Dưới đây là quan điểm của nhà báo Mark Doyle (Goal) về mục tiêu số 1 của Chelsea cho vị trí wingback, Alex Sandro. Rất đáng đọc vì bài viết không thừa thãi và có dẫn chứng đầy đủ.
ALEX SANDRO: XUỐNG PHONG ĐỘ VÌ KHÔNG ĐƯỢC SANG CHELSEA?
Mỗi cầu thủ có cách phản ứng khác nhau sau khi thương vụ chuyển nhượng của mình không thành.
Cựu tuyển thủ Hà Lan, Pierre van Hooijdonk đã đình công bốn tháng, sau khi Nottingham Forest từ chối để anh đi vào mùa hè năm 1998.
Ngược lại, Philippe Coutinho nhanh chóng hồi phục chấn thương lưng, trùng với thời điểm tin đồn anh đến Barcelona rộ lên mùa hè qua, và trở lại đội hình chính của Liverpool. Anh thừa hiểu sẽ là ngu ngốc nếu không đứng dậy, bởi World Cup sắp đến gần.
Alex Sandro, dù vậy, lại là một trường hợp khác.
Mặc dù hậu vệ trái của Juventus chưa bao giờ bày tỏ ý định muốn chuyển đến Chelsea mùa hè vừa qua, nhưng ý định muốn được Antonio Conte dẫn dắt của anh là có thật. The Bianconeri đã nhận lời đề nghị trị giá lên tới 70 triệu euro trên bàn. CEO Giuseppe Marotta trước đây cũng từng nói, CLB không có ý định giữ những cầu thủ không muốn ở lại.
Tuy nhiên, hàng thủ năm người trứ danh của họ, hàng thủ đã giúp họ vào tới trận CK Champions League mùa trước đã bị mất hai người. Sự ra đi của Leonardo Bonucci đã được dự đoán từ trước bởi xích mích giữa anh và Massimiliano Allegri đã xuất hiện từ trận đấu với Palermo vào tháng Hai và không thể giải quyết. Nhưng quyết định ra đi của Dani Alves thật sự khiến Juve cảm thấy ngạc nhiên. Cuối cùng họ cũng đồng ý để Alves đi, nhưng cũng vì thế, Alex Sandro không được phép nối gót người đồng hương.
Vậy ở ĐT thì sao? Alves đã chắc suất, nhưng cánh trái của Alex Sandro có sự xuất hiện của một cái bóng khổng lồ: Marcelo. Mùa trước, Marcelo vẫn là hậu vệ trái số một Brazil (và có lẽ là số một thế giới), nhưng nếu so sánh một vài thông số, Alex Sandro tỏ ra trội hơn, từ tạo cơ hội (44 so với 50), rê bóng thành công (43 vs 49), can thiệp (40 vs 57) và chiến thắng trong các pha tranh chấp trên sân (122 vs 207) cũng như trên không (8 vs 41) - mặc dù đá ít hơn ba trận ở giải trong nước.
Đó là lí do vì sao Chelsea thèm muốn có anh đến thế. Marcos Alonso là cầu thủ chủ chốt trong chức vô địch Premier League của đội bóng áo xanh năm ngoái, nhưng Alex Sandro đơn giản là một sự nâng cấp.
Nhưng giờ, Alex Sandro chỉ là một sự thất vọng. Anh bắt đầu mùa giải một cách tệ hại và mọi thứ xấu dần đi từ đó. Có thể hiểu sự thất vọng của chính anh, khi Juve từ chối cho anh sang Chelsea, nơi mức lương 2,5 triệu euro của anh sẽ được tăng gấp ba.
"Hiện tại, màn trình diễn của Alex chưa xứng đáng với kì vọng," Allegri nói vào ngày 4/11. "Những chuyện đó hoàn toàn có thể xảy ra. Tôi đã nói chuyện với cậu ấy."
Những điều Allegri nói với Alex Sandro, dù là gì, đều tỏ ra không hiệu quả. Trong trận đấu cuối cùng ở vòng bảng Champions League với Barcelona ở Turin, Alex Sandro là người chơi tệ nhất, dù hôm đó Barca còn cất Messi trên ghế dự bị. Anh mất bóng tới 16 lần và tỉ lệ chuyền chính xác là 70,5%!
Lỗi là một chuyện. Quan trọng hơn, các CĐV đều cảm thấy sự thiếu nhiệt huyết cũng như nỗ lực của cầu thủ mà mới năm ngoái còn gánh cả cánh trái của Juve. Nhiều người cho rằng, sự ra đi của anh sẽ là tốt hơn cho cả ba bên.
Chuyện đó có thể xảy ra nhưng có lẽ chỉ xảy ra vào mùa hè, bởi Juve muốn Leonardo Spinazzola kết thúc hợp đồng cho mượn tại Atalanta. Thêm nữa, mục tiêu khác của họ, Filipe Luis, sẽ không ra đi vào tháng Một. Nghĩa là về cơ bản, rất khó để Juve bán Alex Sandro vào tháng Một này.
Allegri, một mặt vẫn luôn ủng hộ Alex Sandro, nhưng hành động của ông không cho thấy điều đó. Ba trong bốn trận gần nhất, Alex Sandro ngồi dự bị, kể cả hai trận đại chiến với Napoli và Inter. Kwadwo Asamoah đá chính.
Cách đây bốn tháng, Allegri vẫn còn khẳng định rõ ràng.
"Cậu ấy là cầu thủ của Juve. Cậu ấy rất đặc biệt và cậu ấy sẽ không rời khỏi Turin. Cùng với Marcelo, cậu ta là hậu vệ trái xuất sắc nhất thế giới."
Hiện tại, Alex Sandro thậm chí còn không phải là hậu vệ xuất sắc nhất ở Juventus, có lẽ là bởi cậu ta không muốn ở lại Juve nữa rồi.
Mark Doyle (Goal)