Bách Lí Đồ Tô: Thiếu niên kiên nghị trầm tĩnh ít nói, hết sức lẩn tránh giao vãng cùng với người khác.
Là NVC của Cổ Kiếm Kỳ Đàm 1, Bách Lí Đồ Tô là một thiếu niên kiên nghị, trầm tĩnh ít nói. Bời vì lúc nhỏ cố hương gặp biến cố, khiến trên người y dày đặc sát khí, không thể cùng người khác giao vãng. Y cho rằng người với người không thể vĩnh viễn bên nhau, sớm muộn gì cũng phải phân ly, thì cũng không cần thiết cùng với bấy kỳ người nào thâm giao.Y lịch luyện tại nhân gian, tìm kiếm sức mạnh có thể bảo vệ người thân, mà lại không biết rằng sức mạnh thật sự là ở lòng người.
Bách Lí Đồ Tô luôn cố gắng giữ cự ly nhất định đối với người khác, người bạn mà y duy nhất tin tưởng, chỉ có liệp ưng đứng trên vai y. Có điều nghe nói con liệp ưng này vì thích ăn thịt lợn, không lâu sau khi cùng Bách Lí Đồ Tô tiến nhập phàm trần, bị Bách Lí Đồ Tô dùng thịt ba rọi nuôi đến mức vừa béo vừa khỏe, nhiều lần bị người qua đường nhầm lẫn thành gà mái lô hoa... Tuy Bách Lí Đồ Tô ngoài mặt tỏ ra kiên cường, trầm tĩnh ít nói, nhưng nội tâm vẫn còn tính cách của thiếu niên, vô ý để lộ ra tính khí và tập quán, cũng khiến người ta cảm thụ được mặt ôn tình hữu thú của y.
Vì làm nổi bật tính cách kiên nghị, lạnh nhạt của Bách Lí Đồ Tô, nhóm mỹ thuật dày công thiết kế trang phục lấy hai màu đỏ và đen làm chủ đạo, khiến y tỏ ra nội liễm nghiêm túc. Và trang sức có mang chút phong cách Nam Cương như dây chuyền lông vũ... gợi ý về thân thế thần bí của y. Ngoài ra vai và tay của Bách Lí Đồ Tô có mang giáp thì rõ ràng là chuẩn bị cho việc tuần tuần dưỡng liệp ưng yêu dấu. Cuối cùng, Phần Tịch cổ kiếm trong tay y và vận mệnh của bản thân có liên quan.
Cái tên Đồ Tô, lấy từ một loại dược thảo, cũng là nói đến một loại rượu. Nghe nói Dược Vương Tôn Tư Mạc cho Đồ Tô thảo vào rượu, do đó có rượu Đồ Tô. Loại rượu này có thể phòng bệnh trừ tà. Người đời sau uống vào giao thừa để chúc tết, hi vọng hiệu quả phòng bệnh trừ tà của rượu Đồ Tô có thể đem tới một năm bình an và khỏe mạnh, cho nên mới có tập tục năm mới "niên niên tuế mạt ẩm Đồ Tô", sự thực cái tên Bách Lí Đồ Tô không phải là tên tên thật của nhân vật chính, mà là y đặt cho chính bản thân mình cái tên này sau khi gặp biến cố, y hi vọng có thể có được khả năng khiếp tà giống rượu Đồ Tô, để bảo hộ người thân bên cạnh mình...
Phong Tình Tuyết: Người con gái thần bí, thiện lương nhiệt tình, thuần khiết mà lại ôn uyển phóng khoáng.
Phong Tình Tuyết là một người con gái có thể mang đến cho người ta sự ấm áp. Lai lịch của nàng thần bí, lương thiện lại nhiệt tình, dường như đầy hảo kì đối với mọi thứ trên thế gian, nàng giống như tinh linh vui vẻ, chân thành giúp đỡ với mỗi người gặp khó khăn. Nhưng đằng sau nụ cười ấm áp dường như tiềm ẩn nỗi cô độc.
Bách Lí Đồ Tô có nỗi khổ của riêng mình, không thích giao vãng với người khác, mà Phong Tình Tuyết thiên sinh thân thể mang độc, cũng rất khó gần gũi cùng người khác. Song về cách cư xử với bằng hữu, cách nhìn nhận về thế giới này thì Phong Tình Tuyết có phương thức khác hẳn với Bách Lí Đồ Tô. So với sự lãnh mạc và lẩn tránh của Đồ Tô thì nàng dường như luôn luôn tràn đầy sức sống, đi để ngắm càng nhiều cảnh đẹp, đi để quen càng nhiều bằng hữu, đi để mang càng nhiều niềm vui và ấm áp cho nhiều người. Nàng sợ sự cô độc, vì vậy càng muốn đỡ Đồ Tô bước ra khỏi cảm giác cô độc đó; nàng chân tâm yêu mến thế giới đầy màu sắc sống động này, vì vậy nàng càng trân trọng mỗi một ngày "hôm nay".
Phục sức của Tình Tuyết được thiết kế thiên về linh động, nhẹ nhàng, phong cách ăn mặc có sự khác biệt đối với nữ nhân thông thường, đã giữ lại vẻ cường hãn tự nhiên thời xa xưa lại mang vẻ linh xảo và nhu mĩ của người con gái. Nếu thưởng thức một cách tinh tế còn có thể cảm thấy phong cách phục sức của nàng mang mấy phần phong tình Nam Cương giống Bách Lí Đồ Tô, không biết thân thế của nàng và Đồ Tô có liên quan như thế nào đây? Ngoài ra, bởi vì thiên sinh mang độc, cho dù dùng bí pháp cũng không thể khắc chế hoàn toàn, vì vậy Tình Tuyết thường mang một đôi găng tay, để tránh độc chướng trên người làm hại người khác.
Cái tên Tình Tuyết, lấy từ hình ảnh "trung hoàng tình tuyết trong Hoàng Sơn thịnh cảnh, tượng chinh cho sự thuần khiết, cũng tượng trưng cho nụ cười rạng rỡ có thể đem lại cho nhân gian sự âm áp trong những ngày lạnh giá tuyết rơi -- Đó chính là Tình Tuyết, có mị lực chữa trị nhân tâm. Đồng thời, Tình Tuyết cũng là tên của một loại rượu cổ.
Tương Linh: Thiếu nữ đáng yêu, nội tâm trong sáng nhạy cảm, đơn thuần mà lại lãng mạn.
Là một trong những nữ nhân nhân vật chính được công khai đầu tiên. Bây giờ thì chúng ta có thể thông qua tư liệu của nhà SX để có sự nhận biết hoàn toàn mới đối với nàng. Nàng có sự tùy ý của người con gái nhỏ tuổi, ham chơi lại đeo bám theo đuôi người khác, thỉnh thoảng cũng làm nũng hoặc giận hờn, khiến người khác đau đầu. Nhân vì từng có quá khứ không muốn nhớ tới lúc bé, vì vậy vô cùng ghét con trai bướng bỉnh, tinh nghịch. Đối tình yêu chỉ hiểu mơ mơ hồ hồ, đầy ảo tưởng lãng mạn, kỳ vọng một ngày nào đó gặp được người con trai của đời mình, trong lòng mong muốn tìm được một người yêu anh tuấn, trầm ổn lại đáng tin cậy. Nàng hy vọng có thể biểu hiện vẻ ôn nhu hiền lương, thành thục vũ mị của mình trước mặt người con trai mà mình thích, nhưng vì đủ loại nguyên nhân mà mãi không được như ý.
Là nhân vậy nữ chính thứ hai của trò chơi, Tương Linh là một cô bé chưa đủ tuổi thành niên, vì vậy giữ lại sự hoạt bát tinh nghịch của một đứa bé mà lại có mấy phần của lãng mạn và xấu hổ của người thiếu nữ mới biết yêu. Phục sức của nàng lấy màu sắc ấm áp tươi đẹp làm chủ đạo, kết hợp cùng với quần "bồng bồng" khả ái và có phong cách Trung Quốc, hiện rõ nét hoạt bát của nàng. Tựa hồ đáp lại tên gọi của nàng, trên người Tương Linh luôn mang rất nhiều những chiếc chuông nhỏ đáng yêu, càng hiện rõ sự đáng yêu của nàng, khi chạy thì nút thắt hình bướm sau eo nàng tung bay khiến người ta rất thích dùng nàng chạy game...
Tên của Tương Linh lấy từ "Bình Dương Tương Lăng tửu". Nghe nói rượu Tương Lăng được phát minh bởi ẩm tửu đại sư nổi tiếng thời cổ đại Lưu Bạch Đọa. Bài thơ "văn đạo Tương Lăng hảo, kim lai thắng sở truyền, trung sơn thiên tinh tửu, hoa nhạc nhất trì liên" nói đến chính là Tương Lăng tửu. Rượu Tương Lăng nổi tiếng vì mát lạnh và ngọt, giống như lunh hồn trong sáng thuần chân của Tương Linh, rượu ngon người đẹp, chắc hẳn có thể mang đến cho bạn thể nghiệm hữu thú.
Phương Lan Sinh: Thư sinh yếu ớt mong muốn tìm tiên nhân, chuyên tâm phật pháp.
Là một người thư sinh sống ở Cầm Xuyên, gia cảnh giàu có, ở nhà mẫu thân thường sống tại am đường, ăn chay niệm phật, phụ thân tuy là trụ trì một gian chùa nào đó gần Cầm Xuyên, nhưng còn biết cách kiếm tiền hơn cả thương nhân. Theo phụ thân học phật gia pháp thuật hàng yêu trừ ma, thường lấy điều này làm tự hào. Tin chắc rằng "trong sách có nhà vàng, trong sách có mĩ nhân" (Cái này là điển cố - khi nào rảnh thì bổ sung), thường mơ tưởng về truyền thuyết thư sinh thăm núi tiên, gặp kiếm tiên, thường thường ở thư viện mơ mộng viển vông, cho dù bị bạn học cười chê, Phương Lan Sinh cũng không để ý. Rất biết cách xu cát tị hung khi gặp sự cố, nhưng đôi lúc cũng lộ ra ngạo khí đặc hữu của văn nhân, rất là kiên trì nguyên tắc của bản thân ở một số sự việc nào đó.
Do phụ thân xuất gia, nên từ bé dưới sự dạy dỗ của năm vị tả tả, đã dưỡng thành tập quán tốt "tôn trọng nữ tính", đối với nữ nhân có tính cách mãnh mẽ cảm thấy bó tay, mơ ước có thể tìm được một người con gái ôn nhu mĩ lệ, đáng yêu, nên đối nhất kiến chung tình đối với Tương Linh.
Xuất thân rất bình thường, tựa hồ không có một chút yêu ma quỷ quái hay huyết lệ cừu oán làm bối cảnh thân thế, cha mẹ vẫn còn khỏe mạnh, Phương Lan Sinh đương nhiên là nam chủ giác thứ hai của trò chơi. Cách ăn mặc của y phù hớp với thân phận thư sinh, phẩm chất của quần áo hơi hoa lệ, hiện rõ y có gia cảnh khá tốt, trên ngoài đeo cái túi vải có mấy phần phong cách phật gia, yêu trụy(ngọc bội?) móc ở eo là "Thanh Ngọc Tư Nam bội", nghe đâu có năng lực xu cát tị hung, là vật yêu quý của y.
Tên gọi của y cũng giống như Tương Linh, Phương Lan Sinh lấy từ "Lan Sinh tửu", rượu Lan Sinh lại còn gọi là "Bách mạt chi tửu", có nghĩa là rượu được nhưỡng từ trăm hoa, thường thấy trong cung đình thời cổ đại. Lấy cái tên gọi này là ví von Lan Sinh từ bé được các vị tả tả dạy dỗ, ý là "bách hoa sở nhưỡng". Hơn nữa chữ "Lan" ở cổ đại thường dùng hình dung người quân tử, con cái nhà dòng dõi dùng cái tên này là gửi gắm sự kỳ vọng của cha mẹ đối với con cái.
Hồng Ngọc: người con gái ảo đỏ, lai lịch như một câu đố, thân phận thần bí.
Cách ăn mặc của Hồng Ngọc mượn đặc chinh của phục sức thời Tần Hán, màu đỏ đại biểu cho Trung Hoa, cổ ngọc màu xanh biếc trên người làm nổi bật dáng vẻ cổ điển của nàng. Hồng Ngọc cho người ta ấn tượng về sự trang trọng, độ lượng mà lại tinh tế. Vì làm nổi bật sự nhiệt tình và mạnh dạn của nàng, phục sức của nàng khi thiết kế đã tham khảo thêm phục sức thời Đường, khiến thân hình của nàng dưới lớp "khoan bào quảng tụ" có vẻ nhiệt tình mạnh dạn thời Đường.
Cái tên Hồng Ngọc, nguyên lai từ Ngọc Hồng thảo. Truyên thuyết rằng cỏ Ngọc hồng mọc tại trong núi Côn Lôn, ăn phải thì say ba trăm năm. Nhà thơ Mạnh Hạo Nhiên thời Đường viết trong "Tương Dương công trạch ẩm" "thủ bát kim thúy hoa, tâm mê ngọc hồng thảo. Đàm tiếu quang lục nghĩa, phát luận minh tam đảo.", men say của Ngọc Hồng thảo giống bản thân Hồng Ngọc, không uống mà đã say lúy túy, nàng âm thầm quy lưng, hình bóng rạng rỡ vẫn như thưở ban đầu trong kí ức lâu nay của mọi người.
Tinh uẩn của Hồng Ngọc là xích báo, trong truyền thuyết của Trung Quốc thì xích báo là tiên thú theo bên cạnh mình sơn quỷ mỹ lệ, "Cửu ca sơn quỷ" có nói về sơn quỷ "thừa xích báo hề tòng văn li, tân di xa hề kết quế kì". Tương truyền xích báo có màu sắc giống hỏa diễm, ưu nhã cao quý mà lại đầy dã tính, giống như hỏa hồng của Hồng Ngọc khắc sâu trông linh hồn của mỗi người.
Doãn Thiên Thương: Một "ông chú" phóng khoáng, lôi thôi lếch thếch.
Doãn Thiên Thương có vẻ là người có tuổi lớn nhất trong các nhân vật chính. Tuy vậy dưới cái vẻ ngoài rất là đáng tin cậy, thân hình cao lớn cứng cỏi lại là một linh hồn phóng đãng bất khâm, suất tính vọng vi. Thiên Thương làm theo ý mình, không coi thiện ác của thế tục ra gì, hành sự tùy tâm sở dục, trước khi gặp nhóm người Bách Lí Đồ Tô thì Thiên Thương trước giờ vẫn sống những ngày vui vẻ theo cách của y.
Dưới con mắt của nhiều người, Doãn Thiên Thương chẳng qua là tên lưu manh, con bạc suốt ngày say xỉn mà thôi. Y sống tại thị tỉnh, biểu diễn vài trò lừa bịp, coi phong thủy cho người kiếm tiền uống rượu, lúc nào hứng lên cũng đến sòng bạc chơi một hai ván, thắng bạc tất nhiên là tốt mà thua thì cũng cùng lắm lại trắng tay. Y thích ôm lấy hũ rượu, dựa vào tường mà say sưa, mặc kệ cho gió cuốn lấy những chiếc lá vàng thổi qua thân mình, thong dong tự tại. Cái mà gọi là "túy lí càn khôn đại, hồ trung nhật nguyệt trường" chắc cũng chỉ là vậy mà thôi.
Thiên Thương làm việc trước giờ không băn khoăn gì về con măt của người đời, luôn luôn làm những việc ngu ngốc khiến người ta dở khóc dở cười, thường xuyên khoe khoang, lộ điểm xấu của mình. Tuy Thương Thiên như vậy nhưng từ các trò lừa bịp tam giáo cửu lưu, đến bí văn truyền thuyết về tiên cảnh hải ngoại không ai biết, thì y lại có thể nói rõ ràng, "kiến thức kiến văn" phong phú của y thường có tác dụng không nhỏ vào những lúc người ta không tưởng tới, giúp cho nhóm nhân vật chính giải quyết không ít phiền phức. Vì vậy, ở với nhau lâu thì đồng bạn cũng dần dần sản sinh cảm giác tín nhậm đối với y.