Dạo này thấy Box chán nên làm gì đó mới mới chơi , okie ^^. Bạn cũng có thể tham gia viết với yu cho vui , còn có cho Exp hỏi thử Mod bum , nói chung là 1 loại cuộc thi viết hồi đó thôi nhưng tất cả đặt vào 1 thế giới sims , yu cũng sẽ đưa tên các bạn vào như cách thức hoạt động của Box , nếu yu viết gì làm các bạn phật lòng thì cũng thông cảm nhé . Cách viết về bạn có thể thay đổi do cách nhìn của yu khi bạn ở Box .
Hi vọng các bạn có thể tham gia , đóng vai 1 người trong thành phố Sims City . Nếu thắc mắc bạn có thể PM cho yu ^^ . Bắt đầu nào :
..............Ánh nắng chiếu sáng căn nhà số 59 đường Simzone , cuộc sống của tôi đang bắt đầu 1 ngày mới . Rời khỏi mái nhà của cha mẹ , tôi đang có 1 cuộc sống tự lập và yêu cầu cao hơn khi tôi đã nhận thức 1 điều , tôi đã lớn .
Cả 1 ngày trời sau khi dọn đến đây , tôi đã phải dọn dẹp mọi thứ , căn nhà nhỏ nhưng cũng bẩn gớm , những lớp bụi dày cộm cũng đủ làm người bị suyễn ho lên sặc xuống . Những thiết bị trong cuộc sống cũng chuyển đến ngay hôm qua . Tôi tự thưởng thức bữa ăn sáng bằng trứng rán .
Có lẽ tốn chừng 1 ngày nữa để sửa sang vườn tược . Dù không phải là không có tiền nhưng tôi vẫn thích tự xây dựng vườn tược cho mình hơn là xuỳ tiền cho người khác làm . Tôi có quá keo chăng ? ^_^
Có lẽ nhà này đã quá lâu không có chủ , cỏ dại mọc um tùm , những bờ rào có cái đã gãy nát . Có lẽ cũng phải làm lại tất cả .
Nhưng cái đập vào mắt tôi không là những đám cỏ dại mà là 1 thứ cây kì quái mọc lên dưới những đám cỏ dại . Nó khô quắt queo, nhô lên như 1 cây cột đứng sững giữa sân .
-Cái quái gì thế nhỉ ?
Tôi tự hỏi và nắm cái ngọn của nó . Khô khốc tưởng chừng dễ gãy nhưng nó cứng như đá . Phải làm thế nào đây ?
Tôi thử đưa cái lưỡi liềm vào cái cây kì quái , chẳng có gì ngoài 1 vết xước trên vỏ cây . Cái lưỡi liềm thật vô dụng .
Tôi thử tiếp với 1 cây rìu để sát góc sân , nhưng cũng chẳng khá gì hơn lưỡi liềm , có lẽ phần nào vì nó đã rỉ sét theo thời gian .
Tôi dừng lại , thở dốc . Cái vật quái quỉ này làm cho căn nhà tôi trở nên kì quái lạ thường . Tôi từng nhớ lời người môi giới đã nói :" Căn nhà này tuy giá rẻ nhưng mọi thứ đều có lý do cả , có lời đồn trong vườn có 1 cây rất cứng , không hiểu ở đâu mà nó mọc nên nhưng dù bất cứ việc làm nào cũng chẳng lay nổi nó ..." Dù đó chẳng là 1 lời nói phù hợp cho dân môi giới nhưng tôi cũng chẳng quan tâm đến mấy câu chuyện vớ vẩn này .
Nhưng bây giờ thì tôi đã tin , cách nói lấp lửng những đoạn cuối của tay môi giới làm tôi cảm thấy hơi rợn người .
Cố thử thêm lần nữa , tôi bắt điện thoại kêu người làm vườn . Họ có vẻ ngạc nhiên khi tôi thét lên trong điện thoại :"Mang theo cưa nữa nhé"
Nhưng cũng vô vọng , nó vẫn trơ ra sau mọi cách mà tôi có thể nghĩ ra .
Ánh hoàng hôn đang tắt dần , tôi đã tốn cả 1 ngày chỉ để tìm cách nâng cái vật quái quỉ này khỏi khu vườn của tôi . Đói bụng, tôi bỏ cuộc và làm buổi tối dù đã quên béng đi chợ lúc chiều >_< .
...
Đêm đó là 1 ngày khó ngủ , tôi chẳng chợp mắt được . Ánh trăng hôm nay sáng vằng vặc đến lạ thường . Có chút lo lắng , tôi kéo rèm cửa số , hướng mắt nhìn cái cây lạ trong vườn .
Xoảng . Tôi giật mình nhảy ra xa khỏi cửa trước khi cái vật nào đó đang cố chui vào cửa sổ , nó đã phá cửa sổ. Tôi bật đèn , 1 vật lạ đang ngọ nguậy ngoài cửa sổ , 1 cành cây đang lay động . Tôi hoảng hồn ném người khỏi phòng , cả căn nhà yên ắng như không có gì , nhưng không được bao lâu , xoảng , tiếng vỡ kính vang lên khắp căn nhà , những cành cây ?
Có lẽ thế , tôi nhận thấy từ cánh cửa sổ đối diện đang ngọ nguậy 1 cành cây . Cái quái quỉ gì đang diễn ra đây ?
Chợt chân tôi đang bị níu lại bởi 1 cái gì đó , tôi té nhào, cố níu chân mình lại . Nó đang kéo lê tôi , hình như cũng là 1 cành cây nữa . tôi dùng hết sức nằm vào chiếc cột , bất chấp nó đang kéo tôi rất mạnh . 1 tay giữ chiếc cột , tay còn lại quơ đại 1 vật gì đó vào nó .
Coong . Tiếng vang lên , như thể vật tôi vừa ném va vào chiếc chuông nhà thờ nào đó , dĩ nhiên chỉ là suy nghĩ của tôi , lạ thay , không còn thứ gì níu giữ cânh tôi nữa .
Mọi thứ chợt trở lại bình thường , không còn tiếng vỡ kính hay tiếng rắc rắc của những dụng cụ vang lên , chỉ còn tiếng xì xì của cái gì đó rít lên trong đêm. Tôi bật đèn hành lang , chiếc bình chữa cháy với bọt CO đang tung toé trên sàn .
Lẽ nào những cành cây lại sợ bọt CO ?
Tắt bình chữa cháy , tôi vẫn cẩn trọng mang theo bình chữa cháy , trở về phòng của mình .
Đưa mắt nhìm 1 vài căn phòng , tôi nhận thấy tất cả như đổ nát , nhất là nhà kho dù chẳng có thứ gì đáng tiếc khi chúng vỡ tan tành cùng vụn kính .
Căn phòng tôi chẳng khá gì hơn , chiếc máy tính của tôi bị bóp nát bởi 1 cái gì đó rất mạnh , lẽ nào lại là những cành cây đó ? Tôi đưa mắt nhìn cửa sổ , cái cây hồi sáng không giống như trước , nó mọc to lớn ra giữa ánh trăng . Tất cả những cành cây đang ngoe nguẩy kia hình như đều từ nó ra , tôi ghê tởm nhìn nó . Ầm , tiếng những cánh cây xô mạnh cửa phòng tôi .
Không đơn lẻ mà rât nhiều , nhiều cành cây tập trung như 1 cánh tay khổng lồ của Titan . Đã đến lúc sử dụng bình chữa cháy , bọt CO tung toé khắp căn phòng . Tự nhiên lúc này tôi như khóc thầm , đã 1 ngày để dọn dẹp nay nếu có thể sống sót khỏi những cành cây này cũng gần 1 tuần để dọn dẹp đống hoang tàn này .
Xoẹt . Đám cây không hùng hổ như trước, chúng ngọ nguậy tỏ vẻ khó chịu nhưng vẫn vững vàng như chưa từng có gì xảy ra . Tôi tiếp tục tấn công vẻ đắc thắng , nó lùi dần , lùi dần . Nhưng không vui mừng được bao lâu , từ ngoài cửa sổ thêm "1 cánh tay của Titan" khác lao vào , nó hất bình chữa cháy khỏi tay tôi .
Cố tìm cách bắt lại bình chữa cháy , vũ khí duy nhất của tôi nhưng vô vọng , nó đã nắm được bình chữa cháy và vât khỏi cửa sổ .
-Không ...
Tôi thét lên kinh hoàng , 1 tình huống tệ hại khi cả 2 cùng tấn công . Cố né tránh những cú đánh mà chỉ 1 cú cũng làm tôi say sẩm . Bốp , nó đánh trúng chân tôi , đan đớn như thể gãy cả chân rồi . Tôi đau đớn kêu lên .
Điều đó chẳng giúp ích gì , nó đã túm lấy tôi , cái nhơn nhớt của nó chạy khắp người tôi , 1 cái mùi khó ngửi phảng phất .
Nó bóp chặt lấy cơ thể tôi , những tiếng răng rắc vang lên và tôi tưởng chừng đã chết lặng người . Nhưng không chết , ánh nắng mặt trời thức dậy đúng lúc , những cái tua như thể rã rời , nó buông cả người tôi xuống . Lúc này tôi chẳng có thể chuyển động , có thể chân tay chân đã nát bét như cái máy tính kia . Không thể diễn ta sự vui mừng của tôi lúc này , tôi khe khẽ kêu lên và ngất đi từ lúc nào không ai biết .
....
Bạn có cảm thấy sợ trước tất cả những điều mà tôi kể ? Thật xin lỗi nếu điều đó làm bạn sợ nhưng tất cả chỉ là giấc mơ của tôi sau cái ngày chuyển nhà đầu tiên ...
Sáng hôm sau , tôi thức dậy nhưng không ngớt bàng hoàng khi nhớ đến giấc mơ tối hôm qua , chẳng có gì xảy ra , chiếc máy tính vẫn nằm yên trên bàn .Từ ngoài cửa kính , ánh nắng chói chang làm sáng cả căn phòng . 1 buổi sáng đẹp trời ngoại trừ ác cảm với giấc mơ tới qua .
Có 1 điều trùng hợp khi tôi cũng dùng bữa với món trứng rán và tự thân vận động ra vườn dọn dẹp . Tôi cố nhìn , không thể lầm , cái cây kì lạ mà tôi đã thấy trong giấc mơ . Nó nằm yên đó như chưa từng xảy ra chuyện gì. Tôi tự hỏi điều này có ý nghĩa gì nhỉ , 1 lời cảnh cáo , 1 giấc mơ hoàng đường hay đã từng xảy ra theo 1 cách nào đó ?
Tôi cố lay nó như vẫn chẳng nhúc nhích , nó lì lợm đứng ì tại chỗ .
Các bạn có biết tôi sẽ làm gì không ? Tìm mọi cách chặt nó , không đâu . Cứ để nó ở đó vì 1 số lý do , nếu nó không muốn rời khỏi đây hẳn có lý do . Mọi thứ đều có bí mật riêng , ta hãy để nó tự nhiên thì hay hơn .
Tôi quay điện thoại , đặt 1 tay làm vườn , có lẽ có nhiều chuyện cần làm hơn trong hôm nay . Bất chợt , tôi mỉm cười và quay số đặt mua 1 vài bình chữa cháy nữa , phòng bệnh hơn chữa bệnh mà ^^ .
Reng ... tiếng chuông cửa vang lên dồn dập , có lẽ đó là những người hàng xóm mới của tôi đây ...