Cho biển

Spica Nguyen

Youtube Master Race
Chưa một lần nắm tay nhau cùng ngắm hoàng hôn
Để anh kể em nghe chuyện tình chìm sâu đáy đại dương trong lòng con ốc biển
Sóng vô tâm bỏ rơi bờ cát sau bao lần hò hẹn
Chú còng gió lang thang chạy trốn những tiếng cười.

Ước một ngày được cùng em ngắm biển xanh màu mây trời
Đêm nhặt vì sao nép vào nhau ngồi nghe sóng vỗ
Khép rèm mi trao khát khao, trao nồng nàn đong đầy nhịp thở
Dẫu biển sẽ giận hờn khi anh của riêng em...

Đầu tựa mái đầu bên bờ cát dịu êm
Anh ôm guita đàn và hát
Em sẽ ôm anh từ đằng sau thật chặt
Len lén đặt lên môi anh nụ hôn rồi nheo mắt mỉm cười.

...Nhưng anh biết rằng cũng chỉ là ước mơ thôi
Với những tưởng tượng, những hình dung không bao giờ có
Em chỉ là ước mơ, em mãi là nỗi nhớ...
Như điệp khúc buồn díu dắt chạy từng đêm...

Biết yêu biển từ khi biết yêu em...
________
Tác giả : Hoa Thanh Quế
 
Chẳng đêm nào em ngủ được đâu anh
Khi nỗi nhớ hằn sâu thao thức
Kỷ niệm ùa về - ánh mắt anh bất lực
Lúc em đánh dấu ngày bằng nỗi nhớ rưng rưng

Em không đành lòng vất bỏ những đau thương
Mặc những buồn vui cứ đi về qua cánh cửa
Vẫn biết rằng không còn cho nhau nữa
Không còn được một lần nếm vị ngọt mùa mưa

Vẫn còn trong em câu chuyện cổ xưa
Đánh thức lòng em bằng nỗi buồn chất chứa
Cổ tích nào cho anh một nửa
Để thêm một lần nghe tiếng gió lưa thưa

Em vẫn một mình trong tháng năm qua
Kể từ lúc anh đến và ra đi từ đó
Còn kịp không anh lời cuối cùng bỏ ngỏ
Cháy rực một thời giờ còn lại tàn tro

Không còn anh còn em chỉ còn lại bơ vơ
Nhành hoa tím anh thường trêu mắc cỡ
Còn lại trong em là màu hoa nhung nhớ
Em cháy lòng khi viết những dòng thơ

Chẳng đêm nào em ngủ được đâu anh
Khi kỷ niệm cứ đục ngầu sóng sánh
Anh biết không chúng vỡ thành trăm mảnh
Gom góp trong hồn và một nửa theo anh.

Chẳng đêm nào em ngủ được đâu anh.
 
Phố chiều nay, sao mà buồn đến lạ
Vẫn chật kín người sao em thấy mênh mang
Chắc bởi trong em chẳng còn cảm giác hân hoan
Như lần nào nắm tay người xuống phố.

Thu không anh… đã bao mùa lá đổ
Mà em vẫn mải miết kiếm tìm như thể mới hôm qua
Yêu được bao nhiêu mà đã vội chia xa
Em tự trách ngày xưa sao không yêu anh nhiều hơn thế
Cứ nghĩ “chia xa” là một điều không thể
Hóa ra… chẳng có gì là không thể phải không anh?

Mình xa nhau, có lẽ vì tình quá chông chênh
Nên ta đã vô tình lạc mất nhau trên phố
Lạc mất nhau trong một chiều ngược gió
Lạc chốn đông người, em lạc chốn không anh.

Phố ồn ào, mà em quá mong manh
Em hoang hoải, chạy đi tìm anh trong nỗi nhớ
Em bé nhỏ, Em dại khờ, Em bỡ ngỡ
Anh ở đâu? Em chỉ có một mình.
Người với người đuổi bắt nhau bởi hai chữ “vô tình”
Để rồi lạc mất nhau trong vòng quay đó
Để yêu thương mãi chỉ là những lời bỏ ngỏ
Anh của em ơi! Ta lạc mất nhau rồi…
 
Chẳng thể nào anh lại giấu được em
Em hiểu cả qua ánh mắt anh nhìn người con gái ấy
Một chút đam mê,một chút thôi nhưng bỗng cháy
Một chút cũng đủ làm tan vỡ trái tim em.

Một chút thôi ngỡ là sẽ quên
Nhưng sau tia chớp trời chẳng còn bình lặng
Bão tố trong em khi nụ hôn anh hờ hững
Khi anh thẫn thờ ngay cả lúc có em.

Chẳng có gì để mà em ghen
Em biết thế vì anh vẫn luôn đúng hẹn
Hoa vẫn thắm chờ mỗi lần em đến
Nhưng trong sâu thẳm lòng mình em đã biết mất anh.

Nói đi anh hôm nay trời rất xanh
Gió rất nhẹ, nắng vàng con đường nhỏ
Em vẫn mong trời đẹp thế cho mỗi lần mình gặp gỡ
Ngay cả là ngày mình sẽ nói xa nhau.

Em sẽ buồn nhưng ko giận anh đâu
Em sẽ khóc mà ko hề hờn trách
Sẽ tự lau đi và tự lau nước mắt
Như em sẽ làm cho những ngày sau.

Em thà một lần thực sự đớn đau
Một lần khóc nhưng một lần hạnh phúc
Bởi em biết anh đã một lần thành thật
Đã một lần anh đã vì em.

Em đã buông tay hạnh phúc đã vỡ tan
Nhưng em biết nó đã từng hoàn hảo
Bởi em ko thể nâng niu gìn giữ
Một cái gì đã rạn nứt từ lâu.
 
Không biết giờ này người bên ấy ra sao
Có còn yêu em như ngày đầu mới gặp
Hay chỉ bóng em hiện về trong thoáng chốc
Rồi vùn vụt bay đi như ảo giác mộng thường?

Đời ngăn mình hai đứa phải hai phương
Khoảng cách là những đại dương ,những vùng trời rộng lớn
Để đôi lúc ngay cả điều mơ ước
Được bên nhau...
cũng thấy khó vô cùng.

Không biết giờ này anh có biết hay không?
Em nhớ đến anh hơn những gì gọi nhớ
Từng đêm buồn chỉ mình em cùng gió
Thì thầm cho nhau nghe niềm rung cảm cho người

Em nhớ anh ! Chỉ biết nhớ vậy thôi !
Bởi khoảng cách bao la em làm sao đắp nổi?
Chỉ biết lặng im nghe tiếng lòng thầm gọi...
"Phải hoán đổi làm sao em mới được bên người? "
 
Sẽ có một ngày E chẳng còn yêu A
Chẳng ngược phố tan tầm hay ngược chiều gió thổi
Sẽ có một ngày E chẳng còn nông nổi
Chẳng vì một người lệ nóng hổi bờ môi

Sẽ có một ngày E chẳng cần đến A
Chẳng cần ai bên E từng ngày, từng tháng
Sẽ có một ngày, E nhìn về quá vãng
A chỉ là một vết lặng mà thôi

Sẽ có một ngày E chẳng nhớ về A
Mùa gió ấy, E chẳng còn khóc nữa
Sẽ có một ngày, E chẳng còn héo úa
Chẳng vì người chôn giấu nỗi đơn côi

Sẽ có một ngày E chẳng nghĩ tới A
Nỗi buồn E thả trôi về kí ức
Sẽ có một ngày E chẳng còn đau nhức
Vì một chuyện tình, giờ đã quá xa xôi …

Sẽ có một ngày, E chẳng muốn gần A
Con đường ấy cũng chẳng còn chung lối
Sẽ có một ngày, E không còn bối rối
Gặp A và mỉm cười: "Em sẽ bình yên thôi !"
Và thế là, E chẳng còn yêu A…
 
Em sẽ thôi không gọi nữa tên anh
Không hát nữa bài ca chiều mưa cũ
Bờ vai xưa nỗi buồn em vùi ngủ
Cũng cũ rồi, có phải tại trời mưa?

Em sẽ thôi không mong nắng sang mùa
Đem hong lại những vui buồn thủa trước
Thời gian trôi xuôi, nỗi buồn chảy ngược
Sợ lạc lòng trong nỗi nhớ về anh

Em sẽ thôi quán cũ một mình
Vờ nhỏ nhen để nói rằng mình đúng
Vờ thản nhiên rằng mình không lạc lõng
Giữa đông người làm sao thấy cô đơn…

Em sẽ thôi những phút bồn chồn
Ngóng đợi anh trên con đường lá đổ
Và em chẳng còn ca câu Trịnh cũ
“Áo xưa dù nhàu”, còn gọi tên nhau?


-----Thanh Miu-----
 
Em là cô gái mang hài đỏ,
Bỏ thế giới nhỏ, để yêu anh.
Bỏ hết tuổi xanh người con gái,
Vượt ngàn tự trọng, chỉ cần anh.

Anh là chàng trai mang giầy xanh,
Gương mặt lạnh tanh, chẳng ân cần.
Đôi lúc tưởng gần, lại xa lắm.
Thỉnh thoảng tay nắm mà như buông.

Cô ấy là người mặt váy suông,
Là người anh thương, khiến em buồn.
Là người đến trước ngày em đến.
Là người có hết được cả anh.

Còn em thì chỉ có giầy xanh
Và những mong manh chữ Nhân Tình.
Chờ đôi lần vui ngày anh ghé,
Để cởi hài đỏ, để bên anh.

(Gia Đoàn)
 
Sẽ chẳng còn gì mà tiếc nuối đâu anh
cánh đồng hoa cũ lại xanh màu cỏ dại
những lối đi hoang những mùa mưa nằm lại
một nắm tro tàn năm tháng tự bỏ quên!

Sẽ chẳng còn gì muốn giữ lại ở bên
ngoảnh đầu chỉ thấy những đền đài ảo tưởng
xòe bàn tay chỉ thấy những nồng nàn vay mượn
phai nhạt hết rồi trên những ngón tay xương!

Sẽ chẳng còn gì mà níu kéo,vấn vương
giấc mơ hôm ấy đã thuộc về sương khói
nếu ngày hôm qua không ngu ngơ chờ đợi
thì tội tình này đã chẳng phải long đong...

Sẽ chẳng còn gì mà phải ngóng với trông
khi bàn tay nắm mà lòng không muốn giữ
khi lời yêu thương chỉ vô hồn câu chữ
mà trái tim người như thể đã vô tâm!

(P2T)
S.Rain
 
Chờ A mây cũng lang thang
Hoa nghiêng ra phố lá vàng rớt rơi
Bóng chiều nghiêng xuống chân trời
Hàng cây im lặng E ngồi đợi A

Biết rằng người ấy không thương
Nhưng sao lòng vẫn nhuốm đường si mê
Vì A, E đã trót thề
Con tim chỉ một bóng hình A thôi

Dẫu cho gió có về trời
Cho dù năm tháng dịch rời đến đâu
Yêu A chẳng ngại trăng sầu
Hoa rơi lệ rớt bên lầu tương tư

Yêu A dù có thiên thu
Con tim vẫn khắc chỉ yêu một người.
 
Back
Top