PINA
“Thần cầm cây gậy lên và đánh vào hông tên kị binh. Hắn vừa từ nhà thổ nhào ra, trên người chỉ mặc độc cái khố vàng bẩn thỉu nên cây gậy đầu tròn của thần chẳng khác một cây chùy là mấy. Gã thú nhân mà người ta gọi là Sazka Vuốt Đêm ngay lập tức rút gươm ra chém xuống nhưng thần nhanh hơn hắn.” Grey uống thêm một ngụm rượu trước khi tiếp tục “ Ngon thật, thứ bán ngoài chợ như nước tiểu ấy. Trở lại chuyện lúc nãy, thần thoát chết trong gan tất và đâm cây gậy vào mắt hắn. Nếu giờ tên Sazka ấy mà còn sống, người ta phải gọi hắn là Sazka Chột mới đúng.”
“Hoặc là Sazka Độc Nhãn Long.” Pina cười cười.
“Không, không được.” Ông già tóc muối tiêu lắc đầu “Gã là một con heo rừng hôi hám. Heo thì làm sao mang tên của rồng được. Lúc còn trẻ, bạn bè khuyên thần nên tìm cho mình một cái biệt danh hay ho nào đó. Thần cũng mày mò nghĩ ra nào là Hiệp Sĩ Kênh Rạch này, Kẻ Diệt Khổng Lồ, Ánh Sáng Ban Mai, Điểm Trai. Hiệp sĩ Kênh Rạch thì nghe tầm thường quá, Kẻ Diệt Khổng Lồ thì thần không dám nhận. Đúng là thần có đánh nhau với những kẻ cao to hơn nhưng chúng chưa bao giờ được coi là người khổng lồ cả. Ban Mai và Điểm Trai ư ? Thật là lố bịch, hiệp sĩ cần gì phải đẹp khi cái làm nên con người anh ta là thanh gươm? Cuối cùng, thần quyết định chỉ hiệp sĩ Grey là được”
Mười năm trước, ông ta đã đốn tim Bozes với hơn chục đứa con gái khác. Có một chuyện Pina chắn chắn là Grey không hề nhận thức được mình có một gương mặt dễ nhìn, hàm răng trắng và thân hình của một vị thần. Liệu ông thầy của nàng sẽ phản ứng ra sao khi biết một nửa số người tham gia lớp huấn luyện năm đó chỉ để thấy nụ cười và bộ ngực lực lưỡng của ông dưới chiếc áo chẽn đẫm mồ hôi ?
Họ đang ngồi trong phòng riêng của Tổng Quan Thủ Đô, gian phòng tọa lạc tại tháp Hoàng Hậu, tòa tháp cao nhất ngoại cung. Một bữa trưa dành cho một nàng công chúa kiêm Tổng Quan được dọn ra. Trứng cá muối, thịt nhồi, bánh mật và rượu cay. Sau buổi họp vừa rồi, nàng không có tâm trạng ăn uống lắm nên Grey được dịp thưởng thức chúng thỏa thích. Ban đầu, Pina định mời Bozes nhưng nàng sợ cô bạn tóc vàng sẽ lôi mấy lời than phiền về đám lính mới tuyển lên bàn ăn nên Grey được gọi lên thay. Người hiệp sĩ già luôn có những câu chuyện tếu táu, phiêu lưu lãng tử trong túi.
“Kể tiếp đi, Grey.” Pina hào hứng “Có phải một hiệp sĩ đi ngang qua, cảm phục lòng quả cảm của ông và nhận ông làm hộ vệ ?”
“Ôi trời ơi, công chúa. Nếu được như thế thì tốt quá còn gì.” Grey phá lên cười “ Thật ra cũng có một hiệp sĩ xuất hiện, chỉ tiếc là thay vì đặt gươm lên hai vai thần, ông ta lại đánh thần một cú trời giáng sau gáy. Sau đó, thần tỉnh dậy trong nhà giam, đầu óc quay cuồng không hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Thần giật mạnh chấn song và gào lên. Một tên cai tù dữ dằn xuất hiện đánh thần nhừ tử. Khi thần cố hỏi hắn vì sao mình lại ở đây, hắn lại đánh mạnh hơn. Mười ngày ngủ trên sàn lạnh cóng, thức ăn bữa có bữa không, thân thể thì đau nhức, thần nghĩ mình sắp chết đến nơi. Đến ngày thứ mười một, lão hiệp sĩ đó mới xuất hiện trong buồng giam. Lão nhìn thần cười lớn và kể cho thần nghe đầu đuôi mọi chuyện. Cái gã mà thần nổi máu anh hùng xông ra bảo vệ thực chất là một tên tội phạm bị truy nã còn hai người bị thần đánh được thuể để tóm hắn. Lão hiệp sĩ còn nói thần bị kết tội đồng lõa, cản trở công lý và đả thương người vô cớ nữa.”
Grey nhắm nghiền mắt hồi tưởng, miệng nở một nụ cười hạnh phúc “ Hình phạt dành cho thần là ba mươi năm khổ sai. Ba mươi năm ! Thần chỉ là một chàng trai mười sáu và ba mươi năm nghe như vô tận. Ngay lúc đó lão ta mới hỏi thần một câu mà thần không bao giờ quên ‘Ta có thể giúp chú mày thoát khỏi cái bản án đó với điều kiện chú mày phải làm hầu cận cho ta . Đông ý không?’ ”
“Và chuyện gì xảy ra tiếp theo ?”
“Tất nhiên là thần đồng ý rồi, nếu không thì thần có lẽ đã chết mất xác trong cái mỏ nào đó ở phía Bắc thay vì ngồi đây.”
“Không, ý ta là sau đó nữa kìa.”
Grey chùi vết mỡ bám trên miệng bằng mu bàn tay “ Một câu chuyện hay cần phải có thời gian.” Đôt mắt màu xám của ông trở nên nghiêm túc hơn “ Thần không nghĩ công chúa mời một hiệp sĩ già như thần lên đây chỉ để kể những chuyện xưa lơ xưa lắc.”
Vậy mà mọi người thường hay bảo trí tuệ của Grey chỉ nằm ở tay cầm gươm. “ Ông lấy cho ta cuốn sách nằm ở bìa kệ ấy. Cuốn màu đỏ. Hàng thứ tư”
Grey chậm rãi đứng dậy và tiến đến kệ sách đầy ấp. Người tiền nhiệm của Pina để rất lại nhiều đồ đạc và ra đi trong vội vã. Pina có một cái gương chứa toàn đồ linh tinh từ găng tay, lọ thủy tinh, kẹp tóc, hài mũi nhọn đến vải vụn. Một bộ sưu tập sách địa chí, thời tiết, xây cất và lịch sử các vương quốc cổ đại kèm cái kính thiên văn mờ đến nổi nàng không thể thấy gì ở khoảng cách năm mươi bộ. Nhưng thứ nàng cần là cuốn sổ cái của Tổng Quan lại không thấy đâu.
Farring là người liêm chính có tiếng vì thế chuyện ông ta che giấu thứ gì đó mờ ám rất khó xảy ra. Nhưng nếu đúng là vậy thì cả ông ta và cuốn sổ cái đang ở chỗ nào? Pina chợt nhớ ra là nàng chưa gặp Farring kể từ khi ông ta bị sa thải.
“Cái này phải không?” Grey nheo mắt nhìn bìa sách “Luận Điểm Của Triết Học Sơ Khai của Aporus, năm 452. Nếu người định làm đau đầu mình đấy thì thần có cách hay hơn nhiều.”
“Lật trang cuối đi Grey.” Nàng nói. Vị hiệp sĩ tuân lệnh.
“Ồ đây là…” Mắt ông sáng lên “ Bản đồ Akusho. Và những đường ngoằn ngòe ở đây là gì ? Thánh thần ơi, chúng là đường hầm ngầm!” Grey đập tay vào tấm bản đồ “Người có thể xây hẳn một thành phố dưới đó được đấy. Mất bao lâu để đào từng ấy đường thông nhau nhỉ ?”
“Mười năm, một trăm hoặc một nghìn.” Pina nhúng vai “Đây vốn là một thành phố cổ mà, người ta có lắm thời gian.
Grey đặt cuốn sách mở lên bàn “ Người định làm gì với cái này ?” Ông hỏi, giọng thận trọng. “ Dù là ở dưới lòng đất, Akusho vẫn đầy rủi ro với bất cứ ai, nhất là một người thuộc hoàng tộc.”
“Ta phải làm chuyện cần làm.” Pina nói “ Lúc gặp Mizari, ông có truyền đạt chính xác lệnh của ta không ?”
“Từng lời một” Grey trả lời “ Thần bảo cô ta khi nào nhận được câu trả lời từ ngài Sugawara thì quay lại quảng trường Athenian, người của công chúa sẽ đợi cô ta ở đó. Thậm chí, thần còn hứa sẽ tăng gấp đôi tiền công nữa.”
Nhưng giờ Mizari vẫn biệt vô âm tính. Thật là sai lầm khi đưa tiền công trước. Đáng lẽ nàng chỉ cần trả một nửa, và đưa nốt phần còn lại sau khi cô ả hoàn thành nhiệm vụ
Lời cào nhào của Bozes văng vẳng bên tai nàng. “Cô ta sẽ ném bức thư xuống cống và tiêu sạch tiền vào rượu” Hoặc đang nằm trong con hẻm nào đó, ruồi nhặng bâu xung quanh và bốc mùi, Pina thoáng nghĩ. Một gái điếm với túi tiền to như thế thì khó mà sống lâu được ở Akusho.
“Khi nào có tin thì báo cho ta hay. Giờ ông đi được rồi.”
“Tuân lệnh công chúa.” Vị hiệp sĩ cúi đầu cáo lui
Pina dành hết buổi chiều nghe những lời than phiền không ngớt từ các phường hội. Họ ca cẩm, van nài, thậm chí còn khó chịu ra mặt khi nàng nói mình không thể làm được gì để giúp họ được. Vài thương nhân còn kể cho nàng nghe câu chuyện thương tâm của một gia đình phải bán con làm nô lệ vì không thể nào nuôi chúng. Loren càng làm tình hình tệ hơn khi xác nhận lời đồn về vụ ăn thịt người ở phía Nam thành phố không phải là lời đồn.
“Ta sẽ đưa kiến nghị của các người lên nhiếp chính.” Ít ra thì cũng có thứ để báo cáo cho anh nàng nghe. Zorzal sẽ nổi trận lôi đình nếu nàng nói huỵt toẹt ra núi rắc rối mà anh ta đang tự tạo nên nhưng nếu không có gì để nói, anh sẽ cho rằng nàng không làm tốt nhiệm vụ.
Pina trở về phòng riêng lúc mặt trời khuất bóng. Khi Ere vừa thông báo nước nóng đã sẵn sàng thì Bozes xông vào phòng
“Cô ta trở về rồi thưa công chúa.” Bozes vừa nói vừa thở hổn hển “Ngài Sugawara đồng ý gặp công chúa.”
“Chừng nào? Ở đâu?”
“Nửa đêm nay. Văn Phòng Đại Diện Nhật Bản khu Akusho.”
Sugawara thừa thông minh để hiểu bên ngoài khu ổ chuột là địa phận của Zorzal. Trong trường hợp này, tấm bản đồ của Farring sẽ giúp nàng rất nhiều. Đường đường chính chính đi vào đó chẳng khác gì lại ông tôi ở bụi này. Zorzal cử hẳn một binh đoàn lê dương lập vành đai phong tỏa Askusho, mọi con đường đều có chốt chặn và lính tuần tra. Một công chúa và trưởng đội kỵ sĩ không thể nào vượt qua bọn chúng êm thắm được.
“Ta đồng ý. Đi chuẩn bị đi Bozes.”
“Thần sẽ tập hợp binh sĩ.”
Bozes định quay đi nhưng nàng ngăn lại.
“Không, chỉ ta và ngươi thôi. Quá nhiều người sẽ bị để ý.”
“Nhưng….”
“Làm theo lời ta” Nàng ra lệnh.
“Vâng, thưa công chúa.”
Khi Bozes đã đi khỏi, Pina đến bên cạnh tủ quần áo và lấy ra một chiếc áo choàng nâu cũ kĩ., thứ nàng từng dùng trong lần trốn khỏi cung điện để xem kịch và uống rượu say bét nhè với Panache.
Nàng khoác cái áo choàng lên người, kéo chiếc mũ trùm qua khỏi đầu, che gần nửa khuôn mặt và mái tóc đỏ “ Giờ trông ta giống ai nào ?”
“Em không… biết thưa công chúa.” Ere bối rối trả lời
“Tốt lắm, lại thêm một lãng khách rong rủi ở kinh đô.”
Ở phòng sinh hoạt chung, Oris ngồi trên ghế mài thanh đại kiếm, ánh nến nhảy múa trong đôi mắt màu mã não. Esona và Satin chơi đỗ xúc xắc trên bàn. Bọn họ đều mang áo giáp, nai nịt gọn gàng. Có vẻ đêm nay là ca trực của cả ba và họ đang giết thời gian trong khi chờ đợi những người khác trở về. Ba hiệp sĩ nhưng lại có bốn thanh kiếm trên giá, Oris dùng trường kiếm cũng giỏi như đại kiếm. Vậy thanh còn lại là của ai ? Không phải của Bozes, chuôi kiếm của cô ta có hình đầu sư tử, cái này chạm khắc hình chim ó.
“Panache đâu rồi ?” Pina cất tiếng hỏi.
Đáp lại nàng là gương mặt cà chua của Oris, cậu ta đặt miếng đá mài lên đùi, nháy mắt ra hiệu về phía phòng ngủ. Một tiếng rên khe khẽ vọng ra từ đó, kèm theo là tiếng cười khúc khít, mặt của Oris lại càng đỏ hơn.
“Ai đang ở trong phòng vậy Oris ?”
“Pana… Panache thưa công chúa” Oris ấp úng. Chàng trai trẻ cúi mặt xuống và cặm cụi mài gươm tiếp.
“Và người bạn mới của cô ta.” Satin, người hiệp sĩ vùng Akandale lười biếng đổ xúc sắc lên bàn “Sáu ! Cô cần mười hai điểm để thắng.”
“Tôi biết.” Esona lầm bầm “Tôi từng chơi trò này rồi.”
“Nhưng không đủ lâu để thắng tôi đâu, cô gái.”. Tiếng rên lại vang lên, lần này lớn hơn lần trước, giọng của Panache. Giờ thì ngay cả Pina cũng thấy nóng rang người “Trời đánh, sao cô may đến thế nhỉ?”
“Ai cho phép các người dẫn người lạ vào đây ?” Pina quắt mắt nhìn Oris “ Chỗ này nhìn có giống nhà thổ không ?”
“Chúng thần nào dám.” Oris liền phân bua “ Chỉ huy Bozes dẫn cô ta vào đây và bảo chúng thần canh chừng. Sau đó, đội trưởng Panache từ ca trực trở về. Đội trưởng nói với cô ta cái gì đó liên quan đến dâu đỏ và nho, thần không hiểu gì cả, rồi hai người cùng đi vào phòng và….”
“Chơi trò vào hang tìm kho báu.” Satin phá lên cười “Từ chuẩn của hiệp sĩ đấy.”
Đừng nói với mình đó là…..
Cánh cửa bật mở, một dáng người mảnh khảnh xuất hiện. Mái tóc vàng rũ rượi chảy đến tận eo, cặp xương gò má cao và đôi cánh khổng lồ trắng như tuyết. Đúng là cô ta rồi, trời đánh thật !
“Mizari.” Pina cộc lốc nói “ Cô đang làm gì ở đây ?”
“Thực hiện giao kèo của chúng ta, chứ cô nghĩ tôi đang làm gì nào?” Cô ả Harpy nhúng vai.
Pina giận run người. Ả đi biệt tăm biệt tích ba ngày dài rồi quay trở lại đây với thái độ không thể xấc láo hơn . Đáng lẽ cô nên để Bozes dạy cho ả một bài học.
Một khi họ đã không sợ hãi thì không bao giờ họ đối xử với con như một quân vương thật sự
Mizari trông y hệt như lần Pina gặp ả ở ngoài quán rượu, trừ chiếc mũi. Tay nghề của Kurokawa quả là tuyệt vời như lời đồn, không ai có thể tin chỉ mấy ngày trước cái mũi đó còn sưng vù, máu me bê bết. Cô ả vận bộ Chiton phiên bản gái ăn sương đầy gợi dục với lưng để trần, cổ khoét sâu, để lộ cặp ngực đồ sộ. Tuy cùng là phụ nữ với nhau nhưng chính nàng cũng không thể rời mắt khỏi chúng.
“Tôi cũng tranh thủ kiếm thêm chút đỉnh” Mizari dùng vạc áo lau những ngón tay ướt át, miệng nở một nụ cười quỷ quyệt. “ Đội trưởng Panache là người hào phóng, một người hào phóng hạnh phúc”
Ả bước đến gần Pina hơn, rất gần, mùi nước hoa trộn lẫn với mồ hôi xộc vào mũi nàng.
“Công chúa nghĩ sao nếu tôi biến cô thành một công chúa hạnh phúc nào ?” Ả thì thầm vào tai nàng, giọng ả ngọt ngào. “Vẻ mặt nghiêm nghị này không hợp với cô đâu.”
Nàng khẽ giật mình khi những ngón tay của Mizari trườn qua từng lọn tóc sau gáy. Vài inch nữa thôi, môi cô ta sẽ chạm vào má nàng và điều tệ nhất là nàng lại cảm thấy thoải mái vô cùng.
“Không” Pina đẩy tay ả ra.
Mizari lùi lại “Không ư? Không phải lúc này hay không phải ở đây?” Ả nghiêng đầu hỏi
“Không bao giờ.”
“Tiếc thật đấy” Mizari thở dài “Nhưng sông có khúc người có lúc, biết đâu sau này công chúa sẽ đổi ý.”
Người đàn bà này thật dâm đãng và nguy hiểm. Tốt nhất là nàng nên cẩn thận với cô ả thì hơn. Tại sao mình lại ngu ngốc đến mức chiêu mộ cô ta cơ chứ ? Oris, Esona , Satin bối rối nhìn nhau rồi quay sang nhìn nàng nhưng không ai nói gì cả. Gương mặt của Oris đỏ gay và Pina thầm ước cậu ta đang tức giận thay vì.....
“Chúng ta khởi hành được chưa ?” Bozes từ đâu đó không biết bước vào phòng và hỏi “ Có chuyện gì vậy ? Oris , Satin, Esona lê cái mông ra ngoài đó nhanh lên, đến phiên trực của mấy người rồi. Satin ! tôi đã bảo bao nhiêu lần về việc đánh bạc hả ?”
“Vô cùng xin lỗi thưa chỉ huy.” Satin rục rịch đứng dậy, ông ta hấy mắt với Oris “ Thôi mài thanh gươm đó đi. Cậu định dùng nó để cạo râu chắc ?”
Oris hối hả đeo đại kiếm sau lưng rồi đi cùng Esona. Pina nhìn Satin.
“Ông nên dạy cho cậu ta cách làm đàn ông, Satin. Chúng ta không cần những cậu bé trong đội. Hiểu ý ta chứ ?”
“Vâng, thần hiểu. Chuyện này dễ mà.”
Thế rồi, Satin cười khúc khít trước khi bước ra cửa.
“Thần vừa bỏ lỡ chuyện gì thế?” Bozes ngớ người hỏi
“Không có gì.” Pina trả lời. “Bắt đầu thôi.”
Tấm bản đồ được trải lên bàn, Bozes trầm trồ kinh ngạc trước quy mô của thế giới bên dưới Akusho nhưng Mizari chỉ thoáng nhìn qua rồi cười khẩy. Cô ả sống ở đó cả đời nên chắc chẳng xa lạ gì với những đường hầm ngầm.
“Chúng ta sẽ vào bằng đường này.” Pina chỉ tay vào một bãi đất trống được đánh dấu “X” trên phố Hoa Cải. “ Nó sẽ dẫn chúng ta đến tuyến đường hầm dọc bờ sông. Phần còn lại thì hơi rối nhưng nếu như bản đồ này chính xác thì chúng ta có thể tiếp cận chỗ của người Nhật ở khoảng cách rất gần. Cô thấy sao hả, Mizari?”
“Tôi chưa từng dùng lối đi đó lần nào. Lâu lắm rồi không ai dùng nó nhưng nếu nó dẫn chúng ta đến được tuyến đường hầm dọc theo bờ sông thì ổn cả thôi. Tôi từng đi qua chỗ ấy vài lần ”
“Cô cũng chung băng với bọn Gonzori à?” Bozes khinh khỉnh “Sao tôi không ngạc nhiên nhỉ.”
“Không phải Gonzori mà là Medusa. Nói cho đúng thì tôi chẳng thuộc phe nào hết nhưng con mụ rắn quỷ quyệt bảo kê hết ba phần tư số gái điếm nên nếu mụ muốn có chân sai vặt thì tôi đành tuân theo thôi. Chẳng đứa nào dám từ chối nếu không muốn bị đám lâu la của mụ tẩy mặt”
“Tẩy mặt ?”
“Chúng cắt mũi, môi và mí mắt của cô và để cô sống. Hiệp sĩ, lính đánh thuê kiếm ăn bằng hai tay còn chúng tôi chỉ có mỗi khuôn mặt nuôi thân.”
Mizari giải thích trong sự kinh hãi của Bozes và Pina. Một ả điếm xấu xí kiếm được rất ít nhưng vẫn còn khá hơn một ả điếm dị dạng. Nếu họ không chết vì đói thì những vết thương bị nhiễm trùng sẽ lo nốt việc đó. Một cái chết khủng khiếp, ngay cả với những người ở địa vị bị coi rẻ như Mizari.
“Lũ đốn mạt.” Bozes rít qua kẽ răng, tay nắm chặt lấy đốc kiếm
“Chào mừng đến với Akusho, cưng ạ.”
Nữ hiệp sĩ tóc vàng lờ đi câu châm chọc. “Cô không sợ những gì Medusa sẽ làm với cô nếu mụ ta biết chúng tôi là ai sao ?”
“Làm ăn thì phải có uy tín, đúng không nào ? Ban đầu tôi cũng hơi sợ nhưng tôi đã lỡ nhận tiền rồi nên phải hoàn thành giao kèo cho bằng được. Tuy nhiên, nếu tôi muốn trốn thì cũng được thôi. Hai người sẽ không bao giờ nhìn thấy tôi lần thứ hai đâu. Người nên lo sợ ở đây phải là cô mới đúng. Có bao giờ cô tự hỏi tôi có phải là tay chân do mụ ta phái đến để đưa các người vào tròng không ? ”
Bozes nghiến răng sấn tới, tay đặt lên chuôi gươm nhưng Pina ngăn lại.
“Ta nghĩ quý cô Mizari đã chứng minh được sự tin cậy của mình rồi.” Nếu ả dám giở trò thì chính nàng sẽ là người chém bay nụ cười ngạo nghễ của ả. “ Cô ấy sẽ đi cùng với chúng ta.”
Trên chặng đường từ hoàng cung đến điện Hardy, thần kinh Pina căng như dây đàn. Nàng đào thoát khỏi nhà mình bằng cửa sổ phòng sinh họat chung, chui xuống một cái lỗ bé tẹo dưới bức tường nội thành và qua mặt ba nghìn lính gác hoàng gia với cái tên Nina, người hầu của hiệp sĩ Bozes Co Palesti. Nỗi sợ bị phát giác không hề thừa. Pina đã sống trong lâu đài Russenfort này suốt hai mươi sáu năm nên không khó để một người lính gác, tì nữ hay quản mã nhận ra nàng chỉ với một cái nhìn.
Khi họ đi bộ dọc hành lang sáng ánh đuốc, những tia lửa vô tư đùa giỡn trên mái tóc đỏ của Pina, khiến nó trông rực rỡ và ma mị hơn. Ngọn lửa của Hardy, người ta thường nói thế khi nhắc đến những kẻ mang trên mình màu của cái chết và sự tái sinh . Pina là người duy thừa hưởng đặc điểm này từ mẹ, trong khi Zorzal và Diabo đều có tóc vàng sáng và chiếc cầm vuông của Hoàng Đế.
Có bao nhiêu cô gái tóc đỏ trong cung nhỉ, Pina thoáng nghĩ rồi nhanh chóng kéo mũ trùm xuống thấp hơn một chút nữa.
Bên ngoài cung điện tương đối dễ thở hơn, các toán tuần tra đều là người của Đội Kỵ Sĩ hoặc là lính của Hermish do một trong những hiệp sĩ giáp trắng chỉ huy. Họ đứng thẳng người, dập gót chào khi thấy Bozes đi ngang. Không một ai đặt câu hỏi về ả Harpy hay vị lữ khách áo choàng nâu đi cùng vị chỉ huy của mình.
“Chúng ta có thể tin tưởng những người này.” Bozes nói với lòng tự hào “ Trong đội, tất cả đều là máu thịt của nhau”
“Thật không đấy ? Ngay cả người mù cũng nhìn ra họ không phải là anh chị em”
“Họ rất trung thành.” Bozes gằn giọng.
“Rồi sẽ có một ngày tôi khắc câu đó lên mộ của cô.” Ả Harpy cười khẩy
Càng đến gần khu Akusho, các toán tuần tra thưa dần đi và những con phố cũng bắt đầu trở nên vắng vẻ và tăm tối hơn. Ở quận Jin, bốn cái giá treo cổ được dựng lên, dây thòng lọng đung đưa trong gió, xung quanh không một bóng người. Dưới chân họ vương vải đủ loại rác rưới bẩn thỉu, Pina suýt giẫm phải một xác con chuột chết. Nàng nhảy lò cò tránh sang một bên trong khi Mizari phá lên cười. Bên trên, phía sau những ô cửa cài then, là những cặp mắt dõi theo họ trong bóng tối.
“Họ sợ cái gì vậy ?” Pina hỏi.
“Sợ chúng ta” Ả Harpy huýt sáo. “Đây là vùng giáp ranh với Akusho mà.”
“Tôi không nghĩ mình giống kẻ cướp đến thế.” Bozes khinh khỉnh nói.
“Một số kẻ cướp trông giống hiệp sĩ, một số hiệp sĩ thì trông như kẻ cướp hoặc có khi là cả hai. Dù là thế nào thì người dân cũng không muốn mạo hiểm đâu.”
Phố Hoa Cải nằm lọt thỏm giữa quận Jin và Petorian, hai khu vực nổi tiếng là lộn xộn không kém Akusho là mấy. Theo như lời Mizari thì chỗ này là nơi bọn kền kền nung những thanh gươm chất lượng kém, áo giáp cũ mèm trước khi biến chúng thành cuốc xẻng và dao thịt lợn. Cả khu phố nồng nặc mùi tro và lưu huỳnh, tường lẫn mặt đường đều ám khói.
“Nó kia rồi.” Mizari chỉ tay về phía cuối phố. Bozes và Pina giương mắt nhìn theo thì thấy một bãi đất nhưng nó không hề trống trãi như trên bản đồ . Vô số những tấm bia đủ hình thù nhô lên khỏi mặt đất, cây bụi và cỏ mọc bừa bãi xung quanh và ở giữa là một cái cây đã chết khô từ lâu
“Cái này là…. Nghĩa trang mà.” Giọng Bozes có phần hơi run “ Cô có nhầm không đấy chứ?”
“Sợ người chết hả hiệp sĩ?”
Mizari cười ngạo nghễ bước vào nghĩa địa. Bozes đi ngay phía sau Pina, miệng lầm bầm chửi rủa.
Ba người băng ngang những ngôi mộ có bia bằng đá, bằng gỗ hoặc thậm chí không có cả bia. Người hiệp sĩ tóc vàng run rẩy đọc kinh cầu nguyện trong sự thích thú của cả Pina và Mizari. Ai mà ngờ được Mãnh Sư Co Palesti lại sợ ma cơ chứ? Khi đi được một đoạn thì cô ả Harpy dừng lại trước một tấm bia bằng đá trang trí đẹp đẽ hơn những cái khác. Họ tìm thấy một cánh cửa sập ẩn dưới lớp cỏ.
“Chúng ta không có đuốc” Bozes nói.
“Chuyện nhỏ.”
Mizari nhổ một chiếc lông vũ trên đôi cánh và giữ chặt nó giữa hai ngón tay.
“Aderuie” Cô ta thì thầm và chiếc lông chợt tỏa ra ánh sáng màu xanh nhạt.
Ma thuật. Trong giới Thú Nhân, Harpy có khả năng ma pháp cao nhất, thậm chí họ có thể lĩnh hội được những pháp thuật cơ bản mà không cần qua luyện tập.
“Trò này tôi học từ một gã pháp sư nửa mùa.” Mizari nói “ Tôi là người đàn bà đầu tiên của gã và có thể là người cuối cùng.”
“Ta không hiểu.”
“Gã đi gia nhập đội quân viễn chinh sang phía bên kia Cánh Cổng và không quay trở lại”
Hai phần ba lực lượng đã chết hoặc đang làm tù binh. Đến ngày hôm nay, Pina vẫn không rõ thực sự đã có chuyện gì xảy ra ở ngoài đó. Itami nói với nàng là cuộc tấn công chỉ diễn ra trong vòng bốn giờ đồng hồ rồi bị dập tắt, trong khi đó Sugawara lại bảo trận đánh kéo dài đến lúc mặt trời lặn mặc dù ông ta thừa nhận mình không có mặt ở Tokyo. Ở phía bên này, Veserny khẳng định quân đội của họ đã anh dũng chiến đấu và gây tổn thất lớn cho kẻ thù nhưng Anthony lại chỉ chứng thực được một phần câu chuyện vì phần lớn thời gian họ vừa đánh vừa chạy nên không thể biết được tổn thất của kẻ địch là bao nhiêu. Dù là gì thì chuyện Đế Chế thua trận là không thể chối cãi và giờ nó có nguy cơ bị hủy diệt bởi sự ngu xuẩn của Zorzal.
Khi Pina đặt chân vào hầm, nàng liền hiểu tại sao lâu rồi không ai thèm sử dụng nó. Lối đi chật chội được chống đỡ bằng những thanh xà tạm bợ, mặt đất ẩm ướt và nhão nhoẹt, một số đoạn còn bị sập hoặc lún, tạo ra những cái khe nhỏ vừa đủ cho một người lách qua. Bozes và Mizari gặp vô số phiền toái. Nữ hiệp sĩ tóc vàng mặc giáp tấm với giáp xích nặng nề bên dưới áo choàng xanh lá, thanh đoản kiếm dự phòng dắt bên hông - Bozes cho rằng trường kiếm quá bất tiện khi ở dưới đường hầm- và buộc phải chọn bỏ một trong hai thứ lại nếu muốn đi tiếp . Cặp cánh khổng lồ của Mizari luôn bị mắc kẹt mỗi lần lách qua khe hẹp, dù cô ta đã cố gập chúng lại nhưng cũng không mấy hiệu quả. Để giải quyết tình huống bất tiện này, Pina sẽ đi trước rồi kéo cô ả qua trong khi Bozes sẽ từ đằng sau đẩy tới. Đoạn hầm chỉ dài chưa đến nửa dặm nhưng cũng khiến họ mất hơn một giờ đồng hồ.
Cuối cùng thì họ cũng đến được lối đi ngầm dọc bờ sông trong tình trạng kiệt sức, áo quần bẩn thỉu, mặt mày lem luốt.
“Thoát rồi.” Bozes quì xuống, hai tay chống xuống đất, thở không ra hơi “ Hai người không sao chứ ?”
“Tôi phải đòi thêm tiền vì chuyện này”
Mizari phủi phủi lớp bùn bám trên cánh và tóc.
“Ba trăm đồng bạc nhé công chúa ?”
“Đươ… Được. Gì cũng được” Nàng đã quá mệt để mặc cả với cô ả.
“Tôi cũng muốn một bộ váy mới.”
“Đủ rồi đó ! Đồ tham lam.” Bozes gạt ngang.
“Im lặng. Hai cô định cho bọn chúng biết ta đang ở đây à ?” Pina rít qua kẻ răng “ Chúng ta chỉ có ba người với hai thanh gươm. Cô có chắc mình giết hết được bọn chúng không Bozes?”
“Đừng có lo, bọn buôn lậu không đi qua đây vào giờ này đâu. Bọn chúng phải chờ lính gác đổi ca lúc trời gần sáng.” Mizari nói “Chúng ta an toàn rồi.”
Và những chuyện xảy ra sau đó chứng minh cô ả sai hoàn toàn. Họ trông thấy ánh sáng lập lòe ở ngã rẽ cùng với tiếng cười nói. Một tên Troll, một tên thú nhân mặt chồn và một tên người lùn xuất hiện, cả ba tên đều mang vũ khí. Quá muộn để tránh đi rồi, chúng đã thấy họ.
“Để tôi lo việc này” Mizari thì thầm “Hai người cứ im lặng.”
Ba tên buôn lậu chỉ còn cách họ chừng bốn bước chân. Tên Troll mập mạp, mặt trắng bệt với hai con mắt đen như hắc tín, gầm gừ với cây chùy gỗ trên tay. Gã chồn mặt nhăn mày xỉn khi thấy họ, hắn chĩa cây nỏ về phía Mizari.
“Các người là ai ?” Gã người lùn hắng hơi nói. Giọng gã nặng chịch.
“Tôi là người chuyên đem lạc thú đến cho đàn ông và phụ nữ, còn đây là hai người bạn đồng hành của tôi” Mizari chỉ tay về phía họ “ Nina và Jenny.”
“Nina và Jenny à ?” người lùn gãi cằm “ Ba người ở đây làm gì ?”
“Tìm đường đến Akusho. Jenny đây mới giết một hiệp sĩ hồi sáng nên bị bọn Hoa Hồng chết tiệt truy đuổi sát gót. Tôi khuyên cô ấy nên đến gặp ngài Gonzori, người đang rất cần những tay kiếm có nghề. Nina cũng muốn đi theo, hai người họ là một cặp bài trùng.”
“Lính đánh thuê luôn có chỗ ở Akusho miễn là chúng không sợ chết.” Gã quay sang nhìn Bozes và Pina “ Hai người có đúng là lính đánh thuê không ?”
Nàng và Bozes gật đầu.
“Tốt lắm, chúng ta không liên can gì đến việc của mấy người và các người cũng chẳng có vấn đề gì với bọn ta nên…”
“Khoan đã !” Tên chồn chen ngang “Bọn chúng nói dối.”
Gã lùn ngước lên nhìn tên đồng bọn cao to nhưng không nói lời nào.
“Mày bị ngu hả, Kodin ? Bọn nó không phải lính đánh thuê. Áo giáp của con nhỏ tóc vàng có giá trị hơn số tiền mày kiếm được cả đời đấy. Một đứa có đủ tiền để tậu một vật như vậy thì đi đánh thuê cái nỗi gì” Hắn chĩa cây nỏ về phía Bozes “ Tao nhớ mặt mày rồi con khốn ạ. Vài ngày trước mày cùng tên hiệp sĩ già giết chết Tonto Con Hoang ở Nàng Tiên Nâu. Họ gọi mày là gì nhỉ ? À… Diều hâu Co Palesti”
“Tôi cam đoan cô ấy không phải người anh vừa nói đâu.” Mizari giải bày “Jenny Blackmill đến từ vùng Riverside. Anh nhầm người rồi. Giờ chúng tôi đi được chưa ?”
“Đó không phải tên ta.”
Bozes lạnh lùng nói và theo sau đó là một tiếng “Vụt” lạnh người.
Thanh đoản kiếm tuy không đủ lực để chém bay đầu tên chồn nhưng cũng đủ sắc để rạch nát cổ hắn. Gã khụy xuống, cây nỏ rơi khỏi đôi tay lông lá, máu phun ra từ vết thương bắn thành tia làm ướt mặt tường .
Tên Troll gầm lớn vung cây chùy gỗ qua khỏi đầu và đó là tất cả những gì hắn có thể làm. Pina liền tuốt gươm đâm thẳng vào ngực gã. Không đủ không gian để nàng thực hiện một cú đâm uy lực nhưng do tên Troll chỉ mặc độc một chiếc áo vải màu vàng bẩn thỉu, trong khi thanh trường kiếm của nàng lại được rèn từ thứ thép tốt nhất nên chẳng mấy khó khăn, lưỡi kiếm đã xuyên qua được lớp da dày, thịt và xương lồng ngực.
“Quân khốn nạn !” Gã lùn kêu lên rồi quay đầu bỏ chạy.
“BOZES ! ĐUỔI THEO HẮN” Pina thét khi rút thanh gươm khỏi người tên Troll “GIẾT HẮN ĐI. ĐỪNG ĐỂ HẮN CHẠY THOÁT.”
“PHẬP”
Một mũi tên không biết bay đến cắm ngay sau gáy gã lùn. Hắn lảo đảo một lúc rồi ngã lăn ra đất và chết tươi. Pina quay đầu lại thì thấy cây nỏ nằm gọn trên đôi tay cô ả Harpy.
“Đáng lẽ chúng nên để ta đi.” Mizari cười ngạo nghễ quẳng cây nỏ sang một bên.
Hai cái chết nhanh gọn nhưng cái chết của tên thú nhân sẽ đau đớn và kéo dài.
“Giải quyết hắn đi” Pina ra lệnh.
Bozes gật gù tiến đến gần chỗ tên chồn đang ngập ngụa trong máu của mình.
Grey từng dạy nàng rằng giải thoát người khác khỏi nỗi thống khổ là công việc của một hiệp sĩ chân chính, ngay cả khi điều đó có nghĩa là mang đến cái chết. Một người đàn ông có thể sống một cuộc đời đầy nhọc nhằn nhưng hãy để cái chết của anh ta êm ái và dễ dàng.
Bozes nhìn thẳng vào mắt tên chồn, một ánh nhìn kì lạ, không căm ghét cũng như không thương hại.
“Tên ta là Bozes. Họ gọi ta là Mãnh Sư của gia tộc Co Palesti. Ngươi là ai?”
“Lu..c..Lu..cas.” Hắn nói trong tiếng nấc “ Là..Làm đi.”
Mũi gươm sắc lẹm cắm xuống, máu trào ra từ vết thương bên ngực trái và đôi mắt tên Thú nhân nhắm lại cho một lần cuối cùng.
“Nhanh lên ! Có thể còn những tên khác đang lảng vãng quanh đây” Mizari giục “Theo tôi.”
Ba người chạy thục mạng, bỏ lại ba cái xác đẫm máu. Họ rẽ phải, rẽ trái rồi rẽ phải thêm vài lần nữa dưới sự hướng dẫn của cô ả Harpy. Mizari không hề dùng bản đồ nhưng sự tự tin tuyệt đối trong từng bước chân của ả khiến Pina cũng an tâm phần nào. Harpy vốn thừa hưởng trí nhớ tuyệt vời của loài chim mà, nàng tự nhủ với bản thân như vậy mỗi khi hành lang ngày càng chật chội hơn.
Họ ra khỏi thế giới lòng đất thông qua một cái nắp cống gần đài phun nước khô cạn. Mizari trèo lên đầu tiên để quan sát xung quanh. Sau đó tới lượt Bozes và Pina .
“Văn Phòng Đại Diện Nhật Bản nằm ở cuối con đường này. Ngôi nhà có ánh sáng trắng ấy”
Quả thật là có một tia sáng màu trắng le lói ngay giữa khu phố ổ chuột tối tăm. Pina và Bozes thở phào nhẹ nhỏm vì họ biết mình đã đến chính xác nơi cần đến. Chỉ có một thứ phát ra thứ ánh sáng kì lạ đó- Đèn neon, một phát minh của đất nước nằm ở phía đông Nhật Bản. Tấm bản đồ đã không lừa họ và Mizari đã không bán đứng họ.
Phần cuối của chuyến hành trình trôi dễ dàng hơn Pina nghĩ. Đường phố không có một ai trừ vài gã say xỉn nằm dưới bậc cửa và một ông già ăn xin mù lòa. Có vẻ danh tiếng của Akusho khiến nàng quên mất những tội phạm cũng là người và cũng cần phải ngủ.
Mizari ném một đồng xu bạc vào chén của ông già
“Ông không hề thấy chúng tôi nhé, lão Rùa” Cô ả nói.
“Ông ta làm sao thấy chúng ta được.” Bozes ngạc nhiên. “Ông ấy bị mù mà.”
“Chân lão thường hay run rẩy và đuối sức hơi nhanh nhưng tin tôi đi, lão ta không hề bị mù đâu.”
Một ngày nào đó nàng phải hỏi xem Mizari đã ăn nằm với bao nhiêu đàn ông và đàn bà rồi. Con số đó chắc không hề nhỏ đâu.
Chỗ ở của người Nhật là một khu nhà bốn gian hai tầng được xây bằng gạch nung phết vôi trắng ,y như mọi căn nhà quanh đây. Hai người lính mặc đồ xanh đứng ở cửa lập tức giương cây gậy khạc lửa lên khi thấy họ đến gần.
“Ai đấy?” Một người hỏi bằng tiếng Falmat.
“Mizari và công chúa Pina.” Mizari nói Đây là lần đầy tiên ả gọi cô là công chúa.
“Thứ lỗi cho chúng tôi.” Người lính hạ cây gậy xuống “Ngài Sugawara đang đợi người.”
Người đầu tiên họ gặp bên trong là Kurokawa, vị bác sĩ ngồi trên cái ghế đẩu nhỏ với một quyển sách trên tay. Cô ta đứng dậy cúi gập người chào nàng.
“Xin chào công chúa”
“Kurokawa. Cũng lâu quá rồi nhỉ.” Lần cuối cùng họ gặp nhau là ở buổi tiệc ngoài trời “Dạo này thế nào?”
“Bận rộn,dù gì tôi cũng là bác sĩ duy nhất ở đây.” Ngắn gọn và đi thẳng vào vấn đề, đúng kiểu của Kurokawa. Vị bác sĩ kiệm lời lặng lẽ quan sát ba người họ, đôi mắt lãnh đạm thường ngày ánh lên vẻ quan ngại khi thấy vết máu khô trên mặt và giáp hộ tâm của Bozes
“Chuyện gì xảy ra vậy?” Cô ta quay sang Mizari với cái nhìn kiểu cô-lại-dính-vào-cái gì-thế.
“Này không phải lỗi của tôi đâu nhé” Ả nhúng vai “Một vài thằng ngốc nghĩ chúng có thể giết được chỉ huy Kị Sĩ Hoa Hồng và kết cục là thế này đây. Đừng lo, chúng tôi vẫn khỏe tuy hơi bẩn một chút.”
“Phòng tắm ở phía bên này.” Kurokawa chỉ tay về phía cánh cửa bên trái “Nếu ba người có nhu cầu.”
“Tuyệt vời” Ả nắm lấy cổ tay Bozes và kéo sang một bên “Cô từng tắm vòi sen chưa, hiệp sĩ ?”
“Cô với tôi… Tắm chung à ?” Hai má Bozes ửng hồng lên “Tôi không nghĩ….”
“Xấu hổ sao?” Mizari cười thách thức “Mãnh sư Co Palesti, kẻ hạ gục Tonto và đồng bọn lại sợ ma và một gái điếm không mang vũ khí ? Mọi người sẽ thích nghe chuyện này cho mà xem”
“Tôi không có sợ” Bozes gạt tay ả ra và giận dữ đi thẳng về hướng phòng tắm.
“Tôi thích cô nàng này đấy.” Ả Harpy nói với nàng “Cô ta rất giỏi với gươm trong tay nhưng những thứ khác thì phải chờ xem đã.”
Dứt lời, ả đi theo Bozes và biến mất sau cánh cửa.
Thánh thần phù hộ ngươi, Bozes
Kurokawa dẫn nàng lên căn phòng của ngài Sugawara ở tầng hai. Cô ta dừng lại trước cửa phòng, để Pina đi vào một mình. Sugawara ngồi phía sau một cái bàn nhỏ, chứng từ và báo cáo chất thành đống xung quanh, che mất một phần khuôn mặt của ông ta. Người đàn ông Nhật nhỏm người dậy và mỉm cười khi thấy Pina.
“Công chúa, tôi vô cùng xin lỗi vì sự bất tiện này. Người cũng hiểu tình hình hiện giờ không cho phép tôi ra khỏi Akusho được.” Tiếng Falmat của ông nghe êm ái như chim hót “ Xin người đừng để bụng.”
“Ta hiểu.” Pina kéo ghế ngồi đối diện với Sugawara “Zorzal sẽ không ngại phanh thây ông ra đâu.”
“Thái tử là người thích hành động mà.” Ngay cả khi châm chích ai đó, ngữ điệu của ông ta cũng không thay đổi “Người chủ động liên lạc với tôi trước, vậy cho tôi mạn phép hỏi công chúa cần gì ở tôi nào ?”
“ Hòa bình” Đó là thứ nàng muốn nhưng còn người Nhật thì sao ? Họ chính là người đề xuất ý tưởng này. Tuy nhiên đó là một thời điểm khác với một người khác ngồi trên ngay báu “Ta cần biết đất nước ông có dự định tiếp tục giữ vững nền hòa bình với Đế Chế không ?”
“ Cái này thì tôi không có quyền trả lời thay chính phủ Nhật được. Tôi là tiếng nói của người dân Nhật tại Đế Chế nhưng quyền quyết định vẫn thuộc về thủ tướng và quốc hội.”
“Ta không cần ông trả lời với tư cách đặc sứ ngoại giao” Pina nói “Ta vừa chui qua một cái cống bẩn thỉu và giết ba mạng người để đến đây gặp ông đó, thế nên ông nghĩ gì về ý định của Nhật Bản ?”
Sugawara trầm ngâm một lúc rồi cười trừ “Người có đầu óc của nhà chính trị và trái tim của một quân nhân , thưa công chúa.” Ông ta nhìn vào mắt nàng “ Cứ cho là Nhật Bản muốn duy trì thỏa thuận với người đi thì sao nào ? Một nền hòa bình chỉ có thể được xác lập khi hai bên tuân thủ lệnh ngừng bắn và không có hành động gây hấn. Anh trai người đã vi phạm cả hai điều trên.”
Vô lí, Từ ngày kí thỏa thuận đình chiến đến giờ, các binh đoàn thiện chiến nhất chưa hề nhận được lệnh tấn công. Trừ các binh đoàn lê dương được anh trai nàng triệu tập đến phong tỏa kinh đô ra thì phần lớn binh sĩ đóng trên lãnh thổ Đế Chế vẫn án binh bất động. Và ngay cả trong trường hợp Zorzal có ra lệnh đi chăng nữa thì nàng ắt phải biết.
“Ta nghĩ ông lầm rồi, Sugawara. Zorzal chỉ diễu võ giương oai và có mấy bài phát ngôn thù địch thôi chứ chưa làm được gì cả. Ta lấy danh dự ra đảm bảo Đế Chế không hề phá vỡ lệnh đình chiến.”
“Thật sao?” Ông ta lấy một tờ giấy từ chồng văn kiện ra và đưa nó cho nàng “ Tiếng Nhật của công chúa khá tốt nên tôi nghĩ người sẽ không gặp vấn đề gì.”
Nàng cầm tờ giấy lên và đọc. Một bản báo cáo từ đồi Alnus, tổng hành dinh của JSDF.
“Quân ta thường xuyên bị tấn công bởi kẻ địch. Chúng không xuất hiện với số lượng lớn nhưng các cuộc tấn công thường diễn ra bất ngờ và ác liệt. Quân thù không mang cờ hiệu cũng như quân phục chuẩn của Đế Chế hay bất cứ tiểu quốc độc lập nào. Các báo cáo cho biết kẻ địch dường như được huấn luyện rất kĩ lưỡng và có chiến lược rõ ràng, chúng chỉ tấn công những nơi quân ta dàn mỏng và thiếu vũ khí hạng nặng sau đó thì rút đi.
Những người dân có cảm tình với chúng ta hoặc giúp đỡ lính JSDF đều bị tấn công bằng nhiều hình thức từ đe dọa, bắt cóc đến tàn sát tập thể. Các toán trinh sát phát hiện ba ngôi làng bị đốt trụi, không ai sống sót.”
CẢNH BÁO : có dấu hiệu đây là một cuộc chiến tranh nổi loạn được chuẩn bị từ trước. Bộ chỉ huy đang lập kế hoạch phản kích. Mọi đơn vị cảnh giác cao độ”
Pina lạnh người khi đọc dòng cuối. Bàn tay nàng như mất hết sức lực, tờ báo cáo tuột khỏi tay , rơi xuống dưới chân ghế.
“Zorzal….” Nàng cắn chặt môi “Anh đúng là đồ ngu không não! Ngu xuẩn hết sức.”
“Có vẻ công chúa không hề biết đến chuyện này như tôi đoán từ trước.” Sugawara điềm đạm nói “Nhưng giờ thì người biết rồi đấy. Anh trai người đã vi phạm thỏa thuận.”
“Ta sẽ sửa chữa việc này. Hãy cho ta thời gian” Pina gần như van nài. Nếu ông ta có bắt mình hôn chân để tỏ lòng thành thì mình cũng chấp nhận “Hãy cho ta thời gian.” Nàng lập lại.
“Tôi sẽ chuyển lời của người đến chính phủ Nhật” Sugawara gật đầu. Ngay lúc đó, nàng chỉ muốn hôn lên má ông ta. “ Nhưng tôi đồng ý gặp người hôm nay để đưa ra một thỉnh cầu.”
“Bất cứ điều gì.” Nàng nhận lời ngay. Nếu Sugawara có thể thuyết phục Nhật Bản duy trì nền hòa bình thì đừng nói một thỉnh cầu mà mười thỉnh cầu cũng được.
“Hoa Kỳ, quốc gia đồng minh của chúng tôi muốn thiết lập quan hệ ngoại giao với Đế Chế. Có lẽ giờ này họ đang trên đường đến đây rồi. Chính phủ chúng tôi hy vọng người có thể thuyết phục thái tử cho phép họ tiếp cận thành phố và đảm bảo an toàn cho đoàn ngoại giao.” Sugawara đan hai bàn tay vào nhau, tiếng chim hót đã tắt ngấm từ bao giờ “Vì nếu có chuyện gì xấu xảy đến với họ thì hiệp ước của chúng ta cũng tan tành mây khói. Hoa Kỳ không khoang dung như chúng tôi đâu, họ mà tuyên chiến thì Nhật Bản cũng phải tuyên chiến theo vì trách nhiệm của đồng minh buộc chúng tôi phải làm vậy.”
Pina cứng đờ người….