tomorrowneverdies
Bạch Diện Thư Sinh
Thật sự, vào đây đã nhiều lần, và cũng không nghĩ, thật sự không hề nghĩ rằng, mình lại có cảm xúc để tiếp tục viết như thế này. Có thể một chút gì đó thoải mái hơn khi có chỗ để nói...
Đối với mình, đêm tối hiện giờ có lẽ là nơi hợp với tâm trạng nhất, chán chường về mọi thứ xung quanh, gia đình, bạn bè, người thân, ngay cả chuyện đi làm, chuyện học.
Hiện giờ, không lúc nào là không ám ảnh chuyện bạn bè. Sao không ám ảnh được, khi mà trong đầu lúc nào cũng nghĩ, bạn bè quen mình chỉ do mình có thể làm cái này, có thể làm cái khác. Mà sao không nghĩ tới chuyện đó được chứ, khi cần thì gọi mình, khi không cần có lẽ chẳng bao giờ đâu, có người cũng nói được gọi là tốt lắm rồi, nhưng nhiều khúc mắc lắm.
Ngay cả chuyện học hành, cũng lại vì bạn bè, gì mà suốt ngày những câu mình có nền tảng, hay mình giỏi, không cần ai giúp đỡ. Mấy ai là thiên tài chứ, làm gì phải nói những câu như thế, mình thật sự chẳng thích những câu như vậy, khi nhờ không giúp thì thôi, sao lại nói những lời làm người khác thật sự buồn...
Bệnh có phải là cái tội không? Có vẻ hơi nhu nhược có phải là cái tội không? Khi một thằng con trai sinh ra trong người toàn bệnh, hết bệnh này đến bệnh kia, lúc nào trông cũng có vẻ yếu đuối, mọi người lấy cái cớ đó để mà xa lánh, mình thậm chí còn chẳng cảm nhận mình tồn tại hay không.
Tiền bạc không phải là tất cả. Nhưng bây giờ nó có phải là thứ quan trọng không? Có tiền giải quyết được nhiều thứ mà người ta không thể không muốn, có tiền có thể làm được nhiều việc hơn nữa, ngay cả nhiều khi bạn chơi với mình cũng đánh giá mình qua cái đồng tiền, hay nói chính hơn, do cái vật chất bên ngoài mình? Hỏi vậy có đáng không chứ? Cũng chỉ vì chuyện tiền bạc vật chất mà cãi nhau với gia đình, mình đã sống không phụ thuộc từ lâu rồi, mà vẫn vướng mắc chuyện này, thật sự vật chất quan trọng vậy sao?
Mà đôi lúc mình nghĩ, mình nghi ngờ, phủ nhận bạn bè vậy, mình có xứng là bạn không chứ, thật sự có vẻ không xứng chút nào cả.
Mình từ Đà Lạt lạnh xuống Sài Gòn nóng, mà sao Sài Gòn đêm nay chợt lạnh...
Đối với mình, đêm tối hiện giờ có lẽ là nơi hợp với tâm trạng nhất, chán chường về mọi thứ xung quanh, gia đình, bạn bè, người thân, ngay cả chuyện đi làm, chuyện học.
Hiện giờ, không lúc nào là không ám ảnh chuyện bạn bè. Sao không ám ảnh được, khi mà trong đầu lúc nào cũng nghĩ, bạn bè quen mình chỉ do mình có thể làm cái này, có thể làm cái khác. Mà sao không nghĩ tới chuyện đó được chứ, khi cần thì gọi mình, khi không cần có lẽ chẳng bao giờ đâu, có người cũng nói được gọi là tốt lắm rồi, nhưng nhiều khúc mắc lắm.
Ngay cả chuyện học hành, cũng lại vì bạn bè, gì mà suốt ngày những câu mình có nền tảng, hay mình giỏi, không cần ai giúp đỡ. Mấy ai là thiên tài chứ, làm gì phải nói những câu như thế, mình thật sự chẳng thích những câu như vậy, khi nhờ không giúp thì thôi, sao lại nói những lời làm người khác thật sự buồn...
Bệnh có phải là cái tội không? Có vẻ hơi nhu nhược có phải là cái tội không? Khi một thằng con trai sinh ra trong người toàn bệnh, hết bệnh này đến bệnh kia, lúc nào trông cũng có vẻ yếu đuối, mọi người lấy cái cớ đó để mà xa lánh, mình thậm chí còn chẳng cảm nhận mình tồn tại hay không.
Tiền bạc không phải là tất cả. Nhưng bây giờ nó có phải là thứ quan trọng không? Có tiền giải quyết được nhiều thứ mà người ta không thể không muốn, có tiền có thể làm được nhiều việc hơn nữa, ngay cả nhiều khi bạn chơi với mình cũng đánh giá mình qua cái đồng tiền, hay nói chính hơn, do cái vật chất bên ngoài mình? Hỏi vậy có đáng không chứ? Cũng chỉ vì chuyện tiền bạc vật chất mà cãi nhau với gia đình, mình đã sống không phụ thuộc từ lâu rồi, mà vẫn vướng mắc chuyện này, thật sự vật chất quan trọng vậy sao?
Mà đôi lúc mình nghĩ, mình nghi ngờ, phủ nhận bạn bè vậy, mình có xứng là bạn không chứ, thật sự có vẻ không xứng chút nào cả.
Mình từ Đà Lạt lạnh xuống Sài Gòn nóng, mà sao Sài Gòn đêm nay chợt lạnh...


chơi với nhau chả vô tư như trước kia.. chơi với nhau mà cũng phải sĩ diện, phải thể hiện này nọ.. vật chất đã quyết định ý thức thật rồi ::(
nhưng PO đi TP chơi thì mấy đứa bạn của mí ông anh hoặc mí đứa = tuổi PO thì ........
nhưng điều đó không quan trọng...U đã post những bài có ích về thông tin của FE đặc biệt là FE3...bản thân tui rất cám ơn :'> có thể là U sẽ ko lường trước "hậu quả" mà U Post về FE đúng ko ? Cuộc đời nó là thế đấy......Biết đâu trong cuộc sống U củng gây "hậu quả" như thế.
