QuaiThu2007
Mr & Ms Pac-Man
- 10/5/07
- 269
- 3
Ông có vẻ hứng thú với cái album Kid A này quá nhỉ :). Đáng lẽ ra cái topic mà tui giới thiệu Radiohead hồi trước tui chỉ nên giới thiệu The Bends với ok Computer la đủ roài. Ai ngờ ông lại nghe đúng cái Album đc coi là Ambient hay đột phá nhất của nhóm này (chính xác hơn thì Thom Yorke xây dựng album này đột phá theo chủ nghĩa cá nhân của riêng ổng). Thực ra tựa đề bài hát cũng nói lên tất cả roài : mọi thứ sẽ trở về đúng chỗ của nó cứ như là vạn vật có khả năng tự sửa chữa những sai lầm của chính nó vậy. Ai cũng muốn có một khoảng khắc hay một sự cố xảy ra khiến cuộc sống trở nên thú vị hơn và đỡ nhàm chán hơn. Một số người không nó xảy ra mà tự tìm đến nó theo nhiều cách. Mọi nỗ lực để xáo trộn mọi thứ rồi cũng sẽ chả đi đến đâu hay chính xác là quay lại điểm ban đầu. Giai điệu lặp lại nhưng nhiều lúc muốn bứt ra ra mà không được đã thể hiện điều này. Kết quả trước sau như một: tỉnh dậy nhưng trong đầu vẫn ù ù nhưng âm thanh vô vọng như muốn tiếp tục cuộc tìm kiếm của mình. Điều này cuối cùng lại rất hợp lý với cuộc sống bận rộn và nghẹt thở như thời nay. Có vẻ như ai đó muốn hòa vào cuộc sống như thế thì cũng tự tạo nên một nhà tù cho tâm hồn mà không hề hay biết gì hết. Mình khá tin tưởng vào điều này khi cảm nhận bài hát 
Còn phần phê thuốc thì ông nói đúng ý roài đó : nghiền nhạc Radiohead thì sợ đến cà cả ma túy cũng chả thể lấn áp đc những cảm xúc mà âm nhạc của nhóm này đem đến cho người nghe 1 khi hiểu đc nó (Radiohea là đê mê còn Coldplay nghiêng về phấn khích với hạnh phúc nhiều hơn chăng ?). Mình cũng hâm mộ Thom York vì anh này chả sợ bộc lộ ý tưởng của mình trong nhạc của anh ý dù có điên rồ cỡ nào đi nữa
[video]mwbLhWJABRY[/video]
bài này khi đc thâu thì Thom vừa mới "bay" xong nên đang phê => vừa nằm vừa mic mà thâu đấy nhá

Còn phần phê thuốc thì ông nói đúng ý roài đó : nghiền nhạc Radiohead thì sợ đến cà cả ma túy cũng chả thể lấn áp đc những cảm xúc mà âm nhạc của nhóm này đem đến cho người nghe 1 khi hiểu đc nó (Radiohea là đê mê còn Coldplay nghiêng về phấn khích với hạnh phúc nhiều hơn chăng ?). Mình cũng hâm mộ Thom York vì anh này chả sợ bộc lộ ý tưởng của mình trong nhạc của anh ý dù có điên rồ cỡ nào đi nữa
[video]mwbLhWJABRY[/video]
bài này khi đc thâu thì Thom vừa mới "bay" xong nên đang phê => vừa nằm vừa mic mà thâu đấy nhá

nghe xong sợ quá ko nghe nữa 

)