Follow along with the video below to see how to install our site as a web app on your home screen.
Note: This feature may not be available in some browsers.
, thấy đẹp nên chôm thôi :PKhi tớ ngồi trong phòng và viết những dòng này ra tớ cũng chả biết mình viết để làm gì mặc dầu mấy ngày nay tớ chả có gặp tí lộn xộn nào...Nhưng mỗi khi nằm ngủ mà nghĩ đến những gì tớ muốn viết mà mắt tớ cứ cay cay.
Đúng như cái tiêu đề tớ sinh ra trong 1 gia đình thuộc diện hơn đủ ăn 1 tí nhưng chưa đạt tớ đẳng cấp là đại gia.Tớ ở Phan Thiết,nếu tên nào mà nghe danh Phát khùng chắc cũng biết tớ ít nhiều rồi...
Nhà tớ có mỗi tớ là con trai nên cưng tớ dữ lắm,từng cái ăn cái mặt,giải trí cái gì cũng lo cho tớ(Trừ con PSP với con PS2 là tớ để dành mà tự mua) nên ngay từ nhỏ tớ không có tính tự lập(con trai mà ăn còn mẹ bưng,quần áo có bà giặt,sách vở thì cha soạn thậm chí mẹ tớ còn thay đồ dùm để đi học mẹ ơi nói nghe mà tớ còn thấy nhục,4 năm trở lại đây mới bắt đầu đỡ tí),ở trên trường thì thầy cô thương như con nên tớ chả có gặp tí gì bất trắc.Nói thật sức học của tớ rất bình thường nếu không muốn nói là cùi lủi,tớ chỉ được cái thuộc bài nhanh,anh văn không học chữ nào nhưng thi vẫn 8,9 phết(mà nói thật cái này anh em GVN thằng nào chả làm được=>tớ còn cùi lủi hơn nữa) chính vì thế mà tớ lớn rồi mà tính tình tớ cứ như thằng hâm(khóc nhè,sẵn sàng bem tất cả những đứa chưởi xấu tớ) nói chung tớ sống trong nuông chiều quen rồi,bây giờ học ĐH ra ngoài đời mới thấy nhiều người từng trải hơn tớ,khổ hơn tớ mà họ vẫn sống khỏe và có bản lĩnh hơn tớ nhiều,giờ gặp nhiều áp lực,xô xát qua lại,ấm ức trong lòng cũng chả biết ts với ai(thằng bạn chí cốt lên SG rầu).1 thằng công tử bột như tớ sau này ra đường mà không có bản lãnh thì sống làm cấi gì,kinh nghiệm không có,người quen không có,bồ bịch làm chỗ dựa thì 13 năm trời chả kiếm được em nào,sao tớ thấy mình bất lực quá chẳng biết rồi đây tương lai tớ đi về đâu nữa.

Cái vấn đề ở chung thì cần nhiều sạn ở trong đầu cơ chứ ko đơn giản đâu,léng phéng thành culi cống tiền cho nó thì trưởng thành cái nỗi gì.Cứ từ từ mà bước,cái nào đáng phải chịu khổ thì chịu chứ cái nào ko đáng thì có khi còn làm con người đi xuống cơ

.Mỗi thứ đều có giá trị của nó,nếu bạn theo nó thì bạn cũng phải chấp nhận những rủi ro kèm theo nóAva của người khác, thấy đẹp nên chôm thôi :P
Máy có 1 đống hình ko cen của em này nè :'>nên để ava trụi hơn
Khi tớ ngồi trong phòng và viết những dòng này ra tớ cũng chả biết mình viết để làm gì mặc dầu mấy ngày nay tớ chả có gặp tí lộn xộn nào...Nhưng mỗi khi nằm ngủ mà nghĩ đến những gì tớ muốn viết mà mắt tớ cứ cay cay.
Đúng như cái tiêu đề tớ sinh ra trong 1 gia đình thuộc diện hơn đủ ăn 1 tí nhưng chưa đạt tớ đẳng cấp là đại gia.Tớ ở Phan Thiết,nếu tên nào mà nghe danh Phát khùng chắc cũng biết tớ ít nhiều rồi...
Nhà tớ có mỗi tớ là con trai nên cưng tớ dữ lắm,từng cái ăn cái mặt,giải trí cái gì cũng lo cho tớ(Trừ con PSP với con PS2 là tớ để dành mà tự mua) nên ngay từ nhỏ tớ không có tính tự lập(con trai mà ăn còn mẹ bưng,quần áo có bà giặt,sách vở thì cha soạn thậm chí mẹ tớ còn thay đồ dùm để đi học mẹ ơi nói nghe mà tớ còn thấy nhục,4 năm trở lại đây mới bắt đầu đỡ tí),ở trên trường thì thầy cô thương như con nên tớ chả có gặp tí gì bất trắc.Nói thật sức học của tớ rất bình thường nếu không muốn nói là cùi lủi,tớ chỉ được cái thuộc bài nhanh,anh văn không học chữ nào nhưng thi vẫn 8,9 phết(mà nói thật cái này anh em GVN thằng nào chả làm được=>tớ còn cùi lủi hơn nữa) chính vì thế mà tớ lớn rồi mà tính tình tớ cứ như thằng hâm(khóc nhè,sẵn sàng bem tất cả những đứa chưởi xấu tớ) nói chung tớ sống trong nuông chiều quen rồi,bây giờ học ĐH ra ngoài đời mới thấy nhiều người từng trải hơn tớ,khổ hơn tớ mà họ vẫn sống khỏe và có bản lĩnh hơn tớ nhiều,giờ gặp nhiều áp lực,xô xát qua lại,ấm ức trong lòng cũng chả biết ts với ai(thằng bạn chí cốt lên SG rầu).1 thằng công tử bột như tớ sau này ra đường mà không có bản lãnh thì sống làm cấi gì,kinh nghiệm không có,người quen không có,bồ bịch làm chỗ dựa thì 13 năm trời chả kiếm được em nào,sao tớ thấy mình bất lực quá chẳng biết rồi đây tương lai tớ đi về đâu nữa.
ông vào cho lời khuyên hay là quảng cáo vậy![]()

Tớ cũng đã tuyên bố hôm trước rồi.Tớ sẽ lên SG sống tự lập,làm thêm kiếm tiền,ở chung để nếm mùi đời bạn à,nhưng cũng phải đợi tớ thi lại đã chứ.Cái mạng không chuyển trường thì ai mà choBiết nói chữ sau này, thì BÂY GIỜ lo mà kiếm mấy cái kia mà lận lưng đi chứ còn gì.

Tớ sẽ chấp nhận dù có mất mạng đi nữa.Thà tớ sống khổ 1 tí mà sau này tớ khôn và lớn ra còn hơn là làm gà mãi mãi bạn hiền ạ:).Tớ tôn trọng ý kiến của bạn nhưng mà đôi khi cũng cần ngồi xổm lên dư luận người khác nhưng đá banh vậyĐúng,chính xác nhưng mà nếu giả sử nhìn sự việc dưới 1 góc độ khác thì nó cũng giống khi bạn đầu tư hay làm cái gì đó thôi.Độ nguy hiểm tỉ lệ thuận với giá trị của sản phẩm.Nhưng mà mất tiền thì mình còn làm lại được chứ mất người thì liệu có còn làm lại được ko?Chưa kể cái mất mát này còn ảnh hưởng rất lớn đến gia đình và những người thân xung quanh.Thế nên là hãy lượng sức mình mà làm,cố quá thì quá cố thôi.Chứ mình ko hề khuyến khích bạn tiếp tục làm cậu ấm
Suy cho cùng,tất cả cũng chỉ là ý kiến để tham khảo,còn đâu quyết định cuối cùng là của chủ topic.Mỗi thứ đều có giá trị của nó,nếu bạn theo nó thì bạn cũng phải chấp nhận những rủi ro kèm theo nó

Tớ đã nói rồi tiền mất,tật mang tớ có sợ ở riêng hay làm culi đâu,tớ còn thấy khoái đó chớMất tiền thì nó mới khôn ra chứ cứ ngồi mãi trong tháp ngà thì chữa đc cái gì ? Muốn tập chạy xe mà lại ko muốn ngã, hơi khó.
Nhiều thằng mất cả mấy chục triệu mà vẫn chưa chừa cái tật sĩ gái kia. Căn bản mất ít tiền mà đc bài học lần sau ko bao giờ như thế nữa thì cũng đáng. Vả lại mang ít thôi khuân cả gia tài xuống đấy thì ... đừng hỏi.
Bố mẹ mình có bao bọc được cả đời đâu mà cứ núp mãi. Còn ở chung chỉ là 1 lựa chọn cụ thể ( chưa phải là tối ưu ) trong nhiều lựa chọn khác mà chắc chủ topic chả làm đc.
Còn sợ thành culi, đã khờ dại đi đâu thì cũng thế. Giờ né đc culi, mai mốt ra cuộc đời chắc gì ko bị.
Mà riêng đã sợ, cứ ở nhà lo đi học, đọc báo xem tivi, chắc cũng trường thành nhiều đếy ~_~

Tớ chưa bao giờ làm gì để phá cha mẹ cả,bạn bè,thầy cô,gia đình quý tớ thật sự thì phá làm gì cho mệtbạn giàu nhưng ko phá của cha mẹ nhìu + biết suy nghĩ về tương lai thì ăn đứt khá nhiều thằng thiếu gia rùi , giờ nếu bạn ko biết tương lai về đâu thì cứ mặc nó đến , hãy tận dụng lợi thế con nhà khá giả thì nên học thật tốt hoặc xin cha mẹ 1 căn nhà rùi tự lập đi , có đụng chạm thì mới trưởng thành dc , chưa gì đã sợ thì vẫn mãi là công tử bột thôi , btw mong bạn đừng trở thành của nợ của gia đình và xã hội
(nhưng đôi khi mẹ tớ cũng phải lên trường để xin hạnh kiểm vì tớ
À chắc bạn hiểu sai ý tớ rồi,khóc nhè ở đây là tớ khá đa cảm và dễ rơi lệ thôi chứ không có vụ mè nheo để đào tiền giống mấy đứa teen bựa đâu bạn hiềnAi cho thì cứ lấy đi, ăn đc đừng bỏ phí. Nghĩ làm gì ... Đừng nghĩ tiền là vỏ hến mà đòi hỏi bố mẹ phải mua cho mình đủ thứ là đc.
Giờ học Đh là ở nhà hay ở đâu. Thấy thằng nào mến phục đó thì cứ nhè nó mà xin ở cùng chia tiền phòng. Nhìn đó mà tự sửa đổi mình. Áp lực xô xát gì thì tâm sự với thằng đó đó. Ko thì tự mình suy nghĩ cách giải quyết sao cho ổn thỏa đôi bên ko thì post lên đây các bô lão tư vấn cho.
Đang suy nghĩ cái phần khóc nhè, cái này đâu phải đặc tính công tử bột. Công chúa bột/ công chúa bong bóng thì đúng hơn á.


Vấn đề là bác chủ topic hình như lại rút vào tháp rồi hay sao ấy còn lại ông quảng cáo mới đau ...
"1 thằng công tử bột như tớ sau này ra đường mà không có bản lãnh thì sống làm cấi gì,kinh nghiệm không có,người quen không có,bồ bịch làm chỗ dựa thì 13 năm trời chả kiếm được em nào,sao tớ thấy mình bất lực quá chẳng biết rồi đây tương lai tớ đi về đâu nữa. "
Biết nói chữ sau này, thì BÂY GIỜ lo mà kiếm mấy cái kia mà lận lưng đi chứ còn gì.


. Có cha mẹ thương yêu, bảo bọc, chu cấp: đó là hạnh phúc. Đừng tự ti vì điều đó, mà hãy biến nó thành bàn đạp cho ước mơ, sự nghiệp của cậu sau này :)