Tôn Ngộ Không bảo vệ Đường Tăng đi Tây Thiên đem về được chân kinh, bản thân cũng đã trở thành Phật. Từ đấy cũng không còn có yêu quái nào để đánh dẹp, cả ngày ăn xong rồi ngủ, rất buồn chán.
Một hôm, Ngộ Không bổng nghe ngoài cửa có tiếng người kêu: “hầu ca anh có ở nhà không?”
“A, là Bát Giới đã đến, xin mời vào!”
“Ơ.... đệ vào không được, hay là huynh ra đây đi.”
Trư Bát Giới từ lúc làm Tịnh Đàn Sứ Giả, ăn càng nhiều hơn, càng lúc càng mập, cho nên chê cửa nhà của Ngộ Không nhỏ, chui vào không được.
Ngộ không nhìn thấy Bát Giới liền hỏi: “sư đệ, xem ra cuộc sống của đệ rất tốt có phải không?”
Bát Giới xoa xoa bụng nói: “Ôi, vẫn không tồi. Hầu ca, huynh cần phải chúc mừng đệ đấy.”
“Này, có việc gì vui vậy?”
“Đệ lập tức phải trở về Trang Cao lão rồi, đệ phải làm ba!”
Không ngờ Ngộ Không nghe xong câu nói này, liền thở ra một hơi dài “than ôi......”
Bát Giới không vui hỏi: “huynh, huynh có ý gì vậy?”
Ngộ Không nói: “chỉ là nhớ đến lão tôn ta vẫn là một con khỉ đá, không thể làm cho vợ sinh con được, cho nên mới buồn.”
Bát giới cụp xuống đôi tai, suy nghĩ một lát rồi nói: “đệ đã có cách. Huynh đừng buồn, đi cùng đệ!”
“Đi đâu vậy?”
“Đến đó rồi huynh sẽ biết!”
Bát Giới kéo lấy Ngộ Không nhảy lên trên một đám mây, trong chớp mắt đã vượt qua bao nhiêu là núi sông thành trì. Không bao lâu sau, đã đi đến một quốc gia. Ngộ Không nhìn kỹ: trong thành ngoài thành đều là phụ nữ, không có một bóng người đàn ông.
“Ơ, đây không phải là Tây Lương nữ quốc trên đường lấy kinh chúng ta đã đi qua rồi sao?”
“Đúng vậy. Ngoài thành có con sông, chúng ta đi đến bên sông đi.”
Bát Giới kéo dắt Ngộ Không đến bên sông, nhìn thấy có một số thiếu nữ trẻ đang dùng gáo múc nước sông uống vào bụng. “Huynh còn nhớ không? Đây gọi là sông mẫu tử. Năm đó đệ và sư phụ chính là uống nước này, đã biến thành cái bụng to.”
“Ơ!” Ngộ Không chợt hiểu ra, “đệ là muốn tôi cũng uống nước này sinh con có phải không?”
“Thấy sao?”
Ngộ Không do dự một lát, cuối cùng cúi đầu miễn cưỡng: “thôi vậy, vì để có đời sau, đành phải làm cách này vậy. Song hay là ta trốn vào trong đám mây, để tránh bị người cười chê.”
Ngộ Không nhảy cái vù lên trên đám mây, ẩn mình xong, hướng về sông mẫu tử dùng sức hút, một tiếng “xuỵt”, lập tức nước sông cuộn ngược lên trên, được hút vào trong bụng Ngộ Không.
Nói ra cũng lạ, nước này vừa uống vào, bụng của Ngộ Không đã khó chịu rồi. “ây da, ây da! mau đi về thôi.” Còn chưa về đến nhà, cái bụng đã nhô cao lên rồi.
Bát Giới đưa Ngộ Không đến trước cửa nhà, nói với Ngộ Không: “muốn có con thì không thể sợ đau. Hầu ca, huynh chịu đựng một chút đi, đệ phải về trang Cao lão chăm sóc vợ đệ đây.
Sau khi Bát Giới đi rồi, Ngộ Không ở trong nhà đau đến lộn ngược cả đầu: “đau chết ta vậy! Con của ta, con mau ra đây đi!”
Cái bụng càng lúc càng to, càng lúc càng đau. Ngộ Không chỉ cảm thấy một nắm thịt từ trong bụng cứ mãi nhú lên, nhú qua khỏi ngực, nhú đến yết hầu, nói thời gian chậm thì thời gian lại nhanh, “a____” cục thịt đó từ trong yết hầu của Ngộ Không nhảy ra ngoài rồi, được Ngộ Không một tay tóm lấy.
Ngộ Không vừa nhìn, là một con khỉ nhỏ giống mình như đúc, thật đáng yêu: “ha ha, ta có con rồi!”