- 23/8/06
- 6,549
- 9,328
Ừ thì xa nhau. Em xa tôi. Tôi xa em. Tôi mang trái tim nát tan này xa em. Tôi vẫn cười với em. Em chẳng có lỗi gì cả. Lỗi là ở tôi thôi. Tôi yêu một người không yêu tôi.
Ừ thì tôi đau thật đấy, buồn thật đấy, nhưng rồi sẽ hết. 1 năm, 2 năm, rồi tôi cũng quên được em. Rồi mặt trời cũng chiếu xuống tâm hồn tôi. Sẽ tan vào hư vô tất cả những kỉ niệm đẹp về em. Rồi sẽ nhỏ dần những câu hát em líu lo sau lưng tôi. Rồi sẽ mờ dần những ánh mắt ấp của em. Rồi sẽ tắt ngọn lửa trong tim tôi. Sẽ lụi tàn một tình yêu, dù lớn đến thế nào, cũng phải tắt thôi.
Và tôi lại lặng lẽ bước đi trên con đường lạ, và tôi lại thơ thẩn một mình trên góc phố quen. Khẽ hát những câu hát ngày xưa em vẫn hát cho tôi nghe. Thầm nhớ những tiếng thỏ thẻ của em bên tai. Những tiếng ngọt ngào ấy, giờ này, có lẽ đang dành cho một người nào đó bên em. Xa vời lắm rồi. Tôi vẫn đi, nhưng bên cạnh tôi giờ chỉ có gió sương hắt hiu.
Con đường vào nhà em, cỏ dại mọc đầy. Trước tôi hay thương cho số phận cỏ dại không được ai để ý. Giờ thì tôi thương chính tôi khi ngày nào cũng ngồi với đám cỏ dại.
Mưa xuống… Mưa nhỏ, nước đọng ở mi mắt, hơi nước thấm xuống vai. Tôi lạnh. Tôi không giỏi chịu lạnh. Nhưng ngày xưa, người tôi lạnh, tim tôi ấm. Giờ thì mưa lạnh, tim tôi còn lạnh hơn giọt mưa ngàn lần. Mưa lớn. Gió tạt hoa cỏ rạp xuống. Tôi vẫn ngồi, hứng mưa. Nước mưa chảy tràn trên mắt, chảy xuống môi, chảy vào miệng, chảy vào tim. Và tôi khóc. Tôi khóc trong mưa. Tôi thích khóc trong mưa. Vì không ai biết tôi khóc. Không ai biết nỗi đau của tôi. Tôi vẫn giả vờ với người đời, là tôi đã quên em.
Chỉ có giọt mưa biết tôi đang nhớ em. Chỉ có hoa cỏ biết tôi dại khờ vì em. Nhưng chúng không biết nói. Và sẽ không còn ai biết tôi vẫn yêu em.
Em không là của tôi. Nhưng tôi vẫn là của em. Vẫn sẵn sàng dành hết cho em bất cứ khi nào em cần.
Bức thư không dám gửi... Chỉ dám gửi lên mạng. Để tự mình gặm nhấm đơn côi. Tớ buồn quá. Tớ buồn lắm... Tớ là con trai mà sao yếu đuối quá...
Ừ thì tôi đau thật đấy, buồn thật đấy, nhưng rồi sẽ hết. 1 năm, 2 năm, rồi tôi cũng quên được em. Rồi mặt trời cũng chiếu xuống tâm hồn tôi. Sẽ tan vào hư vô tất cả những kỉ niệm đẹp về em. Rồi sẽ nhỏ dần những câu hát em líu lo sau lưng tôi. Rồi sẽ mờ dần những ánh mắt ấp của em. Rồi sẽ tắt ngọn lửa trong tim tôi. Sẽ lụi tàn một tình yêu, dù lớn đến thế nào, cũng phải tắt thôi.
Và tôi lại lặng lẽ bước đi trên con đường lạ, và tôi lại thơ thẩn một mình trên góc phố quen. Khẽ hát những câu hát ngày xưa em vẫn hát cho tôi nghe. Thầm nhớ những tiếng thỏ thẻ của em bên tai. Những tiếng ngọt ngào ấy, giờ này, có lẽ đang dành cho một người nào đó bên em. Xa vời lắm rồi. Tôi vẫn đi, nhưng bên cạnh tôi giờ chỉ có gió sương hắt hiu.
Con đường vào nhà em, cỏ dại mọc đầy. Trước tôi hay thương cho số phận cỏ dại không được ai để ý. Giờ thì tôi thương chính tôi khi ngày nào cũng ngồi với đám cỏ dại.
Mưa xuống… Mưa nhỏ, nước đọng ở mi mắt, hơi nước thấm xuống vai. Tôi lạnh. Tôi không giỏi chịu lạnh. Nhưng ngày xưa, người tôi lạnh, tim tôi ấm. Giờ thì mưa lạnh, tim tôi còn lạnh hơn giọt mưa ngàn lần. Mưa lớn. Gió tạt hoa cỏ rạp xuống. Tôi vẫn ngồi, hứng mưa. Nước mưa chảy tràn trên mắt, chảy xuống môi, chảy vào miệng, chảy vào tim. Và tôi khóc. Tôi khóc trong mưa. Tôi thích khóc trong mưa. Vì không ai biết tôi khóc. Không ai biết nỗi đau của tôi. Tôi vẫn giả vờ với người đời, là tôi đã quên em.
Chỉ có giọt mưa biết tôi đang nhớ em. Chỉ có hoa cỏ biết tôi dại khờ vì em. Nhưng chúng không biết nói. Và sẽ không còn ai biết tôi vẫn yêu em.
Em không là của tôi. Nhưng tôi vẫn là của em. Vẫn sẵn sàng dành hết cho em bất cứ khi nào em cần.
Bức thư không dám gửi... Chỉ dám gửi lên mạng. Để tự mình gặm nhấm đơn côi. Tớ buồn quá. Tớ buồn lắm... Tớ là con trai mà sao yếu đuối quá...


nhưng cuối cùng cũng quên được, có lẽ là giọt nước làm tràn ly. Quên rất nhanh ^^ đến giờ này - không hề nhớ số đt của người ấy
bác có quyền lựa chọn.