alonewolf6767
Mr & Ms Pac-Man
- 28/8/07
- 190
- 2
Title: Endless
Alternative Title: Những kẻ lạc loài
Tác giả: AloneWolf/ alonewolf6767/ MiaWaless
Summary: Là ai? Là giống loài gì? Xung quanh một cậu bé vô danh, một chiến binh và một cô gái, những bánh xe định mệnh bắt đầu dịch chuyển...
Category: Epic Fantasy, Adventure.
Rating: T
Mọi người cũng có thể đọc ở WordPress của tớ :)
Mục lục:
Chương mở đầu
Chương một: Tỉnh giấc
Chương hai: Rừng sâu, núi thẳm
Chương ba: Những cái bóng
Phụ lục 1: Skoll và Hati – Những con thú đuổi theo Mặt Trời và Mặt Trăng
[spoil]
Chương mở đầu
Những giống loài gặp nhau,
liệu có phải là số mệnh?
Tuyết vẫn rơi. Đó là một ngày lạnh giá.
Mặc cho bầu trời bị che phủ bởi áng mây đen, những chấm trắng vẫn điểm khắp không gian. Gió tát qua, táp vào những đống tuyết lớn, cuốn lên như một lớp bụi mỏng.
Ngày Kiến Tạo.
Đường phố đông đúc và nhộn nhịp; những giống loài hòa lẫn vào nhau, Orc, Elf, Người Lùn,… nơi duy nhất ở xứ sở này còn giữ được hòa thuận mà không màng đến sự dị biệt của tạo hóa.
Nhưng còn nó, nó thuộc về đâu?
Đôi tai tròn của Người Lùn, nước da trắng hiếm gặp; vóc dáng và khuôn mặt thanh mảnh hơn giống Orc, lại chẳng thể đạt đến vẻ thanh nhã như loài Elf. Những sinh vật lướt qua, ngạc nhiên trước sự khác biệt của nó, rồi lại bỏ đi, như khi người ta ngắm nhìn một con vật lạ.
Lạnh quá. Thân mình nó run rẩy.
Nó cố nhớ lại, trong quá khứ xa xôi, đã bao giờ nó hạnh phúc? Nhưng thứ nó tìm thấy chỉ là một hố sâu trống rỗng, chẳng có chút hơi ấm. Kí ức như những mảnh vụn nát của một tấm gương vỡ, mà người ta sẽ chẳng thể hàn gắn, mà thực ra, cũng sẽ chẳng ai màng đến.
Nó bước đi, nhưng đôi chân không tuân theo mệnh lệnh. Tất cả đều lùng bùng, mờ nhạt. Những gì trước mắt chợt nhòe nhoẹt, tan vào nhau như những thứ chất lỏng đầy màu sắc.
Vầng mặt trăng trên cao cũng chẳng thể soi sáng tầm nhìn u tối. Và sắc bạc ấy chuyển thành một màu đỏ như máu, có phải một nụ cười?...
Chỉ còn lại bóng đêm.
***
Điều đầu tiên nó thấy là đôi môi một ai đó.
Rồi mái tóc rực sắc màu của lửa, nghiêng xuống gần chạm vào khuôn mặt nó.
“Đây là đâu?”
Câu hỏi vang lên, vọng khắp căn phòng.
“Ở đây.”
Một chất giọng dịu dàng và có chút gì lạnh lẽo thì thầm.
“Ở đây? Cô là ai?”
Nó lùi về, nhận ra mình đang nằm trên một chiếc giường lớn trải đệm đỏ. Khuôn mặt cô gái vẫn quá gần, tới mức nó có thể nhìn rõ từng cảm xúc nhỏ nhất trên đó. Nhưng chằng có gì thay đổi, lãnh đạm.
Dường như cô ta không có ý rời đôi mắt khỏi nó.
Gương mặt như một bức tượng thạch cao trắng toát, cao ngạo và vương giả, với đôi mắt màu hổ phách sâu thẳm, như muốn nhìn thấu tâm can nó.
Đến mãi về sau, nó vẫn chẳng bao giờ gặp một đôi mắt nào như thế. Đôi mắt ấy, tưởng chừng có ai đổ đầy một lớp nhựa cây, hằn thành những nếp gấp, tạo những khía cạnh và sắc độ khác nhau. Chúng buồn thảm, mà lại mơ hồ một niềm vui hoang dại, trống rỗng, mà vô đáy như một tấm gương, mong manh, mà cứng cỏi hơn hết thảy. Trên hết, chúng sở hữu một niềm kiêu hãnh không gì sánh nổi, một sự ngạo mạn khiến người ta khuất phục, quì xuống và thốt nên những lời qui phục.
Nước da cô ta khác với tất cả các giống loài ở xứ Meslagon. Không phủ một ánh bạc như những Elf luôn đắm mình dưới ánh trăng, không đen ánh như những Elf ẩn mình trong rừng thẳm. Cũng không xanh xao như loài Orc, không nâu sậm như giống Người Lùn. Thực ra, nước da ấy gần với nó nhất, nhưng chúng còn trắng hơn, như sắc tảng băng dưới ánh mặt trời. Chừng như, người ta thấy rõ từng mạch máu dưới làn da mỏng manh ấy.
Lúc ấy, nó không thấy sau lưng cô ta còn có một đôi cánh nhỏ màu đen.
[/spoil]
Alternative Title: Những kẻ lạc loài
Tác giả: AloneWolf/ alonewolf6767/ MiaWaless
Summary: Là ai? Là giống loài gì? Xung quanh một cậu bé vô danh, một chiến binh và một cô gái, những bánh xe định mệnh bắt đầu dịch chuyển...
Category: Epic Fantasy, Adventure.
Rating: T
Mọi người cũng có thể đọc ở WordPress của tớ :)
Mục lục:
Chương mở đầu
Chương một: Tỉnh giấc
Chương hai: Rừng sâu, núi thẳm
Chương ba: Những cái bóng
Phụ lục 1: Skoll và Hati – Những con thú đuổi theo Mặt Trời và Mặt Trăng
[spoil]
Chương mở đầu
Những giống loài gặp nhau,
liệu có phải là số mệnh?
Tuyết vẫn rơi. Đó là một ngày lạnh giá.
Mặc cho bầu trời bị che phủ bởi áng mây đen, những chấm trắng vẫn điểm khắp không gian. Gió tát qua, táp vào những đống tuyết lớn, cuốn lên như một lớp bụi mỏng.
Ngày Kiến Tạo.
Đường phố đông đúc và nhộn nhịp; những giống loài hòa lẫn vào nhau, Orc, Elf, Người Lùn,… nơi duy nhất ở xứ sở này còn giữ được hòa thuận mà không màng đến sự dị biệt của tạo hóa.
Nhưng còn nó, nó thuộc về đâu?
Đôi tai tròn của Người Lùn, nước da trắng hiếm gặp; vóc dáng và khuôn mặt thanh mảnh hơn giống Orc, lại chẳng thể đạt đến vẻ thanh nhã như loài Elf. Những sinh vật lướt qua, ngạc nhiên trước sự khác biệt của nó, rồi lại bỏ đi, như khi người ta ngắm nhìn một con vật lạ.
Lạnh quá. Thân mình nó run rẩy.
Nó cố nhớ lại, trong quá khứ xa xôi, đã bao giờ nó hạnh phúc? Nhưng thứ nó tìm thấy chỉ là một hố sâu trống rỗng, chẳng có chút hơi ấm. Kí ức như những mảnh vụn nát của một tấm gương vỡ, mà người ta sẽ chẳng thể hàn gắn, mà thực ra, cũng sẽ chẳng ai màng đến.
Nó bước đi, nhưng đôi chân không tuân theo mệnh lệnh. Tất cả đều lùng bùng, mờ nhạt. Những gì trước mắt chợt nhòe nhoẹt, tan vào nhau như những thứ chất lỏng đầy màu sắc.
Vầng mặt trăng trên cao cũng chẳng thể soi sáng tầm nhìn u tối. Và sắc bạc ấy chuyển thành một màu đỏ như máu, có phải một nụ cười?...
Chỉ còn lại bóng đêm.
***
Điều đầu tiên nó thấy là đôi môi một ai đó.
Rồi mái tóc rực sắc màu của lửa, nghiêng xuống gần chạm vào khuôn mặt nó.
“Đây là đâu?”
Câu hỏi vang lên, vọng khắp căn phòng.
“Ở đây.”
Một chất giọng dịu dàng và có chút gì lạnh lẽo thì thầm.
“Ở đây? Cô là ai?”
Nó lùi về, nhận ra mình đang nằm trên một chiếc giường lớn trải đệm đỏ. Khuôn mặt cô gái vẫn quá gần, tới mức nó có thể nhìn rõ từng cảm xúc nhỏ nhất trên đó. Nhưng chằng có gì thay đổi, lãnh đạm.
Dường như cô ta không có ý rời đôi mắt khỏi nó.
Gương mặt như một bức tượng thạch cao trắng toát, cao ngạo và vương giả, với đôi mắt màu hổ phách sâu thẳm, như muốn nhìn thấu tâm can nó.
Đến mãi về sau, nó vẫn chẳng bao giờ gặp một đôi mắt nào như thế. Đôi mắt ấy, tưởng chừng có ai đổ đầy một lớp nhựa cây, hằn thành những nếp gấp, tạo những khía cạnh và sắc độ khác nhau. Chúng buồn thảm, mà lại mơ hồ một niềm vui hoang dại, trống rỗng, mà vô đáy như một tấm gương, mong manh, mà cứng cỏi hơn hết thảy. Trên hết, chúng sở hữu một niềm kiêu hãnh không gì sánh nổi, một sự ngạo mạn khiến người ta khuất phục, quì xuống và thốt nên những lời qui phục.
Nước da cô ta khác với tất cả các giống loài ở xứ Meslagon. Không phủ một ánh bạc như những Elf luôn đắm mình dưới ánh trăng, không đen ánh như những Elf ẩn mình trong rừng thẳm. Cũng không xanh xao như loài Orc, không nâu sậm như giống Người Lùn. Thực ra, nước da ấy gần với nó nhất, nhưng chúng còn trắng hơn, như sắc tảng băng dưới ánh mặt trời. Chừng như, người ta thấy rõ từng mạch máu dưới làn da mỏng manh ấy.
Lúc ấy, nó không thấy sau lưng cô ta còn có một đôi cánh nhỏ màu đen.
[/spoil]
Chỉnh sửa cuối:
GO ON alone 


Biết nghe ai đây 




.