undefinedundefinedundefined-Sao bố mẹ cứ ép con vậy?
Tôi hét lên và chạy lên phòng, nằm gục trên chiếc giường nho nhỏ và khóc
Hu hu hu, trên dời này chẳng có a yêu tôi hết, bố mẹ luôn máng tôi, tôi không có bạn bè vì kỷ luật gia đình tôi rất nghiêm khắc,..., thế là tôi quyết định bỏ ra ở riêng ( tất nhiên là chỉ trong dip hè thôi, nếu không cả cô giáo cũng ghét tôi nữa, hix)
Vội vàng rửa mặt, tôi xuống nhà thưa chuyện với cha và mẹ :
-Hè này con sẽ dọn về căn nhà ở phố Simzone ( tất nhiên tôi chỉ nói là ở trong hè vì tôi vẫn sợ sẽ không được đón về nữa)
-Cái gì, định bỏ học hè à?, Định ra ở riêng à ? Thôi được rồi, thích thì cứ đi.
Tôi hời bất ngờ vì tôi cứ tưởng răng cha mẹ sẽ giữ tôi lại, và tôi sẽ quyết bỏ đi chứ. Càng nghĩ đến, tôi càng bực.
Thế là tôi dọn ngay mấy bộ quần áo và gọi một chiếc taxi.
-Đưa tôi đến Số 21 khu nhà Sim!-Tôi nói với một giọng cáu kỉnh.
Đến nơi rồi mà tôi chẳng biết, mãi đến khi anh tài xế gọi, tôi mới ngớ người.
-Tám mười hai nghìn.
Tôi lục ví và trả tiền.
Không ngờ căn nhà đẹp thế này. Tôi thốt lên. Mọi thứ đều hợp ý tôi: Phía trước là dòng sông, tường nhà màu tím nhạt, cử kính bóng loáng, bên trong có cẳ gỗ, xàn nhà màu trắng, ... hệt như một căn nhà trong mơ. Tôi đặt chiếc va li xuống, ngó quanh một lượt, căn nhà đã được quét dọn, có lẽ bố mẹ đoán trước việc tôi đòi ra ở riêng. Hu hu.
Nhưng tôi đã thấy một tấm thiệp trên bàn, lạ nhỉ nó là của ai ?
Tôi mở ra xem , đấy là lời chúc mừng của cha mẹ đến sinh nhật tôi vì chỉ còn 1 tuần nữa là sinh nhật tôi rồi. Tôi cảm thấy nguôi ngoai nhưng vẫn muốn cha mẹ đến đón mình, tôi quyết định ở lại.
Tôi cảm thấy đói. Mở tủ lạnh, chưa có gì ăn, tôi nhấc điện thoại gọi một chiếc pizza và ăn ngon lành. Lần đầu tiên tôi cảm thấy mình được là chính mình.
Bảy giờ tối, không khí thật tấp nập. Đằng xa, có ánh đèn sáng và tiếng nhạc. Tôi cũng muốn nhập cuộc nếu như đó là một buổi tiệc mặc dù tôi chưa biết ai. Đành phải cuốc bộ sang bên đấy vậy. Tôi muốn bước vào nhưng cảm giác tự ti vì chưa bao giờ có bạn trỗi dậy. Tôi vội vàng rút ra cây bút và tờ giấy ( lúc nào tôi cũng mang ba lô theo mà) viết gọn vài chữ :"Tôi mới đến đây ở, tôi muốn kết bạn, nhà tôi số 21" rồi nhét vào thùng thư và đi về. Ngủ.
Sáng hôm sau tôi ngủ dậy muộn hơn thường ngày và tấy đói. Đang loay hoay chưa biết làm thế nào vì siêu thị ở rất xa, mà chẳng lẽ lại ăn pizza tiếp? Rửa mặt đánh răng xong, tôi định gọi taxi đến siêu thị mua sắm vài thứ và tất nhiên là một mình rồi. Bỗng có tiếng chuông gọi cửa, tôi ra mở thì đấy là một anh chàng lạ hoắc. Chào hỏi vài câu thì tôi biết đấy là chử nhân căn nhà tổ chức tiệc hôm qua. Anh ta cười rồi rủ tôi sang nhà ăn sáng và tôi đồng ý vì đang đói. Ăn sáng xong tôi ngồi nán lại trò chuyện một lúc rồi về.
Cũng từ lúc ấy tôi đã có bạn. Ngoài ra tôi còn được giới thiệu với nhiều người nữa. Tôi tâm sự với họ về mình, về hững điều tôi cảm thấy buồn và được an ủi rất nhiều. Sinh nhật tôi, bó mẹ đến tổ chức tại chính căn nhà này. Tôi mời các bạn mới đến tham dự và tất nhiên là tôi rất vui.
Đã đến lúc tôi phải trở về nhà. Tôi sẽ luôn viết thư cho các bạn và năm sau tôi lại đến nữa.
Chào các bạn!