sesshiro
Mario & Luigi
- 15/8/07
- 840
- 15
Ngày thành lập đoàn 26/3, trường tổ chức cắm trại 2 ngày 1 đêm. Sáng hôm sau lớp tớ tham gia "trò chơi lớn" (đại loại là trò giải mật thư tìm kho báu). Đó cũng là ngày tớ gặp em, 1 thành viên trong BCH đoàn trường. Nói ra thì ngại, nhưng tớ thật sự ko biết tên, ko biết lớp, ko biết em là bí thư hay phó bí thư. Nhưng tớ biết mình đã có cảm tình với em ngay lúc đó. Em mặc áo măng tô màu nâu (sau này tớ biết màu nâu là màu em thích), đeo kính đen, quần Jean, giày td màu đen. Tớ ko ngờ tới lúc này mình vẫn có thể nhớ rõ từng chi tiết về em của ngày hôm đó như vậy.
Kể từ lúc trở về trại, tớ cứ thơ thẩn ở gần vp đoàn, cốt chỉ để ngắm em. Rồi thì em cũng biết có 1 ánh mắt đang theo dõi mình, em quay mặt lại, 2 ánh mắt chạm vào nhau trong suốt 1 phút, sau đó em phải tham gia trò chơi. Tớ vẫn ngồi ở ghế đá mà lẳng lặng nhìn, ko dám bước tới để nói "xin chào, anh có thể mượn của em 5' được ko". Rồi thì cơ hội cũng đến, hội trại bế mạc, lớp tớ đã dọn trại xong. Tớ ngồi ở ghế đá, em ấy lướt qua với 1 ánh nhìn, tớ vẫn ngồi im. Sau đó em ấy ngồi xuống, lục lọi gì đó rồi quay trở lại vp đoàn, rồi đi ra với một chiếc mũ màu nâu. Ngồi im tập 2. Rồi thì tớ phải sắp xếp bàn ghế, em dắt chiếc xe đạp điện đi qua, mang theo cơ hội đầu tiên của tớ ...
1 Tuần sau, đi học bù, tớ tự nhủ cơ hội đây rồi (em học buổi chiều, tớ buổi sáng). Tớ đã suy nghĩ, tìm đủ mọi cách, mọi lời nói để có thể làm quen với em. Thậm chí đã hối lộ cho 1 bé bí thư khác và nhiều người nữa để nhờ bé tìm giúp em. Tất cả họ đều ko tìm được dựa trên trí nhớ của tớ về em ngày hôm đó, ngoại trừ 1 người, chính tớ. Tớ đã gặp em lúc tan học, em xuất hiện quá bất ngờ với bộ đồ TD và cái mũ nâu quen thuộc. Nhưng cũng như lần trước, lúc 2 ánh mắt gặp nhau (em nhìn tớ trước, sau đó tớ quay người lại mới thấy), tớ đứng im như phỗng, còn em ấy thì quay đi. Bất giác, tớ như thấy nụ cười của em ...
Thi thử TN, nhà trường sắp xếp để lớp 10 học ngay sau khi lớp 12 thi xong, tớ nghĩ có lẽ đây là cơ hội cuối cùng. Nhưng tìm hoài tìm mãi vẫn ko thấy bóng dáng của em. Tự nhủ, ko lẽ tớ & em ko có duyên, tớ âm thầm nuốt trái đắng tình yêu.
Tớ biết, chỉ còn 1 cơ hội thôi, t3 tuần sau nhà trường tổ chức 1 sự kiện gì đó mà cả trường phải tập trung ở sân trường. Tớ muốn gặp em, dù chỉ để nói với em 1 câu rằng tớ nhớ em thôi cũng được. Nhưng quả thật, tớ nhát lắm. Bt anh em ngồi nói chuyện thì hống hách ko sợ ai, nhưng đụng tới chuyện gái gú thì cứ như nhà quê lên tỉnh :(. 12 năm trời chỉ dám để ý người ta, tớ chưa từng nói những câu yêu thương với bất cứ ai. Tớ muốn trước khi thi ĐH có thể có được 1 kỉ niệm đẹp, nhưng liệu có được ko khi em chỉ mới lớp 10, độ tuổi mà người ta thường nói "lớn chưa lớn, nhỏ không nhỏ". Liệu em có đợi tớ được ko, quan trọng nhất là liệu em có chấp nhận tớ ko, ... Tớ rối trí lắm, tớ ko sợ yêu sẽ ảnh hưởng tới học tập (hè này tớ sẽ về ôn luyện ở SG nên gặp em là điều ko thể), tớ chỉ nghĩ cho em thôi, liệu em có chấp nhận chờ đợi tớ ko.
Tớ kể dông dài như thế để cho các bác có thể nắm được tình hình, hãy cho tớ lời khuyên nhé
.
Kể từ lúc trở về trại, tớ cứ thơ thẩn ở gần vp đoàn, cốt chỉ để ngắm em. Rồi thì em cũng biết có 1 ánh mắt đang theo dõi mình, em quay mặt lại, 2 ánh mắt chạm vào nhau trong suốt 1 phút, sau đó em phải tham gia trò chơi. Tớ vẫn ngồi ở ghế đá mà lẳng lặng nhìn, ko dám bước tới để nói "xin chào, anh có thể mượn của em 5' được ko". Rồi thì cơ hội cũng đến, hội trại bế mạc, lớp tớ đã dọn trại xong. Tớ ngồi ở ghế đá, em ấy lướt qua với 1 ánh nhìn, tớ vẫn ngồi im. Sau đó em ấy ngồi xuống, lục lọi gì đó rồi quay trở lại vp đoàn, rồi đi ra với một chiếc mũ màu nâu. Ngồi im tập 2. Rồi thì tớ phải sắp xếp bàn ghế, em dắt chiếc xe đạp điện đi qua, mang theo cơ hội đầu tiên của tớ ...
1 Tuần sau, đi học bù, tớ tự nhủ cơ hội đây rồi (em học buổi chiều, tớ buổi sáng). Tớ đã suy nghĩ, tìm đủ mọi cách, mọi lời nói để có thể làm quen với em. Thậm chí đã hối lộ cho 1 bé bí thư khác và nhiều người nữa để nhờ bé tìm giúp em. Tất cả họ đều ko tìm được dựa trên trí nhớ của tớ về em ngày hôm đó, ngoại trừ 1 người, chính tớ. Tớ đã gặp em lúc tan học, em xuất hiện quá bất ngờ với bộ đồ TD và cái mũ nâu quen thuộc. Nhưng cũng như lần trước, lúc 2 ánh mắt gặp nhau (em nhìn tớ trước, sau đó tớ quay người lại mới thấy), tớ đứng im như phỗng, còn em ấy thì quay đi. Bất giác, tớ như thấy nụ cười của em ...
Thi thử TN, nhà trường sắp xếp để lớp 10 học ngay sau khi lớp 12 thi xong, tớ nghĩ có lẽ đây là cơ hội cuối cùng. Nhưng tìm hoài tìm mãi vẫn ko thấy bóng dáng của em. Tự nhủ, ko lẽ tớ & em ko có duyên, tớ âm thầm nuốt trái đắng tình yêu.
Tớ biết, chỉ còn 1 cơ hội thôi, t3 tuần sau nhà trường tổ chức 1 sự kiện gì đó mà cả trường phải tập trung ở sân trường. Tớ muốn gặp em, dù chỉ để nói với em 1 câu rằng tớ nhớ em thôi cũng được. Nhưng quả thật, tớ nhát lắm. Bt anh em ngồi nói chuyện thì hống hách ko sợ ai, nhưng đụng tới chuyện gái gú thì cứ như nhà quê lên tỉnh :(. 12 năm trời chỉ dám để ý người ta, tớ chưa từng nói những câu yêu thương với bất cứ ai. Tớ muốn trước khi thi ĐH có thể có được 1 kỉ niệm đẹp, nhưng liệu có được ko khi em chỉ mới lớp 10, độ tuổi mà người ta thường nói "lớn chưa lớn, nhỏ không nhỏ". Liệu em có đợi tớ được ko, quan trọng nhất là liệu em có chấp nhận tớ ko, ... Tớ rối trí lắm, tớ ko sợ yêu sẽ ảnh hưởng tới học tập (hè này tớ sẽ về ôn luyện ở SG nên gặp em là điều ko thể), tớ chỉ nghĩ cho em thôi, liệu em có chấp nhận chờ đợi tớ ko.
Tớ kể dông dài như thế để cho các bác có thể nắm được tình hình, hãy cho tớ lời khuyên nhé
.


.........
...... Chỉ cần vượt qua rào cản lúc đầu này thì mấy lần sau diễn ra trót lọt cho xem
..........





(cái này thì mình chịu rồi