trường thành thì lại còn nghèo hơn vì ăn luôn hơn nửa thu nhập cmn rồi ( mà chẳng mang lại thành quả gì nhiều lắm, bị raid vẫn bị như thường ) Đừng nhìn phát minh hỏa pháo, súng đạn rất nhiều, thực ra toàn đồ bỏ, súng pháo cuối cùng vẫn mua từ tàu viễn dương của Tây mang lên nóc thành để thủ ...
_ Còn về việc chống cướp biển ở phía Nam, đó là do các gia tộc ở miền nam họ cạnh tranh trong buôn lậu trên biển ko lành mạnh, dẫn tới chiến tranh trên biển và lan ra đất liền ( nhà Minh cấm biển nên ở duyên hải người ta buộc phải buôn lậu, dù là thuyền và bến cảng làm ăn đàng hoàng nhưng vẫn là mác buôn lậu và ko có bảo vệ ). Lúc đầu là nuôi cướp biển cạnh tranh nhau, sau cướp biển nó phát triển khổng lồ quá nuôi không nổi nên cắt, nó quay lại cắn cho và lan tới toàn bộ duyên hải. Cuối cùng phải cắn răng chi tiền cho quan binh ( Quân tuyển mộ do Thích Kế Quang làm ) để diệt cướp mới thoát. Ai cũng thấy quân Thích Kế Quang tinh nhuệ, trang bị hiện đại với pike và súng pháo nên tưởng ngon, đó thật ra là công của tiền, các gia tộc ở Giang Nam họ vốn là nền tảng của toàn bộ quan lại đỉnh cấp trong kinh thành cả, dồn tiền nuôi quân chống cướp tại đất của mình thì chẳng ngon, sau Thích Kế Quang và quân của ông bị điều lên bắc biên chống Mông Cổ thì đâu lại về đấy cả...