Mo...Mo...Moeeee
Mario & Luigi
- 2/10/06
- 862
- 0
Nếu bạn có học hay nghiên cứu qua Đường thi hẳn bạn sẽ không còn nhận định những đoạn đấy là "trí tuệ" nữa...đặc biệt là những đoạn miêu tả việc "đấu thơ" đầy trí tuệ
Follow along with the video below to see how to install our site as a web app on your home screen.
Note: This feature may not be available in some browsers.
Nếu bạn có học hay nghiên cứu qua Đường thi hẳn bạn sẽ không còn nhận định những đoạn đấy là "trí tuệ" nữa...đặc biệt là những đoạn miêu tả việc "đấu thơ" đầy trí tuệ
Nếu bạn có học hay nghiên cứu qua Đường thi hẳn bạn sẽ không còn nhận định những đoạn đấy là "trí tuệ" nữa...
Ý mình là những đoạn đấy chả có trí tuệ gì, nửa ăn cắp nửa chế biến điển cố và thơ của tiền nhân. Đọc vào rất bực mình. Nhất là cách Lâm Tam sử dụng vào chả có gì hay ho cả, vd điển hình là bài "Hạnh hoa thôn" ấy...Ý bạn là: Sử dụng thơ Đường là không trí tuệ?!
.
.
, hắn làm như vậy rất hay :) . TG viết lên tính cách của LT làm mình thấy hứng thú
.Ý mình là những đoạn đấy chả có trí tuệ gì, nửa ăn cắp nửa chế biến điển cố và thơ của tiền nhân. Đọc vào rất bực mình. Nhất là cách Lâm Tam sử dụng vào chả có gì hay ho cả, vd điển hình là bài "Hạnh hoa thôn" ấy...
Của tác giả, và lẽ ra tác giả không nên làm quá lố ở những chuyện như vậy. Nói thật ngày xưa văn sĩ tài tử chỉ toàn luyện thơ học văn, trình độ phải nói là tới đâu, mà cho Lâm Tam vô đối đi đến đâu người ta sụp xuống lạy đến đó về mặt thơ ca đối liễn thì quá sức là mất mặt. Lại thêm cách sử dụng những bài thơ câu đối nổi tiếng một cách nhảm nhí kia vào nữa, thà là không biết gì về Hán học hay Đường thi, đã biết rồi đọc vào rất xốn con mắt.
Vả lại câu hỏi của bạn mình thấy hơi thừa thãi, cũng chẳng mang ý nghĩa gì...

Quả cũng khá thực tế. Kiến thức tự nhiên không bà con gì với kiến thức văn học, vốn là hướng "xã hội nhân văn" ~ Nhất là khi chính Lâm Tam đã tự nhận là mình dốt văn thơ, nhưng khi gặp chuyện lại làm như thần. Mâu thuẫn không ? Mà trăm lần như một nhé...bảo vệ quan điểm của bản thân chính là gián tiếp hoặc trực tiếp phủ nhận quan điểm đối nghịch
Có, vì cùng vào một thời điểm không thể vừa là ban đêm hay ban ngày. Bảo rằng ban ngày là phủ định câu trả lời ban đêm kia, bảo vệ luận điểm ban ngày là chứng minh luận điểm ban đêm là sai.Rõ ràng đáp án của A trái ngược với đáp án của bạn. Vậy, hai đáp án đó có phủ định lẫn nhau hay không?


Bảo vệ quan điểm của mình đồng nghĩa với phủ định quan điểm đối nghịch. Nó không phải là "cách nghĩ" của tôi, mà nó là sự thật. Đừng suy nghĩ xa vời thế.Theo bạn, bảo vệ quan điểm của mình đồng nghĩa với phủ định quan điểm của đối phương? Cá nhân tôi tôn trọng cách suy nghĩ này của bạn.
Tôi đặt ra câu hỏi: Bây giờ là ban đêm hay ban ngày?
Trả lời của bạn: Bây giờ là ban đêm
Trả lời của một người khác (A): Bây giờ là ban ngày.
Rõ ràng đáp án của A trái ngược với đáp án của bạn. Vậy, hai đáp án đó có phủ định lẫn nhau hay không?
Thực ra ko ai trả lời sai hay phủ định lẫn nhau cả. Với người A thì chỗ của họ sống đang là ban ngày. Còn nơi người B đang sống là ban đêm. Khác nhau về múi giờ thôi.Có, vì cùng vào một thời điểm không thể vừa là ban đêm hay ban ngày. Bảo rằng ban ngày là phủ định câu trả lời ban đêm kia, bảo vệ luận điểm ban ngày là chứng minh luận điểm ban đêm là sai.
.
Có, vì cùng vào một thời điểm không thể vừa là ban đêm hay ban ngày. Bảo rằng ban ngày là phủ định câu trả lời ban đêm kia, bảo vệ luận điểm ban ngày là chứng minh luận điểm ban đêm là sai.
Bạn có nhầm chút vấn đề về phân tích không vậy ? Bạn thử đi hỏi người khác xem họ nghĩ sao ?
Nói chung tôi chỉ nói thế này : tranh luận thì tranh luận, nhưng đừng lôi những thứ hay ho đẹp đẽ kia ra nói, nhất là khi hành động của bạn cũng chẳng khác gì. Tôi không phiền gì việc đó, tôi chỉ ngán bọn thích nói lời hay ý đẹp mà không xem xem mình đang làm gì.
Nếu bạn muốn phân tích theo kiểu bạn thì thưa : những gì bạn làm cũng thế cả thôi. Thế thì còn ráng để mấy câu kia ra làm gì nghe cho nó có vẻ thanh cao dạy đời ?
Bảo vệ quan điểm của mình đồng nghĩa với phủ định quan điểm đối nghịch. Nó không phải là "cách nghĩ" của tôi, mà nó là sự thật. Đừng suy nghĩ xa vời thế.
Thực ra ko ai trả lời sai hay phủ định lẫn nhau cả. Với người A thì chỗ của họ sống đang là ban ngày. Còn nơi người B đang sống là ban đêm. Khác nhau về múi giờ thôi.
Tranh luận thì cũng như thế, mỗi người có một cách nhìn khác nhau. VD như các bức tranh nhiều nghĩa vậy, người này nhìn bảo cô gái, người khác lại bảo là bà lão vậy.
@Shimay: cậu chả cần đọc Đường Thi hay Hán học gì xất, cậu tìm đọc chuyện danh nhân Việt Nam với Danh Nhân Tàu là được, để thử xem mấy ông Văn sĩ cả đời ôm sách đấy ứng đôi thế nào, mà các bác ý hình như cũng không phải xuyên việt gì đâu nhé
)
Câu đối nổi tiếng thì không nói, đây là nói những câu đối tự phát xuất ra kìa.Ví dụ này cho thấy, người đi sau có thể rút kinh nghiệm từ người đi trước, vì thế, việc một người của thế kỉ 21 có những kiến thức vựot trội so với người ở thế kỉ 12 cũng không có gì là quá đáng lắm

Không thể nào nhầm hơn được...(Về khả năng ứng đối thì phụ thuộc vào từng cá nhân, yếu tố thời đại có tác đông nhưng không lớn)
Cho rằng một thằng "giám đốc kinh doanh" chả học Văn gì cho nhiều [theo như y tự nhận] mà đánh bại hết đám người văn nhân thời xưa như vậy thì...@Shimay: cậu chả cần đọc Đường Thi hay Hán học gì xất, cậu tìm đọc chuyện danh nhân Việt Nam với Danh Nhân Tàu là được, để thử xem mấy ông Văn sĩ cả đời ôm sách đấy ứng đôi thế nào, mà các bác ý hình như cũng không phải xuyên việt gì đâu nhé

Nếu lại lôi cái trò ngàn năm này ra nói thì cũng không cần tranh luận làm gì. Cứ dựa vào "quan điểm của tôi" với "sở thích cách nhìn của tôi" thì có nói cả ngàn trang vẫn chả đâu ra đâu. Cơ bản là không cần nói làm gì cho mệt.Thực ra ko ai trả lời sai hay phủ định lẫn nhau cả. Với người A thì chỗ của họ sống đang là ban ngày. Còn nơi người B đang sống là ban đêm. Khác nhau về múi giờ thôi.
Tranh luận thì cũng như thế, mỗi người có một cách nhìn khác nhau. VD như các bức tranh nhiều nghĩa vậy, người này nhìn bảo cô gái, người khác lại bảo là bà lão vậy.



