[FF Explained #1] Final Fantasy Type-0

king_dragontb

✯Final Fantasy Collector✯
Moderator
Lão Làng GVN
Tham gia ngày
3/1/06
Bài viết
4,199
Reaction score
349
Final Fantasy Type-0 thực chất nói về điều gì?

Nhìn bề ngoài, Type-0 dường như là một bản ghi chép lịch sử về một thế giới chìm trong chiến tranh, với trọng tâm là những chủ đề về mất mát và kỳ vọng. Dù nhiều nhân vật không còn nhớ rõ những người đã ra đi trong cuộc đời họ, họ vẫn cảm nhận được khoảng trống ấy – và ý thức sâu sắc rằng bản thân phải sống xứng đáng khi còn tồn tại. Tuy nhiên, như đã nói, đó chỉ là bề nổi của câu chuyện.

Final Fantasy Type-0 nằm trong thần thoại Fabula Nova Crystallis – cùng hệ với các tựa Final Fantasy XIII và Final Fantasy XV (dù ở mức độ liên quan có phần hạn chế hơn trong trường hợp của XV). Chính vì thế, cuộc chiến nằm ở trung tâm mọi xung đột trong Type-0 cũng gắn liền với những thế lực và vị thần mang quyền năng như Thượng Đế – những thực thể vĩ đại chi phối toàn bộ thế giới này.

1776068367034.jpeg

Các vị Thần có liên quan gì đến cuộc chiến này?

Chỉ cần nhìn vào kẻ phản diện chính của trò chơi là có thể tìm ra câu trả lời. Hãy thử tự hỏi: vì lý do gì mà một tổng chỉ huy của cả lực lượng quân sự lẫn công nghệ của một đế chế lại thực hiện đảo chính và phát động chiến tranh toàn cầu chống lại tất cả các quốc gia khác? Ngay cả những kẻ khát vọng quyền lực nhất trong thực tế cũng hiếm khi liều lĩnh đến vậy.

Thống chế Đế quốc Cid Aulstyne đã phát hiện ra một bí mật khủng khiếp nào đó trước khi cuộc xâm lược diễn ra ở phần mở đầu trò chơi. Bí mật ấy chính là việc Orience – vùng đất nơi tất cả các quốc gia trong Type-0 tồn tại – thực chất chỉ là một phần trong thí nghiệm quy mô vũ trụ do các vị Thần thực hiện. Và thí nghiệm ấy đã được lặp đi lặp lại vô số lần. Mỗi khi một chu kỳ kết thúc, toàn bộ vùng đất cùng mọi sinh linh trên đó đều bị hủy diệt. Vì thế, Orience bị mắc kẹt trong vòng xoáy luân hồi của cái chết, nơi thế giới đã bị phá hủy và tái sinh đến lần thứ 600.104.972.

Vì vậy, mặc dù phần lớn cốt truyện chính mô tả Cid như một kẻ phản diện tàn nhẫn (ít nhất là trong lần chơi đầu tiên), ông ta thực ra lại là một anh hùng ở một khía cạnh khác. Điều ông thật sự mong muốn là hành động để giải phóng Orience và toàn nhân loại khỏi ách nô lệ của các vị Thần và bốn Tinh Thạch. Phương thức của ông cực đoan, đôi tay ông nhuốm đầy máu, nhưng điều đó không thay đổi sự thật rằng ông không phải là kẻ xấu chỉ vì muốn làm điều xấu.

1776068367038.jpeg

Tại sao thí nghiệm này lại diễn ra ngay từ đầu?

Vùng đất Orience nằm dưới sự chi phối của ba vị thần: Diva, Gala, và một vị thần thứ ba — cả ba đều tuân theo ý chí của Pulse và Lindzei, những thực thể được tạo ra bởi Thần Bhunivelze, như đã được mô tả trong trilogy Final Fantasy XIII. Trong số này, Diva chủ yếu đóng vai trò quan sát; còn Gala cùng vị thần thứ ba lại trực tiếp can thiệp, sử dụng những phương thức khác nhau để đạt cùng một mục tiêu: tìm ra Cánh Cổng của Etro.

Việc tìm ra Cổng Etro đóng một vai trò rất quan trọng trong thần thoại Fabula Nova Crystallis. Tóm lược lại, vị thần quyền năng Bhunivelze đã giết mẹ mình là Mwynn để chiếm lấy quyền cai trị thế giới người sống. Sau đó, ông bị ám ảnh bởi nỗi lo rằng bà có thể đã nguyền rủa thế giới này, khiến nó một ngày nào đó sẽ diệt vong. Để ngăn điều đó xảy ra, Bhunivelze quyết tâm tìm đường đến Cõi Vô Hình (Unseen Realm) – nơi Mwynn và các linh hồn người chết cư ngụ. Tuy nhiên, ông không thể bước vào cõi đó mà không đánh mất quyền lực ở thế giới phàm trần, nên đã tạo ra fal’Cie Pulse và giao cho hắn nhiệm vụ tìm cánh cổng dẫn đến cõi người chết. Không lâu sau, Etro được tạo ra để giúp Pulse, nhưng Bhunivelze lại tước bỏ quyền năng của bà khi nhận ra mình đã vô tình tạo ra Etro theo hình ảnh của mẹ. Cuối cùng, ông tạo ra Lindzei để cùng Pulse tiếp tục công việc, rồi chìm vào giấc ngủ tinh thể sâu, chờ đến ngày cánh cổng đến Cõi Vô Hình được mở. Cánh cổng ấy sau này được gọi là Cổng Etro, bởi chính nữ thần này đã tự sát. Trong tuyệt vọng và cô độc vì bị tước đi mục đích tồn tại, cái chết của Etro lại vô tình đem đến hai điều vô cùng trọng đại:
  • Từ máu của Etro, nhân loại được sinh ra và nhanh chóng phát triển.
  • Bà trở thành người giữ gìn Cõi Vô Hình, kế thừa di nguyện của Mwynn.
Tại Cõi Vô Hình, Etro gặp lại Mwynn, lúc này đã bị Hỗn Mang (Chaos) nuốt dần. Trước khi hoàn toàn biến mất, Mwynn đã giao phó cho Etro trách nhiệm duy trì cân bằng vũ trụ, đảm bảo chu kỳ sống – chết vận hành ổn định. Trong khi đó, Pulse và Lindzei, không hề hay biết điều đó, vẫn không ngừng tìm kiếm Cổng Etro để đánh thức Bhunivelze. Họ sử dụng ba vị thần – Diva, Gala, và vị thần thứ ba – để ghi chép và điều khiển vận mệnh của Orience.

Diva đóng vai trò người dẫn chuyện trong Type-0. Bà xuất hiện ở phần mở đầu và chỉ quan sát, ghi lại lịch sử thế giới mà không can thiệp. Có thể bà chính là tác giả của Nameless Tome, cuốn sách ghi chép huyền thoại và mục đích tồn tại của thế giới. Diva được lệnh không bao giờ được can thiệp vào các sự kiện ở Orience.

Lindzei, thường bị xem là phản diện trong thần thoại Fabula Nova Crystallis, chính là chủ nhân của Gala. Gala xuất hiện ở gần cuối trò chơi với danh hiệu Rursan Judge, mang dáng vẻ tương tự những kỵ sĩ hắc ám đeo mặt nạ trong các tựa Final Fantasy cổ điển. Vai trò của hắn là xuất hiện mỗi khi Orience mất cân bằng — tức khi một quốc gia thống trị ba nước còn lại. Gala dùng quân lực của mình tàn sát toàn bộ sinh linh, tạo ra dòng thác linh hồn hòng ép mở Cổng Etro. Hắn đã hủy diệt Orience 600.104.971 lần nhưng vẫn thất bại. Dẫu vậy, vai trò của hắn vẫn mang tính quyết định trong sự kiện Tempus Finis – tức tận thế.

Cuối cùng là Pulse, còn gọi là Hallowed Pulse hay “Đấng Sáng Tạo”, chủ nhân của vị thần thứ ba. Pulse ra lệnh cho bà lựa chọn mười hai cá nhân trong mỗi chu kỳ thí nghiệm, nhằm xem linh hồn của họ có đủ mạnh để trở thành Agito – những người có thể vượt qua ranh giới giữa hai cõi. Để hỗ trợ cho thí nghiệm, vị thần này đã ban xuống bốn Tinh Thạch, và từ đó, các l’Cie mang dấu ấn của Pulse ra đời. Những học viên được chọn làm Agito Cadets còn được trao năng lực hấp thụ Phantoma.

Mục đích tối hậu của toàn bộ thí nghiệm này là tìm ra Cổng Etro với tổn thất nhân mạng ít nhất có thể.

Vậy… vị thần thứ ba và Gala thực chất là ai?

Vị thần thứ ba không ai khác chính là Arecia Al-Rashia – đại pháp sư của Khu tự trị Rubrum, người đứng đầu Khoa Pháp Thuật tại Akademeia, đồng thời là thành viên của Hội Đồng Tám Người (Consortium of Eight), và cũng là người mà các thành viên Lóp Zero luôn trìu mến gọi bằng cái tên “Mẹ”. Dù chỉ rất ít người biết được thân phận thực sự của bà – một nữ thần của Orience, Arecia lại không hề lạnh lùng hay vô cảm như những nhân vật quyền năng khác trong thần thoại Fabula Nova Crystallis. Trái lại, bà luôn đặt niềm tin vào tiềm năng của loài người, và tình yêu thương bà dành cho các học viên Lớp Zero là hoàn toàn chân thành.

Gala, ngược lại, không phải con người, mà giống như một hồn ma trong bộ giáp. Hắn khoác trên mình bộ áo giáp kín mít và không hề có chút quan tâm nào đến mạng sống con người. Mục tiêu duy nhất của hắn là hủy diệt hàng tỷ sinh mạng để ép mở Cổng Etro. Thực tế, ta hiếm khi thấy hình dạng thật của Gala; hắn thường ám nhập vào cơ thể người khác, và nạn nhân sau cùng chính là Cid Aulstyne.

Khi Cid bước vào Pandaemonium – vùng thử thách của Tempus Finis (tận thế) – với khát vọng trở thành Agito và giải thoát nhân loại khỏi vòng luân hồi của cái chết và hủy diệt, Gala đã xuất hiện và nói rằng số phận của Cid là trở thành Đáng Phán Quyết của Tempus Finis (Arbiter of Tempus Finis). Nhận ra điều đó, Cid đã tự sát, mong ngăn chặn việc cơ thể mình bị chiếm đoạt và lợi dụng để tiêu diệt nhân loại.

Tuy nhiên, mọi nỗ lực ấy đều vô ích. Gala vẫn chiếm lấy thân xác của Cid, biến nó thành công cụ để thử thách các ứng viên Agito. Nếu họ có thể đánh bại hắn – điều mà chưa ai từng làm được – Gala sẽ rơi vào giấc ngủ sâu, khép lại một chu kỳ của định mệnh.

Rốt cuộc “Agito” nghĩa là gì vậy?

Một câu hỏi rất hay — và đáng lẽ ra trò chơi nên giải thích rõ hơn. “Agito” là thuật ngữ chỉ vị cứu tinh được tiên tri trong thần thoại cổ đại, người sẽ xuất hiện vào thời điểm tận thế. Ít nhất thì đó là điều mà công chúng vẫn tin. Thực tế, Agito là những người có khả năng tìm ra và mở được cánh cổng giữa thế giới phàm trần và Cõi Vô Hình (Unseen Realm).

Dù Arecia Al-Rashia là người chịu trách nhiệm chính trong việc tạo ra Agito, thì Thống soái Cid lại là người đưa khái niệm ấy trở thành biểu tượng niềm tin, một công cụ để khơi dậy tinh thần chiến đấu của binh lính Đế quốc.

Tất cả những ứng viên Agito trước đây dưới sự dẫn dắt của Arecia đều thất bại, phần vì họ chọn trở thành l’Cie, phần khác vì những mảnh ghép quan trọng của thí nghiệm vẫn còn thiếu. Khi những yếu tố ấy chưa được hoàn thiện, vòng xoáy luân hồi của Orience vẫn sẽ tiếp diễn mãi không thay đổi.

Theo Nameless Tome, cuốn kinh văn cổ được lưu giữ trong Rubicus, có mười sáu chòm sao xuất hiện cùng lúc. Tương truyền rằng mười sáu con người được định mệnh lựa chọn sẽ đến thế giới vào một thời điểm nhất định để thử xem họ có đủ sức mạnh ngăn chặn Tempus Finis và mở Cổng Etro hay không.

Mười hai người đầu tiên tượng trưng cho những sức mạnh nội tại của linh hồn:
  • Ace – Niềm tin
  • Deuce – Sự dịu dàng
  • Trey – Trí tuệ
  • Cater – Lòng dũng cảm
  • Cinque – Sự thuần khiết
  • Sice – Kiên định
  • Seven – Thấu hiểu
  • Eight – Bình tĩnh
  • Nine – Hành động
  • Jack – Vô tri
  • Queen – Trí thông tuệ
  • King – Quyết tâm
Bốn người còn lại bị Arecia loại khỏi thí nghiệm, đại diện cho những nỗi sợ hãi nội tâm:
  • Machina Kunagiri – Nỗi sợ
  • Rem Tokimiya – Tình yêu
  • Joker (00) – Nỗi đau
  • Tiz (10) – Sự mục rữa, tàn phai
Nếu các ứng viên Agito không trở thành l’Cie và đánh bại được Cid khi ông bị Gala chiếm hữu, hiện tượng Tempus Finis sẽ tạm ngừng. Từ thời điểm đó trở đi, vận mệnh cuối cùng của Orience sẽ nằm trong tay Arecia, vị thần quyết định liệu chu kỳ mới có được khởi đầu hay không.

Joker và Tiz là ai?

Có lẽ bạn sẽ không nhận ra hai nhân vật này nếu chỉ chơi Type-0 một lần. Như đã nói ở trên, Joker và Tiz là hai người bị loại khỏi thí nghiệm “mười sáu chòm sao” của Arecia, và sau đó trở thành những người phục vụ trực tiếp dưới quyền của bà. Về mặt danh nghĩa, họ vẫn thuộc Lớp Zero, và Joker thậm chí còn gọi Arecia là “Mẹ”, giống như các học viên khác.

Tuy cuộc đời và thân thế của họ vẫn chưa được tiết lộ chi tiết trong Type-0, nhưng cả hai đều có quá khứ riêng, và điều này sẽ được khai thác sâu hơn trong tựa game Final Fantasy Agito.

Điều đặc biệt ở Joker và Tiz, xét trong khuôn khổ Type-0, là họ dường như đã chứng kiến vô số chu kỳ hủy diệt của Orience và vẫn giữ được ký ức về những gì đã xảy ra – điều mà không một sinh linh nào khác có thể làm được. Chính nhờ ảnh hưởng sau này của hai người này, vòng xoáy tử sinh của Orience mới có cơ hội bị phá vỡ.

Vậy Phantoma là gì?

Phantoma chính là yếu tố khiến Lớp Zero khác biệt hoàn toàn so với phần còn lại của nhân loại ở Orience. Cách dễ hiểu nhất để mô tả nó là tàn dư của linh hồn người chết, hay nói cách khác, bản chất sinh mệnh còn sót lại sau khi một người mất đi.

Đối với Lớp Zero, Phantoma là nguồn năng lượng phép thuật, giúp họ thi triển ma pháp ngay cả khi các thiết bị gây nhiễu Tinh Thạch (vốn ngăn cản những học viên khác sử dụng phép) vô hiệu hóa toàn bộ sức mạnh ma thuật xung quanh.

Khả năng hấp thụ và tích lũy Phantoma không chỉ là biểu tượng của quyền năng đặc biệt mà còn chính là chìa khóa giúp Lớp Zero phá vỡ vòng xoáy luân hồi của Orience – và cuối cùng đánh bại Gala, chấm dứt một chu kỳ tận thế.

Còn Tinh Thạch thì sao?

Trong Final Fantasy Type-0, các Tinh Thạch (Crystal) mang vai trò vô cùng đặc biệt. Chúng có một số đặc tính chung, nhưng đồng thời ban tặng cho từng quốc gia những năng lực riêng biệt. Mỗi Tinh Thạch đều có một l’Cie riêng, và những chiến binh này bị ràng buộc phải phục tùng ý chí của Tinh Thạch mà họ thuộc về. Các l’Cie có thể tồn tại hàng trăm năm, song sức mạnh phi thường ấy đi kèm với cái giá là mất dần ký ức — cho đến khi họ không còn biết mình là ai.

Theo cơ chế tương tự, mọi cư dân của Orience cũng không thể nhớ đến những người đã chết trong cuộc đời họ, như thể ký ức ấy bị tẩy xóa bởi bàn tay của các Tinh Thạch.

Xét riêng từng quốc gia, ta có thể thấy rõ sự khác biệt giữa bốn Tinh Thạch:
  • Lãnh thổ tự trị Rubrum: Rubrum nắm giữ Tinh Thạch Chu Tước (Vermilion Bird Crystal), ban cho người dân sức mạnh ma pháp – điều mà ở các quốc gia khác chỉ l’Cie mới có được. Nhờ đó, người Rubrum có thể triệu hồi Eidolon, dù phải đánh đổi bằng mạng sống của chính mình.
  • Đế quốc Militesi: Đế quốc Militesi sở hữu Tinh Thạch Bạch Hổ (White Tiger Crystal), tượng trưng cho sức mạnh của vũ khí và công nghệ tối tân. Dưới tay Cid Aulstyne, Tinh Thạch này bị biến thành công cụ chiến tranh, cho phép ông điều khiển các l’Cie như binh khí sống.
  • Liên minh Lorican: Liên minh Lorica kiểm soát Tinh Thạch Huyền Vũ (Black Tortoise Crystal), mang trong mình sức mạnh phòng ngự. Nhờ ảnh hưởng của Tinh Thạch, người dân Lorica có thân thể to lớn và cường tráng, khiến quốc gia này trở thành thế lực đáng gờm về sức mạnh thể chất.
  • Vương quốc Concordia: Vương quốc Concordia nắm giữ Tinh Thạch Thanh Long (Azure Dragon Crystal), tượng trưng cho quyền năng của rồng. Người trị vì Concordia có thể giao tiếp trực tiếp với Nữ Hoàng Rồng, và nhờ sức mạnh Tinh Thạch, người dân của họ có khả năng điều khiển quái thú, đặc biệt là những đoàn Wyvern thống trị bầu trời.
Phần lớn các quốc gia đều phụng sự ý chí của Tinh Thạch. Trong con mắt của dân chúng, Tinh Thạch chính là quyền năng tối thượng, là thần linh duy nhất ngự trị Orience. Tuy nhiên, thực chất các Tinh Thạch vốn được Arecia đưa xuống thế giới, và chúng chỉ là một phần trong phương trình của Tempus Finis. Dù tác động sâu rộng đến toàn bộ nhân loại và thúc đẩy vòng xoáy sinh – tử, vẫn còn những thế lực cao hơn đang chi phối tất cả phía sau bức màn.

Vậy l’Cie trong Type-0 khác gì so với những phần khác của Final Fantasy?

Khác với các l’Cie trong những tựa game khác của thần thoại Fabula Nova Crystallis, những người thường phải phục tùng “Focus” – nhiệm vụ được giao bởi fal’Cie, thì l’Cie trong Type-0 chỉ tuân theo ý chí của Tinh Thạch mà họ thuộc về. Dù quân đội hay chính quyền quốc gia có yêu cầu gì đi nữa, họ chỉ hành động theo mệnh lệnh của Tinh Thạch, không hơn không kém. Thậm chí, đôi khi dường như họ hoàn toàn mất quyền kiểm soát thân thể, trở thành công cụ sống bị Tinh Thạch điều khiển.

Tuy nhiên, sự khác biệt không dừng lại ở đó. Trong Type-0, các l’Cie còn được phân loại rõ ràng:
  • Primus l’Cie là những chiến binh chuyên về chiến đấu.
  • Secundus l’Cie lại sở hữu năng lực đặc biệt vượt trội.
Điểm đáng chú ý là, trong thế giới Type-0, trở thành l’Cie không bị xem là lời nguyền, mà ngược lại — là một vinh dự thiêng liêng. Họ được phong tước hiệu cao quý như Lord Zhuyu hay Lady Celestia, và việc phụng sự Tinh Thạch được coi là một phước lành thần thánh.

Sức mạnh của l’Cie cũng có thể được truyền lại cho người khác, nhưng việc chuyển giao này hoàn toàn phụ thuộc vào ý chí của Tinh Thạch.

Tuy vậy, một quy luật vẫn không thay đổi: khi Tinh Thạch cho rằng sứ mệnh của l’Cie đã hoàn tất, họ sẽ bước vào trạng thái tĩnh thể (crystal stasis). Khác với những công dân bình thường của Orience – vốn bị xóa ký ức về người đã khuất – l’Cie sau khi hóa thành tinh thể vẫn được người đời ghi nhớ.

Vậy Class Zero đã thay đổi chu kỳ của Orience như thế nào?

Điều mấu chốt nằm ở sự lựa chọn: họ đã từ chối trở thành l’Cie khi cơ hội đến. Thay vào đó, Machina và Rem đã gánh lấy vai trò ấy – lần lượt trở thành l’Cie của Tinh Thạch Bạch Hổ và Tinh Thạch Chu Tước.

Là ứng viên Agito, các thành viên Lớp Zero có khả năng hấp thụ Phantoma từ kẻ địch đã ngã xuống. Dù yếu hơn khi chỉ là con người, họ vẫn quyết tâm chiến đấu chống lại Tempus Finis, với hy vọng cứu lấy Orience. Trong trận chiến cuối cùng, khi gần như bị đánh bại, linh hồn của Rem và Machina đã xuất hiện, truyền sức mạnh cho họ để vượt qua Gala (lúc này đang chiếm hữu thân xác Cid).

Lớp đã thành công cứu thế giới, nhưng thí nghiệm vẫn bị xem là thất bại, bởi cả mười hai người đều hấp hối bên bờ cõi chết.

Chứng kiến cảnh ấy, Joker và Tiz, những người âm thầm quan sát từ đầu, triệu hồi Arecia để báo cho bà biết về những khoảnh khắc cuối cùng của Lớp Zero. Bà – người từng luôn giữ lý trí của một vị thần – bất chợt cảm nhận được xúc cảm sâu sắc dành cho “những đứa con” của mình, và muốn biết họ đã hi sinh ra sao. Joker và Tiz khuyên bà hãy nói chuyện với Machina và Rem, hai người đã “thay thế họ.”

Trong diễn biến đó, Machina và Rem, vốn trở thành l’Cie của hai Tinh Thạch đối địch, đã chiến đấu với nhau gần nơi Lớp Zero ngã xuống. Khi cả hai cùng tử trận, họ hóa thành tĩnh thể song song bên nhau. Arecia đến, trò chuyện với họ về nỗ lực của Lớp Zero trong trận chiến cuối cùng với Gala, rồi giải phóng linh hồn họ khỏi trạng thái tĩnh thể và quyết định chấm dứt toàn bộ thí nghiệm.

Bà cho phép toàn bộ Orience được ghi nhớ người đã khuất, từ bỏ việc tìm kiếm Cổng Etro, rồi rời khỏi thế giới này. Khi Gala, thế lực đối nghịch của bà, chìm vào giấc ngủ vĩnh hằng, chu kỳ luân hồi của Orience cuối cùng cũng được phá vỡ.

Machina và Rem trở lại Rubrum, chỉ để tìm thấy thi thể của Lớp Zero — những người bạn, những anh hùng, và những con người đã đánh đổi tất cả để mở ra một kỷ nguyên tự do mới cho thế giới.

Vậy là hết sao?

Không hẳn — dòng thời gian này vẫn tiếp diễn. Sau những sự kiện của Type-0, Machina đã tập hợp toàn bộ Orience dưới ngọn cờ của mình, khai sinh một kỷ nguyên mới, nơi con người không còn phụ thuộc vào sức mạnh của các Tinh Thạch. Nhiều năm sau, khi đã 67 tuổi và kết hôn với Rem, ông viết lại toàn bộ câu chuyện của cuộc chiến, để Lớp Zero và những hy sinh của họ mãi không bị quên lãng.

Người ta tin rằng Machina chính là giọng kể nam vang lên trong Type-0 — và rằng toàn bộ trò chơi chính là bản tường thuật của ông về những gì đã xảy ra.

Tuy nhiên, còn có một kết cục thay thế: trong đó, Arecia xóa bỏ sự tồn tại của các Tinh Thạch khỏi lịch sử Orience, khiến cuộc chiến chưa bao giờ diễn ra. Nhờ vậy, Lớp Zero cùng tất cả những người đã ngã xuống trong cuộc chiến ấy đều sống lại. Trong thế giới ấy, Machina được thấy kết thân với Ace, còn mọi học viên khác đang chuẩn bị cho học kỳ mới tại Akademeia. Người ta cho rằng dòng thời gian thay thế này chính là bối cảnh của Final Fantasy Agito – bản mở rộng trên nền tảng di động và PlayStation Vita.

Và rồi… vẫn còn một kết thúc ẩn nữa.

Có một kết thúc ẩn ư?

Đúng vậy. Trong Final Fantasy Type-0 HD, có một đoạn phim bí mật mang tên “Rise from the Ashes” (Trỗi dậy từ tro tàn). Trong cảnh này, ta thấy Ace khoác trên mình bộ giáp samurai, thân thể kiệt sức như sắp gục ngã. Bất chợt, một phượng hoàng xuất hiện và ban cho cậu nguồn sống mới. Khi đứng dậy trong bộ giáp rực rỡ, Ace cất lời: “We have arrived.” (Chúng ta đã đến)

Đây chính là câu mà cậu từng nói trong đoạn phim mở đầu của Type-0 — một vòng lặp đầy ẩn ý. Dù đoạn phim không tiết lộ thêm chi tiết, nhưng nhiều người cho rằng đây là lời gợi mở cho một dự án tiếp nối, tạm được gọi là Final Fantasy Type-NEXT.

Trong một sự kiện quảng bá Final Fantasy Type-0 HD tại Hồng Kông, producer Hajime Tabata đã công bố một bức concept art độc quyền, hé lộ dự án kế tiếp trong cùng vũ trụ. Ông bày tỏ mong muốn được thực hiện trò chơi này, và theo những gì ít ỏi được biết, nó sẽ lấy cảm hứng sâu sắc từ lịch sử và văn hóa Nhật Bản cổ đại.

1776068367041.jpeg

Còn những phần trong cốt truyện nghe có vẻ không hợp lý thì sao? Ví dụ như — vì sao Chỉ huy quân đoàn lại tỏ ra căm ghét và đối đầu với Arecia cùng Lớp Zero trong suốt cuộc chiến, trong khi rõ ràng họ đều thuộc phe Rubrum?

Thực ra, đúng là họ cùng đứng trong hàng ngũ Rubrum, nhưng mục tiêu của họ hoàn toàn khác nhau.
  • Arecia quan tâm đến việc nuôi dưỡng các Agito Cadets và tìm ra Cổng Etro — mục đích mang tính thần học, vượt lên trên cả chiến tranh.
  • Chỉ huy quân đoàn, ngược lại, chỉ nhắm đến quyền lực chính trị trong Dominion, luôn tìm cách thăng tiến và mở rộng ảnh hưởng cá nhân.
Trong suốt cuộc chiến, quân đoàn của ông ta – tức The Legions – liên tục thất bại trước các cuộc xâm lược của địch, trong khi Lớp Zero lại giành hết vinh quang. Điều này khiến ông vừa ghen ghét vừa phẫn nộ, đặc biệt khi Arecia nắm ảnh hưởng to lớn trong Hội Đồng Tám Người – cơ quan quyền lực nhất của Rubrum.

Hơn nữa, Chỉ huy quân đoàn biết rõ rằng anh trai của Machina, Izana, đã hy sinh trong chiến dịch giải phóng của Lớp Zero. Ông ta cố tình lợi dụng nỗi ám ảnh và mặc cảm bất lực của Machina, nhằm kích động sự hoài nghi, chia rẽ nội bộ, và từ đó làm suy yếu vị thế của Arecia trên chính trường.

Nói cách khác, Chỉ huy quân đoàn là một kẻ cơ hội — một kẻ đê tiện nhưng khôn ngoan, vẫn chiến đấu vì Rubrum, song coi cuộc khủng hoảng này như cơ hội để thâu tóm quyền lực. Và trên phương diện đó, ông chẳng khác gì vị vua Concordia – kẻ cũng lợi dụng chiến tranh để tìm kiếm lợi ích cho riêng mình.

Vua Concordia là ai?

Nếu bạn chỉ chơi Type-0 một lần, rất có thể bạn chưa biết nhiều về vị vua của Concordia, bởi những chi tiết về ông chỉ xuất hiện trong các kịch bản mở rộng khi chơi lại.

Concordia là một quốc gia đặc biệt, nơi toàn bộ giới lãnh đạo cấp cao đều là phụ nữ, ngoại trừ vua – người chỉ giữ vai trò tượng trưng, gần như không có quyền lực thực tế.

Tuy nhiên, trong diễn biến của trò chơi, Vua Concordia đã bí mật âm mưu lật đổ Nữ hoàng Andoria, nhằm khôi phục quyền lực cho phái nam – dòng Seiryu. Khi Nữ hoàng Andoria bị ám sát trong chuyến thăm Đế quốc Militesi, ông lợi dụng cơ hội nắm quyền cai trị và liên minh với Militesi, đồng thời đổ tội cho Rubrum là kẻ đứng sau vụ ám sát. Thế nhưng, kế hoạch ấy nhanh chóng sụp đổ trong bi kịch. Nữ Hoàng Rồng – vốn là một l’Cie trung thành tuyệt đối với Nữ hoàng Andoria – không nghe theo bất kỳ ai khác sau khi bà qua đời. Không dừng lại ở đó, trong một trận chiến với Rubrum, nhà vua ra lệnh giải phong ấn hang động Naraku, vô tình thả ra quái vật cổ xưa Seiryujin, một ác long bị phong ấn suốt nhiều thế kỷ trong lòng đất Concordia.

Hành động liều lĩnh này hủy hoại cả quốc gia của chính ông, biến Vua Concordia từ một kẻ tham quyền trở thành nguyên nhân trực tiếp mở ra thảm họa cho toàn lục địa Orience.

Chính là những sinh vật trông như xác sống đột biến mà chúng ta thấy trong game à?

Đúng vậy. Theo truyền thuyết, tổ tiên nam giới của tộc Seiryu từng ăn thịt rồng để giành lấy sức mạnh phi thường. Tuy nhiên, hành động ngạo mạn ấy đã khiến dòng máu nam của họ bị nguyền rủa, và con cháu về sau dần biến thành quái vật, được gọi là Seiryujin hay Dracobaltian. Ngược lại, hậu duệ nữ của tộc Seiryu không bị ảnh hưởng bởi lời nguyền, nên dần dần nắm quyền cai trị đất nước, biến Concordia thành một xã hội mẫu hệ.

Những Seiryujin kinh hoàng ấy sau đó được phong ấn sâu trong hang động Naraku, để bảo vệ dân chúng Concordia khỏi thảm họa. Thế nhưng, vị vua ngu muội đã giải phong ấn chúng trong cơn tham vọng quyền lực, và chính điều đó dẫn đến sự sụp đổ bi thảm của ông — một kết cục mang tính báo ứng hoàn hảo, như thể định mệnh đang tự tay viết lại bài học về tội lỗi và di sản của dòng máu Seiryu.

Vì sao Nữ hoàng Concordia lại đến thăm Đế quốc Militesi? Chẳng lẽ bà không nhận thức được mối nguy hiểm đang chờ đợi mình sao?

Thực ra, bà biết rất rõ. Theo lời Lady Celestia, l’Cie cuối cùng còn sống sót của Concordia vào cuối trò chơi, Nữ hoàng Andoria đã thấy trước cái chết của chính mình từ lâu — và chấp nhận nó với niềm tin rằng sự hy sinh ấy sẽ mở đường cho một thế giới tốt đẹp hơn.

Là một l’Cie có năng lực tiên tri, Andoria có thể nhìn thấy viễn cảnh của Tempus Finis, tận thế đang đến gần. Bà hiểu rằng cái chết của mình chính là một phần tất yếu trong chuỗi sự kiện sẽ đưa các ứng viên Agito tiến gần hơn tới việc phá vỡ vòng xoáy luân hồi mà Orience đã bị mắc kẹt trong hàng trăm triệu chu kỳ.

Nói cách khác, Andoria không đến Militesi vì dại dột, mà vì lòng can đảm của một người nhìn thấu định mệnh — chấp nhận hiến dâng mạng sống để khơi nguồn cho sự tái sinh của thế giới.

Hãy nói về Gilgamesh đi.

Sự xuất hiện của Gilgamesh trong Type-0 có phần đánh lạc hướng người chơi. Đúng là hắn đại diện cho tộc người Lorica, nhưng không góp phần lớn vào mạch truyện chính. Hắn xuất hiện đột ngột, khổng lồ, dữ tợn, rồi lao vào chiến đấu với bất kỳ ai trước mặt — gần như một cơn bão mang hình người.

Về thân thế, Gilgamesh là một chiến binh khổng lồ đến từ Lorica, đồng thời là Primus l’Cie của Tinh Thạch Huyền Vũ. Thế nhưng, hắn đã đánh mất “Focus” – Mục Tiêu của mình, nên lang thang khắp nơi như một chiến binh vô định. Sau này, hắn mới dần nhớ lại ký ức đã mất: rằng hắn từng là Quốc vương của Lorica, người đứng đầu Liên minh Lorican, trước khi Đế quốc Militesi thả Quả bom Ultima và xóa sổ toàn bộ vùng đất này.

Chính cảnh tượng diệt vong của dân tộc mình, tận mắt chứng kiến mọi thứ hóa thành tro bụi, đã khiến Gilgamesh hóa điên, chìm trong cơn cuồng nộ bất tận.

Ngoài ra, bạn còn có thể gặp Enkidu, l’Cie thứ hai của Tinh Thạch Huyền Vũ, tại một thị trấn thuộc Khu tự trị, không xa Akademeia. Enkidu từng là cố vấn hoàng gia của Gilgamesh, và kể từ khi Vương quốc Lorica bị hủy diệt, ông đã dành đời mình thu thập các viên đá l’Cie để phiên dịch và lưu giữ ký ức của họ — như một cách bảo tồn linh hồn của dân tộc đã mất.

Một chi tiết nhỏ, nhưng bi thương: khi hiểu ra Enkidu vẫn sống, vẫn miệt mài trong âm thầm, ta càng thấy rõ bi kịch của Gilgamesh — một vị vua bất tử, kẻ tồn tại mãi chỉ để chịu đựng ký ức của sự hủy diệt.

Còn Aria nữa nhỉ?

Cô ấy thực ra chỉ là nhân viên hỗ trợ hành chính của Lớp Zero, một nhân vật phụ lặng lẽ nhưng lại để lại nhiều tiếc thương khi hiểu rõ câu chuyện của cô.

Về cái chết của Aria — đúng, cô đã chết trong game. Sau khi Qator Bashtar, một sĩ quan của Đế quốc Militesi – người đã cưu mang và bảo vệ Aria – thiệt mạng do vụ nổ của Quả bom Ultima, ảnh hưởng của Tinh Thạch khiến cô và các binh lính canh giữ quên mất sự tồn tại của ông. Khi ấy, những người lính Militesi, không còn nhớ lý do tại sao một công dân của Khu tự trị lại xuất hiện trong lãnh thổ của họ, đã bắn chết cô.

Trước đó, Aria từng nói rằng cô giữ im lặng vì bị chê là nói quá nhiều. Mẹ cô cấm cô nói năng theo cách thô mộc quen thuộc, khiến cô trở nên rụt rè, ít lời trong nửa đầu trò chơi. Nhưng khi cận kề cái chết, ký ức của cô dần trở lại — Aria nhớ lại gia đình mình, và nhận ra người đã nuôi nấng cô không phải là mẹ ruột. Cô cũng hiểu rằng mối gắn bó với Qator chỉ là nỗ lực lấp đầy khoảng trống tình thân đã mất.

Trước khi trút hơi thở cuối cùng, Aria mỉm cười trong thanh thản, vì nhận ra rằng suốt quãng đời lạc lõng ấy, cô đã tìm được điều mình luôn tìm kiếm — ý nghĩa của tình yêu và sự gắn kết, thứ mà Tinh Thạch không thể xóa khỏi trái tim con người.

Vậy cụm “9 and 9 meets 9” nghĩa là gì? Diva có nói trong phần mở đầu rằng nó khởi đầu cho Tempus Finis, nhưng cụ thể là như thế nào?

Theo Hiroki Chiba, biên kịch của trò chơi, số 9 là chữ số cuối cùng trong dãy đơn vị, nên nó tượng trưng cho sự kết thúc. Cụm “9 and 9 meets 9” là một ẩn dụ trừu tượng, mang ý nghĩa rằng khi ba “nền” (ba quốc gia) kết thúc, tức là thế giới cũng đi đến hồi tận diệt.

Hiểu đơn giản hơn, đây là cách diễn đạt hoa mỹ để nói rằng: Khi một quốc gia thống trị toàn bộ Orience, đánh dấu sự diệt vong của ba quốc gia còn lại, thì Tempus Finis – ngày tận thế – sẽ bắt đầu.

Tóm lại, “9 and 9 meets 9” không phải là mật mã huyền bí nào cả, mà chỉ là biểu tượng cho sự kết thúc tuyệt đối của thế giới Orience.

1776068367044.jpeg
 
Back
Top