- 6/3/04
- 13,587
- 424
Tối nay lên máy bay qua Úc lại rồi...
Thật sự không muốn qua lại bên đó chút nào...
Có thẻ thường trú thì sao chứ? Lúc nào mẹ cũng muốn mình làm theo ý bà ấy. Hồi xưa mẹ bảo lãnh mình qua Úc bằng một câu " Con qua đây đi cho biết Úc", sau khi qua lại đổi giọng " Con phải giúp mẹ vào thường trú " và thế là miễn cưỡng ở lại.
Bạn bè ai cũng bảo số mình sướng, vừa có thẻ xanh vừa du học nhưng bản thân mình chả thích như thế. Ở VN sống tự do tự tại, không bị ai soi mói, dòm ngó, quản lý, không lo toan gì cả; khi qua Úc, ở chung với một step-father người tây lúc nào cũng dòm ngó, soi mói, khó chịu; một Mama với tư tưởng lạc hậu, nhìn VN bằng ánh mắt của 11 năm trước và lúc nào cũng than thở tiền bạc và ép buộc mình phải ở Úc mãi.
Tính mình thì rất trẻ con, không thích gì thì nói thẳng ra và kiên quyết làm những gì mình thích. Cãi nhau với step-father tới mức ổng ko dám đụng tới mình nữa, rùi với Mama thì mình nói thẳng hiện nay mình qua là học, còn việc ở lại hay không thì đó là chuyện của tương lai.
Mỗi lần về VN ( tháng 11 - 2/09 và 7/09- hiện nay ) mình đều muốn ở lại, muốn như hồi xưa ấy, vui vẻ, thoải mái, có ước mơ.
Từ lúc qua Úc, không còn ước mơ, mục tiêu gì cả cho sự nghiệp học hành. Người ta nói muốn học giỏi thì phải có mục tiêu, là động lực phấn đấu. Còn bản thân mình giờ hỏi mình học làm gì, mình sẽ nói ngay " Học có kỳ nghỉ sẽ về VN chơi ".
Về bạn bè, một dạo mình lập topic ở box này về nhóm bạn ở Hà Nội mình quen trên forum, mình ra bắc gặp họ và gia đình phản đối. Vậy mà cũng gắn bó được gần 1 năm rồi đấy. Kỳ về VN vừa rùi mình cũng mới ra HN offline tiếp. Nếu nói về lợi dụng này nọ thì không có chuyện đó, bản thân mình thấy vui vẻ, thoải mái khi đi chơi với họ. Ban đầu do trở ngại Nam và Bắc nên mình cũng lo nhưng kỳ này ra lại thì mình cảm thấy càng lúc càng thân hơn và tự hứa với lòng, mỗi lần về VN sẽ tranh thủ thu xếp ra HN.
Tụi bạn thân nói mình có dại không khi bỏ tiền ra ngoài đó chơi? Rồi có gì vui sao? Mình nói đời người có bao nhiêu cái 10 năm? Bạn bè quan trọng là thật lòng, chơi với nhau vui vẻ, không tính toán thì dù là bạn quen trên mạng nhưng khi gặp nhau cũng đã là bạn thật rồi.
Mình muốn hỏi ý kiến mọi người về những việc như làm sao để mẹ và mình có thể sống yên bình, không cãi nhau nữa? Quan điểm của mình về nhóm bạn ở HN là đúng hay sai?
Thật sự không muốn qua lại bên đó chút nào...
Có thẻ thường trú thì sao chứ? Lúc nào mẹ cũng muốn mình làm theo ý bà ấy. Hồi xưa mẹ bảo lãnh mình qua Úc bằng một câu " Con qua đây đi cho biết Úc", sau khi qua lại đổi giọng " Con phải giúp mẹ vào thường trú " và thế là miễn cưỡng ở lại.
Bạn bè ai cũng bảo số mình sướng, vừa có thẻ xanh vừa du học nhưng bản thân mình chả thích như thế. Ở VN sống tự do tự tại, không bị ai soi mói, dòm ngó, quản lý, không lo toan gì cả; khi qua Úc, ở chung với một step-father người tây lúc nào cũng dòm ngó, soi mói, khó chịu; một Mama với tư tưởng lạc hậu, nhìn VN bằng ánh mắt của 11 năm trước và lúc nào cũng than thở tiền bạc và ép buộc mình phải ở Úc mãi.
Tính mình thì rất trẻ con, không thích gì thì nói thẳng ra và kiên quyết làm những gì mình thích. Cãi nhau với step-father tới mức ổng ko dám đụng tới mình nữa, rùi với Mama thì mình nói thẳng hiện nay mình qua là học, còn việc ở lại hay không thì đó là chuyện của tương lai.
Mỗi lần về VN ( tháng 11 - 2/09 và 7/09- hiện nay ) mình đều muốn ở lại, muốn như hồi xưa ấy, vui vẻ, thoải mái, có ước mơ.
Từ lúc qua Úc, không còn ước mơ, mục tiêu gì cả cho sự nghiệp học hành. Người ta nói muốn học giỏi thì phải có mục tiêu, là động lực phấn đấu. Còn bản thân mình giờ hỏi mình học làm gì, mình sẽ nói ngay " Học có kỳ nghỉ sẽ về VN chơi ".
Về bạn bè, một dạo mình lập topic ở box này về nhóm bạn ở Hà Nội mình quen trên forum, mình ra bắc gặp họ và gia đình phản đối. Vậy mà cũng gắn bó được gần 1 năm rồi đấy. Kỳ về VN vừa rùi mình cũng mới ra HN offline tiếp. Nếu nói về lợi dụng này nọ thì không có chuyện đó, bản thân mình thấy vui vẻ, thoải mái khi đi chơi với họ. Ban đầu do trở ngại Nam và Bắc nên mình cũng lo nhưng kỳ này ra lại thì mình cảm thấy càng lúc càng thân hơn và tự hứa với lòng, mỗi lần về VN sẽ tranh thủ thu xếp ra HN.
Tụi bạn thân nói mình có dại không khi bỏ tiền ra ngoài đó chơi? Rồi có gì vui sao? Mình nói đời người có bao nhiêu cái 10 năm? Bạn bè quan trọng là thật lòng, chơi với nhau vui vẻ, không tính toán thì dù là bạn quen trên mạng nhưng khi gặp nhau cũng đã là bạn thật rồi.
Mình muốn hỏi ý kiến mọi người về những việc như làm sao để mẹ và mình có thể sống yên bình, không cãi nhau nữa? Quan điểm của mình về nhóm bạn ở HN là đúng hay sai?

người ta buồn cần có người giải bày tâm sự không giúp còn spam nhảm kiểu này thì chỉ có
thui nhá

