heomoi
Mr & Ms Pac-Man
- 9/7/03
- 246
- 2
Cứ nghe nhạc OST Silent Hill,y như rằng tôi đang mơ màng trong một thế giới khác.Ko vướng bận,ko lo toan,ko khổ sở.Tôi thoải mái và cứ muốn ở hoài trong thế giới ấy.Từng giai điệu,từng lời hát cứ như bài ru đầy mê hoặc cuốn tôi vào thị trấn Silent Hill.
True ,ngọt ngào và đau đớn.Hình ảnh James quay cuồng trước tội lỗi của mình,giọng nói Marie văng vẳng bao trùm lấy tâm trí anh
Where are you,i can't find you
where are you,James,i'm here...i'll wait forever for you
Không một lời đáp lại.Không gian im lặng đến ngột ngạt ấy hoá ra lại phù hợp với tôi.Nhiều lần tôi tự hỏi,mình sinh ra để làm gì và tại sao mình lại đặt câu hỏi ấy.Có chăng,điều bi ai nhất của một con người là lý do dẫn anh ta đến những câu hỏi nặng nề và không lời giải đáp
Một nhân vật trong bộ phim nọ đã nói rằng :"Anh ko có câu trả lời vì anh hỏi sai" Ngay lúc này,tôi đau đớn mà rằng "Mình cũng đang hỏi sai" Sai mà ko biết vì sao sai và ko giải quyết được nó.Tình cảnh ấy,thật buồn đến chết được.
Vì thế,lại trốn vào thế giới của Silent Hill,với từng con đường vắng lặng,từng ngôi nhà trống rỗng,từng bí mật chôn vùi,từng con người lặng lẽ.Một thế giới câm lặng và mờ nhạt dành cho tôi.Bài ru nhẹ nhàng nâng tôi lên
now there's nothing you can do
so sleep in your only memory
here's a lullaby to close your eyes.....
Ngay lúc này,tôi chỉ có thể làm như vậy.
Và tôi ước ao,một ngày nào đó......
then i wake up
tomorrow is today
and i crying like a baby.......
Với một thanh âm rõ ràng,ko ư ử và ko gượng gạo,khóc như em bé được sinh ra
.........smiling like a baby
So i looking like a baby
Và cuộc đời đơn giản đi rất nhiều
* *
Mong được nghe những lời tâm sự của bạn,vì tôi có thể sẽ nhẹ lòng
Cám ơn
True ,ngọt ngào và đau đớn.Hình ảnh James quay cuồng trước tội lỗi của mình,giọng nói Marie văng vẳng bao trùm lấy tâm trí anh
Where are you,i can't find you
where are you,James,i'm here...i'll wait forever for you
Không một lời đáp lại.Không gian im lặng đến ngột ngạt ấy hoá ra lại phù hợp với tôi.Nhiều lần tôi tự hỏi,mình sinh ra để làm gì và tại sao mình lại đặt câu hỏi ấy.Có chăng,điều bi ai nhất của một con người là lý do dẫn anh ta đến những câu hỏi nặng nề và không lời giải đáp
Một nhân vật trong bộ phim nọ đã nói rằng :"Anh ko có câu trả lời vì anh hỏi sai" Ngay lúc này,tôi đau đớn mà rằng "Mình cũng đang hỏi sai" Sai mà ko biết vì sao sai và ko giải quyết được nó.Tình cảnh ấy,thật buồn đến chết được.
Vì thế,lại trốn vào thế giới của Silent Hill,với từng con đường vắng lặng,từng ngôi nhà trống rỗng,từng bí mật chôn vùi,từng con người lặng lẽ.Một thế giới câm lặng và mờ nhạt dành cho tôi.Bài ru nhẹ nhàng nâng tôi lên
now there's nothing you can do
so sleep in your only memory
here's a lullaby to close your eyes.....
Ngay lúc này,tôi chỉ có thể làm như vậy.
Và tôi ước ao,một ngày nào đó......
then i wake up
tomorrow is today
and i crying like a baby.......
Với một thanh âm rõ ràng,ko ư ử và ko gượng gạo,khóc như em bé được sinh ra
.........smiling like a baby
So i looking like a baby
Và cuộc đời đơn giản đi rất nhiều
* *
Mong được nghe những lời tâm sự của bạn,vì tôi có thể sẽ nhẹ lòng
Cám ơn


