pntk
Mario & Luigi
- 15/10/06
- 720
- 75
Nhiều khi đi ăn uống với bạn bè mà e chả nghĩ ra cái gì để nói, toàn bị trường hợp cứng mồm hai bên mắt tròn xoe nhìn nhau mà chả nói gì cho hài hước. Vừa nãy đi học về chung đường về với nhỏ bạn mà em thích, thế mà trên đường đi em cũng im im chả biết nói gì. Đã thế nhỏ lại muốn xem nhà em, nhà nghèo nên em cũng tự ti mà không nghĩ ra cách từ chối, nên ậm ừ rồi chỉ nhà ông bác nhà giàu đối diện nhà em, dm tự nhiên lúc đó con mẹ bán chè ngay đó bô bô cái mồm lên chỉ vào cái nhà tồi tàn bảo đó là nhà em, nhỏ cũng cười rồi bỏ về. Lúc đó chỉ muốn ra đường cho xe tông chết luôn thằng loser như em. Chán quá mất hết hình tượng với nhỏ rồi...
Hic em chán ghét bản thân mình quá ạ. Chắc có lẽ do ngồi máy tính nhiều quá, ít giao tiếp nên em thành ra nông nỗi này. Mỗi lần nói chuyện với bất kỳ ai đó em đều cảm thấy rất khó khăn, ngại ngại, luôn căng thẳng mỗi khi phát ngôn ra điều gì (sợ bị người ta đánh giá mình qua lời nói). Hồi lớp 8 em rất sôi nổi, luôn gây cười cho lớp mà càng lớn em càng trở nên trầm tính, ít nói với bạn bè nên bây giờ khiếu hài hước gần như là con số không, con người em đâm ra thiếu tự tin, nhạt nhẽo vô cùng. Có ai biết cách cải thiện kỹ năng giao tiếp không?
Hic em chán ghét bản thân mình quá ạ. Chắc có lẽ do ngồi máy tính nhiều quá, ít giao tiếp nên em thành ra nông nỗi này. Mỗi lần nói chuyện với bất kỳ ai đó em đều cảm thấy rất khó khăn, ngại ngại, luôn căng thẳng mỗi khi phát ngôn ra điều gì (sợ bị người ta đánh giá mình qua lời nói). Hồi lớp 8 em rất sôi nổi, luôn gây cười cho lớp mà càng lớn em càng trở nên trầm tính, ít nói với bạn bè nên bây giờ khiếu hài hước gần như là con số không, con người em đâm ra thiếu tự tin, nhạt nhẽo vô cùng. Có ai biết cách cải thiện kỹ năng giao tiếp không?
Còn dẻo mỏ thì con gái nó nghĩ "chị em với nhau", nó thân thiết kiểu khác
,ai có cách giải quyết chỉ em với
tôi nói thật đấy, lúc đó c càng thêm xoắn quẩy thôi