Trần Đăng chỉ là quan văn , không biết bày binh bố trận thì ăn sao được 1 đại tướng tầm cỡ như Thái Sử Từ . Ngược lại Trương Liêu là đại tướng , binh pháp tinh thông , hành quân bố trận hợp lý , lại có thể xuất kỳ bất ý tiến công nên mới thắng được Tôn Quyền .
Đánh chiếm được thành xong chém hết dòng tộc Trần Đăng là yên được Từ Châu chứ có gì đâu . Ai không theo thì chém . Thiệu đánh tan Công Tôn Toản xong dòng tộc ông này có kết cục thế nào ? Thiệu có phải lo các vùng đất đó làm phản ?
Thời loạn , nắm binh là có quyền . Dụng binh phải nhờ đến cái vũ dũng của các đại tướng chứ không phải nhờ mấy ông quan văn . Ngay đến các mưu sĩ hàng đầu của Tào như Quách Gia - Giả Hủ suốt trận Quan Độ cũng không thể hiện được gì nhiều . Nếu không nhờ Hứa Du từ phe Viên Thiệu chạy qua hiến kế cướp kho lương Ô Sào , chưa chắc gì Tào Tháo đã có thể thắng được . Trên chiến trường Tào Tháo nếu không nhờ 1 loạt đại tướng Trương Liêu - Từ Hoảng - anh em Hạ Hầu , thử hỏi mấy ông quan văn Quách Gia - Giả Hủ - Tuân Úc - Tuân Du làm được trò trống gì ?
Chủ yếu là đam mê tạo động lực tìm tòi nghiên cứu , tranh luận để rèn luyện khả năng trình bày ý tưởng .
cậu xem thường bọn mưu sĩ quá đáng rồi đấy. Từ trước đến nay mưu sĩ luôn có chỗ trong quân đội, họ có cái nhìn khách quan, toàn diện hơn các tướng sĩ trước trận chiến, cũng giống như trong bóng đá vậy HLV là người vạch chiến thuật cho đội khi thấy cá nhân nào hoạt động không tốt thì thay ra. một trận thắng có thể do công cầu thủ, hai trận thắng cũng có thể do công của cầu thủ nhưng đến trận thắng thứ ba thì lại là do công của HLV. mà thôi không lái sang bóng biếc gì nữa bây giờ mình sẽ kể cho cậu một số công của mưu sĩ trong tam quốc
- Lữ Bố, Trương Liêu anh dũng thiện chiến tại sao lại bại? nếu không nhờ Tuân Úc, Quách Gia khuyên nên đánh gấp. phá bờ đê sông Nghi Thủy và sông Tứ Thủy khiến thành Hạ Bì ngập trong nước thì còn lâu Tháo mới công phá được hạ Bì.
- Giả Hủ hiến kế cho Trương Tú giả vờ đầu hàng và đã dùng hỏa thực hiện một cuộc tập kích vào quân của Tào Tháo trong trận chiến Uyển Thành, tiêu diệt toàn bộ quân Tào.
- Trận Quan Độ, lương thực quân Tào gần cạn, Tào Tháo muốn lui nhưng Tuân Úc đã can ngăn rằng
"Tuy nay lương thực trong quân đội khiếm khuyết, nhưng chưa bằng tình hình khiếm khuyết lương thực hai quân Sở và Hán đánh nhau tại Huỳnh Dương và Thành Cao. Lúc bấy giờ Lưu Bang và Hạng Võ không ai chịu rút lui cả. Vì kẻ nào rút lui trước thì kẻ đó sẽ bị thiệt hại to. Nay ngài với một binh lực yếu kém hơn, mà đã chia ranh giữ đất, nắm lấy yết hầu của đối phương để chúng không thể tiến lên được. Tình hình đó đã kéo dài nửa năm rồi, vậy một khi tình hình diễn biến đến mức cùng cực, thì tất nhiên sẽ có biến động. Đến chừng đó, chúng ta sẽ dùng kỵ binh tập kích, chắc chắn sẽ giành được thắng lợi thôi". Tào Tháo nghe theo, lệnh cho các tướng sĩ cố sức giữ thế trận. Và sau đó quân Tào đánh bại Viên thiệu ở Quan Độ lưu danh sử sách
- Trận đồi Bác Vọng nếu không có Lượng vạch kế hoạch, chiến lược thì làm sao ngăn được "Đôn chột" tiến đánh Tân Dã
- Trận Xích Bích Tào Tháo quân đông tướng mạnh nhưng vẫn đại bại trước kế hỏa công của Chu Du đấy
- Quan Vũ coi khinh mưu sĩ, thiên vị võ tướng không nghe lời Mã Lương phòng bị quân Ngô bị Lỗ Túc, Lã Mông dùng kế bắt sống
- Lục Tốn hỏa thiêu Di Lăng tiêu diệt đại quân Lưu Bị khiến nhà Thục thiệt hại nặng nề không thể kể xiết
- Cuối cùng là Trần Đăng:
Trần Đăng cai trị quận Quảng Lăng giáp với Giang Đông - Dương châu, rất được lòng người khu vực sông Hoài, sông Trường Giang, vì vậy khiến Tôn Sách – người đang làm chủ vùng Giang Đông thuộc Dương châu – lo ngại. Ông mang quân ra Xạ Dương, ngầm dùng kế ly gián, trao ấn tín cho các thủ hạ cũ của Nghiêm Bạch Hổ (tướng Giang Đông bị Tôn Sách đánh bại), liên kết với họ để chống lại Tôn Sách[3].
Họ Tôn sai Khuông Kỳ cầm quân đánh Trần Đăng[4]. Khi quân đến lần đầu, mọi người đều lo lắng vì nghe đồn lực lượng quân địch rất đông, khó chống cự được.
Trần Đăng trấn an mọi người và sắp đặt cách đối phó. Ông ra lệnh đóng chặt cổng thành, cấm mọi người gây tiếng động. Quan sát thấy quân Giang Đông chuẩn bị tấn công, bèn hạ lệnh quân trong thành sắp vũ khí sẵn sàng chiến đấu từ đêm. Rạng sáng hôm sau, ông mở cửa nam thành, dẫn quân bất ngờ tập kích doanh trại địch. Ông tự mình đánh trống thúc quân đánh giết, quân Giang Đông không kịp trở tay, bị đánh bại phải tháo chạy[1].
Họ Tôn tức giận mang quân quay trở lại, Trần Đăng liệu thế khó chống cự nổi bèn sai Công tào là Trần Kiểu về Hứa Xương cầu cứu Tào Tháo. Ông tự mình mang quân ra khỏi thành 10 dặm lập trại, sai quân đốt đuốc đứng cách nhau mỗi người 10 bước. Đồng thời, ông lệnh cho quân trong thành hò reo lớn tiếng rằng viện binh đã tới. Quân Giang Đông thấy lửa, cho rằng quân bên ngoài là viện binh của Tào Tháo, có ý lo sợ không dám tiến. Trần Đăng thừa cơ thúc quân đánh giết, chém được hàng vạn quân địch[1].
Sau đó Trần Đăng được phong làm Thái thú Đông Thành. Các tướng sĩ Quảng Lăng ngưỡng mộ muốn giữ ông lại, nhưng ông trả lời họ rằng chính vì có ông ở Quảng Lăng đã kích động Đông Ngô tấn công nơi này, nên ông không nên ở lại.
người xưa cũng đã từng nói "1000 binh sĩ không bằng 1 võ tướng nhưng 10 võ tướng lại không bằng một vị quân sư" như thế cũng đủ hiểu tầm quan trọng của các mưu sĩ lúc bấy giờ như thế nào