- 28/5/07
- 4,035
- 596
Bài viết em dài, các bác nào rảnh thì đọc chứ đừng comment " tl;dr " em tủi thân lắm.
Em học văn thì rất ngu nên nghĩ gì nói vậy chứ không có chau chuốt hấp dẫn được. Mọi người thông cảm.
Nick này em mượn của thằng bạn, hit and run thôi ạ.
Bây giờ em đang cô đơn lắm, không biết nói cùng ai. Chỉ biết lên đây tâm sự rồi hy vọng có ai đó pm nói chuyện cho thỏa nỗi buồn.
Số là em mới thi ĐH xong, vừa chân ướt chân ráo xuống sg, học bkhcm. Mà dân tỉnh xuống đây thì phải học ở ngoài Linh Trung, làng DH. Em ở tạm nhà cậu, đi học cũng không gần mà không xa, khoảng 40p chạy xe.
Nghe qua thì có vẻ tươi đẹp lắm, nhưng mà thú thật là bây giờ em chỉ muốn tông vào cái gốc cây nào đấy mà chết đi cho nhẹ đời.
Đậu ĐH là chuyện tốt, nhưng sao em cảm thấy với em nó như đọc đến cuối một cuốn sách mà không có tập 2 vậy.
Nhà em cũng thuộc loại bt`, đủ ăn, không giàu. Em thì từ bé đã sống với mẹ do cha mẹ ly thân, đến khoảng năm lớp 10 thì chính thức li dị. Mẹ thì bây giờ cũng đã có một bác đáng tin cậy để sống suốt cuộc đời còn lại, em cũng vui cho mẹ lắm. Ba em thì sau khi li dị k lâu có vợ, có con. Nhưng cái đáng buồn là ông k nói cho em biết, em chỉ biết qua chị ruột của ba và mẹ cũng nghe tin mọi người nói. Thế là từ đâu em có thêm 1 đứa em và một bà mẹ mới. Em chưa trách ba, mong đợi một câu nói xin lỗi nhưng k có. Ba em và mẹ 2 chẳng nói gì với em cả, như một sự thật mà em tự biết chấp nhận. Thật là vô lý, ít ra cũng phải giới thiệu đàng hoàng chứ, em có phải thằng ất ơ nào ngoài đường đâu.
Chính vì sống với mẹ gần 10 năm ( khoảng từ năm lớp 3 ) mà em thương và thân với mẹ hơn, với ba em thì em rất nể vì ba rất giỏi. Chuyện gia đình nó cũng khá ảnh hưởng đến em nhưng lúc mà mọi chuyện xảy ra em không suy nghĩ lắm vì lúc đấy em đang có người yêu, tình đầu của em.
Em xưa giờ nhát gái, quen nhau ngay khi mới vào c3, 1st nên em thương dữ lắm, nhưng vì bản tính nóng giận là hay mất kiểm soát, ăn nói ngu si, mà em mất bồ, kéo dài được khoảng 3 năm. Em ấy k đi SG học mà ở lại Tp, lúc biết tin này em biết thể nào tụi em cũng xa nhau, còn nhỏ mà xa nhau 4 năm + với những bài tâm sự em đọc trên đây thì em biết kiểu j cũng chia tay. nên cũng ngầm xác định từ trước. Nhưng cái kết không đẹp, ct vì cãi vã, người em yêu bị gia đình kiểm soát chặt quá, k có tí thời gian nào bên nhau, nên khi thi xong ĐH em cứ nghĩ 2 đứa đc thả ra tí, tự do chút, vậy mà em rủ đi coi phim thì từ chối, đòi hôm sau đi với bạn, coi phim 9h về ( có cái rạp nào nó chiếu phim 9h xong thì chỉ hộ em cái :( ) em buồn + giận quá nên đã nói mấy lời k hay. vậy là chia tay.
Trở lại hiện tại, bây giờ em đang ở nhờ nhà cậu-mợ, em có phòng riêng trên lầu 3, nhưng em và cậu đang có cãi vã nên không nhìn mặt nhau cả tuần nay rồi, mọi người biết ở SG thì người ta làm việc nhiều đến tối mới về, em đi học về rồi cũng nhốt mình trong phòng thôi.
Tự dưng... em cảm thấy cô đơn lắm các bác ạ, không còn ai bên em nữa, lần đầu trong đời em mà 1 tuần em khóc đến 3 lần, nước mắt cứ tự dưng chảy ra rồi nức nở, thằng đàn bà trong em rủ nhau đến liên tục, ướt cả gối. Tâm trạng cực kỳ bất ổn, lòng ngực lúc nào cũng tức và nhói. Em không còn tâm trạng nào học hành cả, dù lên ĐH BK học nặng và khó.
Em bế tắc quá, chung quy cũng chỉ một chữ tình, em bây giờ thấy là 1st-love ( X ) nó quan trọng với em như thế nào. Em nhớ nó lắm, hằng ngày kỷ niệm cứ tràn về liên tục, trong đầu hình ảnh em ấy cứ hiện lên. Dẫu biết là không thể nào quay lại được nữa rồi. Gần 2 tháng đầu sau khi ct ( ct ngay sau khi em thi xong ĐH, khoảng ngày 15/7 ) em buồn nhưng nó chưa như bây giờ. Y như thấm thuốc ấy. Nếu mà ở cùng nhau chắc đánh chết em cũng giữ lấy mối tình này.
Giờ đi học rồi về nhà, không có 1 đứa bạn nào, suốt ngày chỉ " Đi học - về nhà - ngủ - online ". Không biết nói chuyện với ai, cả ngày có khi em không giao tiếp với ai câu nào.
Khốn nạn thật.


Viết xong trong lòng cũng cảm thấy thoải mái 1 chút ^^!
Em học văn thì rất ngu nên nghĩ gì nói vậy chứ không có chau chuốt hấp dẫn được. Mọi người thông cảm.
Nick này em mượn của thằng bạn, hit and run thôi ạ.
Bây giờ em đang cô đơn lắm, không biết nói cùng ai. Chỉ biết lên đây tâm sự rồi hy vọng có ai đó pm nói chuyện cho thỏa nỗi buồn.
Số là em mới thi ĐH xong, vừa chân ướt chân ráo xuống sg, học bkhcm. Mà dân tỉnh xuống đây thì phải học ở ngoài Linh Trung, làng DH. Em ở tạm nhà cậu, đi học cũng không gần mà không xa, khoảng 40p chạy xe.
Nghe qua thì có vẻ tươi đẹp lắm, nhưng mà thú thật là bây giờ em chỉ muốn tông vào cái gốc cây nào đấy mà chết đi cho nhẹ đời.
Đậu ĐH là chuyện tốt, nhưng sao em cảm thấy với em nó như đọc đến cuối một cuốn sách mà không có tập 2 vậy.
Nhà em cũng thuộc loại bt`, đủ ăn, không giàu. Em thì từ bé đã sống với mẹ do cha mẹ ly thân, đến khoảng năm lớp 10 thì chính thức li dị. Mẹ thì bây giờ cũng đã có một bác đáng tin cậy để sống suốt cuộc đời còn lại, em cũng vui cho mẹ lắm. Ba em thì sau khi li dị k lâu có vợ, có con. Nhưng cái đáng buồn là ông k nói cho em biết, em chỉ biết qua chị ruột của ba và mẹ cũng nghe tin mọi người nói. Thế là từ đâu em có thêm 1 đứa em và một bà mẹ mới. Em chưa trách ba, mong đợi một câu nói xin lỗi nhưng k có. Ba em và mẹ 2 chẳng nói gì với em cả, như một sự thật mà em tự biết chấp nhận. Thật là vô lý, ít ra cũng phải giới thiệu đàng hoàng chứ, em có phải thằng ất ơ nào ngoài đường đâu.
Chính vì sống với mẹ gần 10 năm ( khoảng từ năm lớp 3 ) mà em thương và thân với mẹ hơn, với ba em thì em rất nể vì ba rất giỏi. Chuyện gia đình nó cũng khá ảnh hưởng đến em nhưng lúc mà mọi chuyện xảy ra em không suy nghĩ lắm vì lúc đấy em đang có người yêu, tình đầu của em.
Em xưa giờ nhát gái, quen nhau ngay khi mới vào c3, 1st nên em thương dữ lắm, nhưng vì bản tính nóng giận là hay mất kiểm soát, ăn nói ngu si, mà em mất bồ, kéo dài được khoảng 3 năm. Em ấy k đi SG học mà ở lại Tp, lúc biết tin này em biết thể nào tụi em cũng xa nhau, còn nhỏ mà xa nhau 4 năm + với những bài tâm sự em đọc trên đây thì em biết kiểu j cũng chia tay. nên cũng ngầm xác định từ trước. Nhưng cái kết không đẹp, ct vì cãi vã, người em yêu bị gia đình kiểm soát chặt quá, k có tí thời gian nào bên nhau, nên khi thi xong ĐH em cứ nghĩ 2 đứa đc thả ra tí, tự do chút, vậy mà em rủ đi coi phim thì từ chối, đòi hôm sau đi với bạn, coi phim 9h về ( có cái rạp nào nó chiếu phim 9h xong thì chỉ hộ em cái :( ) em buồn + giận quá nên đã nói mấy lời k hay. vậy là chia tay.
Trở lại hiện tại, bây giờ em đang ở nhờ nhà cậu-mợ, em có phòng riêng trên lầu 3, nhưng em và cậu đang có cãi vã nên không nhìn mặt nhau cả tuần nay rồi, mọi người biết ở SG thì người ta làm việc nhiều đến tối mới về, em đi học về rồi cũng nhốt mình trong phòng thôi.
Tự dưng... em cảm thấy cô đơn lắm các bác ạ, không còn ai bên em nữa, lần đầu trong đời em mà 1 tuần em khóc đến 3 lần, nước mắt cứ tự dưng chảy ra rồi nức nở, thằng đàn bà trong em rủ nhau đến liên tục, ướt cả gối. Tâm trạng cực kỳ bất ổn, lòng ngực lúc nào cũng tức và nhói. Em không còn tâm trạng nào học hành cả, dù lên ĐH BK học nặng và khó.
Em bế tắc quá, chung quy cũng chỉ một chữ tình, em bây giờ thấy là 1st-love ( X ) nó quan trọng với em như thế nào. Em nhớ nó lắm, hằng ngày kỷ niệm cứ tràn về liên tục, trong đầu hình ảnh em ấy cứ hiện lên. Dẫu biết là không thể nào quay lại được nữa rồi. Gần 2 tháng đầu sau khi ct ( ct ngay sau khi em thi xong ĐH, khoảng ngày 15/7 ) em buồn nhưng nó chưa như bây giờ. Y như thấm thuốc ấy. Nếu mà ở cùng nhau chắc đánh chết em cũng giữ lấy mối tình này.
Giờ đi học rồi về nhà, không có 1 đứa bạn nào, suốt ngày chỉ " Đi học - về nhà - ngủ - online ". Không biết nói chuyện với ai, cả ngày có khi em không giao tiếp với ai câu nào.
Khốn nạn thật.



Viết xong trong lòng cũng cảm thấy thoải mái 1 chút ^^!

Dù là tình đầu khó quên, nhưng đời 1 thằng đàn ông đâu phải chỉ có mỗi ba cái chuyện yêu đương trai gái là to tát. Điều cậu cần làm là tích cực hòa nhập cởi mở với bạn bè thật nhiều, chứ đi học thì chỉ biết chúi đầu vào học, về nhà lại nằm bó gối nghĩ chuyện gia đình rồi lại chuyện ex-gf nữa thì càng khiến tinh thần kiệt quệ hơn thôi, không khá hơn được. Mà lâu dần lại sinh ra tự kỷ, nhu nhược, hỏng người ra đấy! 

Lời khuyên là nên đi làm thêm hoặc tham gia câu lạc bộ cho nhiều bạn 

(dù là mình cũng chả ý kiến làm gì vì cũng biết chả có vấn đề gì . Chẳng qua là tâm lý thôi )

con bạn thân nhất của mình, trc khi nó chia tay thằng ny cũ ít lâu thì mình tự nhiên có tình cảm với nó, sau khi chia tay, mình cũng nói cho nó biết tình cảm của mình, nó ko chấp nhận ngay nhưng 2 đứa thân hẳn lên, trong 1 tháng thôi, mình với nó chả khác gì 1 cặp cả (nhưng thật ra vẫn chưa chính thức) Nó cắt đứt hẳn với thằng ny cũ rồi đấy chứ. Nó khẳng định với mình là sẽ ko bao giờ quay lại với thằng kia cả, ấy vậy mà 2, 3 hôm trc, sn thằng kia, 2 đứa nó lại quay lại với nhau
)
chiều qua mình nói chuyện với nó cũng buồn ghê gớm, mà sau đấy đc bọn bạn trêu chọc, an ủi, động viên, thấy tâm trạng khá hơn nhiều :)