- 22/7/02
- 1,830
- 23,365
Bao năm qua tôi đã sống theo 1 cách khó diễn tả, vấn đề học tập, bạn bè là cái khiến tôi đau đầu nhất.
- Đi học và quen biết bạn bè, tôi rất khó chịu với kiểu học mà bố mẹ đặt ra bắt mình phải làm theo, tôi đã lười học nhưng suốt ngày ép học, học ko chú ý cũng chả đc chữ nào vào đầu lại tốn thời gian, rồi ông già luôn miệng đi học phải chơi với những đứa học giỏi, để nó giúp mình. Tôi ko bao h có quan niệm như thế, cứ đứa nào tốt với tôi, tôi tốt lại, tự khắc sẽ thân với nhau, chẳng cần nó học giỏi, nhà giàu, đẹp trai v..v..., chỉ cần nó sống tốt, sống đẹp với mình, với anh em bạn bè, cũng vì cách nghĩ đó nên bạn bè tôi đa số là phần tử học kém hay trung bình, bản thân tôi cũng học ko giỏi, những năm đầu cấp 2 thì khá, sau dần cấp 3 trung bình, càng ngày càng đi xuống. Tôi ko quan trọng, nhiều lúc chủ nhiệm gọi điện về nhà, kêu tôi học ko ra gì, tôi mặc kệ, nhưng ông già lại có suy nghĩ do tôi chơi với bạn ko tốt, bị rủ rê, tôi rất khó chịu, nhiều lúc đang ăn cơm cãi nhau vs ông già:
- "bạn bè con chơi thế nào tốt xấu con biết, kể cả nó xấu nhưng nó tốt vs con con chơi hết"
- "mày thì biết gì, chơi vs lũ học kém có ngày bị chúng nó lừa, xa ngã"
- "Con lớn rồi, tự biết cái gì tốt, xấu, cái tốt con làm, cái xấu con ko theo ba khỏi phải lo, nhưng con chỉ biết bạn bè con chơi ko thằng nào xấu với con, nếu nó ko tốt vs con thì đã ko là bạn bè"
Cãi nhau nhiều lần lên đỉnh, ông già lại đang say cứ nhất quyết bắt tôi cắt đứt quan hệ với bọn bạn
- "Nếu mày còn là con tao, từ bây h ko đc chơi vs chúng nó, nếu mày ko nghe thì đi ra khỏi cái nhà này, đừng coi tao là bố".
Ông già tôi so với những ông khác vẫn thuộc dạng hiền, nhiều lúc quan tâm đến tôi, nên những lần cãi nhau to tôi đều tự im trước rồi bơ, khi nào hết giận mới nc.
Bây h chỉ thấy bạn bè tôi quen từ năm vào cấp 3 đến h mới tốt, nhất là anh em trong lớp, tuy có dụ dỗ tôi hút thuốc lá, bắn thuốc lào, nhưng chỉ dừng lại ở đó.
Vấn đề bạn bè, học hành cũng là nguyên nhân chính của những lần dạt nhà, và dạt thì tôi cũng chỉ biết tìm đến bạn bè, cùng nhau đi chơi, hút thuốc, ngủ nhờ nhà bạn, chứa chấp tôi và cho tôi vay tiền v..v... bạn bè tốt vs tôi như vậy ko hiểu sao ông già vẫn ko có thiện cảm. Ông già luôn nghe từ 1 phía là con chủ nhiệm, vốn đã ko ra gì và lớp tôi ko ai ưa, tôi đã nói thẳng với ông là chủ nhiệm thế này thế nọ, nhưng ông thì lúc nào cũng "cô cũng chỉ muốn tốt cho chúng mày".
Tối hôm qua cũng chỉ vì chút xích mích tôi xin tiền, vớ vẩn thế nào lại nghi tôi vay tiền bạn ko trả, nó đòi nên mới cần gấp như vậy, tôi tức bảo ko cho thì thôi rồi định bán con xe, lại cãi nhau. Bơ từ tối qua, hôm nay tôi ko nói gì rồi đi cả ngày và ko ăn uống, tối về lại hỏi vấn đề học tập thi cử, nói tôi học hành thế nào mà suốt ngày tiền nong chơi bời, năm nay lại trung bình thì sao, tôi khó chịu - "trung bình là may, có khi yếu luôn, nói ít thôi", rỗi cãi nhau 1 hồi ......
Sống bt vui vẻ ko sao, cứ khi nào con chủ nhiệm gọi về than vấn đề học tập là lại đổ cho bạn bè tôi, giải thích bao lần ko đc. H chỉ biết tiếp tục sống đẹp với anh em, cầm cự những lần cãi nhau với gđ cho đến khi học hết cấp 3, tôi quyết định ra ở riêng cùng mấy thằng bạn thân nhất. Chấm dứt quãng thời gian khó chịu này =.=!
- Đi học và quen biết bạn bè, tôi rất khó chịu với kiểu học mà bố mẹ đặt ra bắt mình phải làm theo, tôi đã lười học nhưng suốt ngày ép học, học ko chú ý cũng chả đc chữ nào vào đầu lại tốn thời gian, rồi ông già luôn miệng đi học phải chơi với những đứa học giỏi, để nó giúp mình. Tôi ko bao h có quan niệm như thế, cứ đứa nào tốt với tôi, tôi tốt lại, tự khắc sẽ thân với nhau, chẳng cần nó học giỏi, nhà giàu, đẹp trai v..v..., chỉ cần nó sống tốt, sống đẹp với mình, với anh em bạn bè, cũng vì cách nghĩ đó nên bạn bè tôi đa số là phần tử học kém hay trung bình, bản thân tôi cũng học ko giỏi, những năm đầu cấp 2 thì khá, sau dần cấp 3 trung bình, càng ngày càng đi xuống. Tôi ko quan trọng, nhiều lúc chủ nhiệm gọi điện về nhà, kêu tôi học ko ra gì, tôi mặc kệ, nhưng ông già lại có suy nghĩ do tôi chơi với bạn ko tốt, bị rủ rê, tôi rất khó chịu, nhiều lúc đang ăn cơm cãi nhau vs ông già:
- "bạn bè con chơi thế nào tốt xấu con biết, kể cả nó xấu nhưng nó tốt vs con con chơi hết"
- "mày thì biết gì, chơi vs lũ học kém có ngày bị chúng nó lừa, xa ngã"
- "Con lớn rồi, tự biết cái gì tốt, xấu, cái tốt con làm, cái xấu con ko theo ba khỏi phải lo, nhưng con chỉ biết bạn bè con chơi ko thằng nào xấu với con, nếu nó ko tốt vs con thì đã ko là bạn bè"
Cãi nhau nhiều lần lên đỉnh, ông già lại đang say cứ nhất quyết bắt tôi cắt đứt quan hệ với bọn bạn
- "Nếu mày còn là con tao, từ bây h ko đc chơi vs chúng nó, nếu mày ko nghe thì đi ra khỏi cái nhà này, đừng coi tao là bố".
Ông già tôi so với những ông khác vẫn thuộc dạng hiền, nhiều lúc quan tâm đến tôi, nên những lần cãi nhau to tôi đều tự im trước rồi bơ, khi nào hết giận mới nc.
Bây h chỉ thấy bạn bè tôi quen từ năm vào cấp 3 đến h mới tốt, nhất là anh em trong lớp, tuy có dụ dỗ tôi hút thuốc lá, bắn thuốc lào, nhưng chỉ dừng lại ở đó.
Vấn đề bạn bè, học hành cũng là nguyên nhân chính của những lần dạt nhà, và dạt thì tôi cũng chỉ biết tìm đến bạn bè, cùng nhau đi chơi, hút thuốc, ngủ nhờ nhà bạn, chứa chấp tôi và cho tôi vay tiền v..v... bạn bè tốt vs tôi như vậy ko hiểu sao ông già vẫn ko có thiện cảm. Ông già luôn nghe từ 1 phía là con chủ nhiệm, vốn đã ko ra gì và lớp tôi ko ai ưa, tôi đã nói thẳng với ông là chủ nhiệm thế này thế nọ, nhưng ông thì lúc nào cũng "cô cũng chỉ muốn tốt cho chúng mày".
Tối hôm qua cũng chỉ vì chút xích mích tôi xin tiền, vớ vẩn thế nào lại nghi tôi vay tiền bạn ko trả, nó đòi nên mới cần gấp như vậy, tôi tức bảo ko cho thì thôi rồi định bán con xe, lại cãi nhau. Bơ từ tối qua, hôm nay tôi ko nói gì rồi đi cả ngày và ko ăn uống, tối về lại hỏi vấn đề học tập thi cử, nói tôi học hành thế nào mà suốt ngày tiền nong chơi bời, năm nay lại trung bình thì sao, tôi khó chịu - "trung bình là may, có khi yếu luôn, nói ít thôi", rỗi cãi nhau 1 hồi ......
Sống bt vui vẻ ko sao, cứ khi nào con chủ nhiệm gọi về than vấn đề học tập là lại đổ cho bạn bè tôi, giải thích bao lần ko đc. H chỉ biết tiếp tục sống đẹp với anh em, cầm cự những lần cãi nhau với gđ cho đến khi học hết cấp 3, tôi quyết định ra ở riêng cùng mấy thằng bạn thân nhất. Chấm dứt quãng thời gian khó chịu này =.=!




, nói tôi lão làng mà cách suy nghĩ trẻ con thì sai rồi, tự thấy bản thân già trước tuổi rất nhiều, bạn bè tôi về sau có làm tội phạm thì vẫn là bạn bè chứ 
