- 23/5/11
- 2,083
- 579
Nói ngắn gọn mấy chữ, ông vứt bỏ trải nghiệm cả game, cả team mình điều khiển vì mấy cuộn loređó chọn ending Verso là thế đó
![]()
Quan điểm chủ đạo, chấp nhận buông bỏ vượt qua nỗi đau mất mát để hướng tới tương lai không chỉ trong game mà phim làm vấn đề này rất nhiều rồi
Tôi xin tự sáng tác 1 mẩu cốt truyện sau này với kết verso, các bạn fan theo kết maelle ném đá mình bao nhiêu cũng được:
Ánh sáng sau chia ly:
Trong cuộc sống, đôi khi sự chia ly là điều không thể tránh khỏi. Nhưng chính cách ta đối diện với mất mát lại quyết định giá trị của tình yêu và hy vọng còn sót lại. Expedition 33 là một hành trình đau thương nhưng cũng đầy cảm hứng như thế, nơi sự hy sinh của Verso không chỉ là kết thúc, mà là điểm khởi đầu cho một tương lai kỳ diệu hơn bao giờ hết.
Verso đã chọn cách ra đi – thanh thản và đầy tự nguyện – để giải thoát thế giới khỏi một ảo ảnh đang dần nuốt chửng linh hồn của những người anh yêu thương. Anh để lại sau lưng một thế giới Canvas đầy màu sắc nhưng cũng đầy dối trá, để Alicia – hay Maelle – có thể trở về với thực tại, nơi cô phải học cách sống tiếp dù thiếu vắng anh. Đó không phải là cái chết vô nghĩa, mà là một sự hy sinh cao cả, khi một linh hồn ảo lại dạy con người cách trân trọng sự sống thật.
Thời gian trôi qua, nỗi đau vẫn còn đó, nhưng không còn gặm nhấm. Gia đình, bạn bè, những người từng yêu quý Verso đã học cách mỉm cười khi nhắc đến tên anh. Maelle, với tài năng hội hoạ thiên phú, đã dùng đôi tay mình để tái hiện lại thế giới Lumière – không còn là nơi để trốn tránh, mà là một khung tranh sống động, nơi tình thương và ký ức được lưu giữ vẹn nguyên.
Và rồi, bằng một sự giao thoa kỳ diệu giữa nghệ thuật và khoa học, Maelle cùng các nhà nghiên cứu đã hiện thực hóa điều không tưởng: đưa những linh hồn từng sống trong thế giới ảo trở về với thế giới thực. Những hình nộm sinh học – những “thân xác chứa linh hồn” – đã được tạo ra, không chỉ mang hình dáng mà còn giữ được ý chí, ký ức và cảm xúc của Verso, Lune, Sciel và Moroco. Họ không còn là ảo ảnh, mà là một phần sống động của thế giới, như thể chưa từng rời xa.
Trong khu vườn nhỏ giữa Paris, ánh sáng buổi chiều trải dài trên mái tóc Verso – giờ đây là một “con người” thực sự. Bên cạnh anh, Maelle mỉm cười, không còn là cô gái ôm nỗi đau, mà là người đã biến tình yêu thành động lực kiến tạo tương lai. Cuộc hội ngộ không phải để sống mãi trong quá khứ, mà để chứng minh rằng: một khi yêu thương đủ lớn, chia ly chỉ là thử thách, không phải kết thúc.
Cuối cùng tôi muốn khẳng định lại quan điểm, kết maelle ban đầu tưởng là tốt đẹp cho ẻm nhưng dần dà đi tới hồi kết sẽ chẳng còn gì hết, em và mẹ sẽ mãi mãi chìm trong thế giới ảo đó mang lại niềm đau cho bố và chị và đến sau cùng chắc chắn họ chết đi thì thới giới Lumière cũng không còn nữa..
đó chọn ending Verso là thế đó 










