Hỏa Phụng Liêu Nguyên ►Đại chiến Xích Bích: Liệu đây có phải hồi kết?

Để ý võ tướng chỉ có dùng Đao, Kiếm, Thương là sẽ được xây dựng lên imba còn mấy thể loại dùng búa chùy các kiểu thể nào cũng Oai như cóc sau chết nhạt toẹt.
Nói không sai chứ với mình bộ HPLN này quá tuyệt, nội dung được xây dựng từ TQDN đã hay + với tài chém gió của lão Trần thành ra hay hơn. " Thanh xuất vu lam " :X
Xếp vào hàng những bộ truyện để đời mà nghiền ngẫm ;)
Ngoài Hxh, HPLN ra thì bây giờ còn bộ nào đáng để đọc nữa ko các bác.
 
^ongoing thì có liargame
chả biết bao h mới có được những màn giao chiến bá đạo như trc nhỉ, dạo này hình như lão trần lười vẽ thì phải vào trận toàn vèo cái là hết, nhớ hồi bộ 3 tàn binh đấu lữ bố, và đoạn tổng kết của lăng tháo xem lại mấy lần vẫn thấy đã.
 
HPLN tui thấy Văn Xú còn có thần huống chi....;))

Thằng nào cũng có thần cả, nhưng Văn Xú là thằng tóc dài đeo vòng hả pác, thấy nó ngu hơn Nhan Lương, nhất là trong trận đánh nhau với Hỏa, sau đó là Trương Phi ;))

Anh LB công nhận mấy tập đầu mưu trí khiếp thật,
 
Mình lại thích nhất mấy đoạn của anh Phi và cảnh đấu tiễn của Tiểu Mạnh. Đọc qua rồi cái nhìn về chiến tranh nó khác xa, đúng là đánh trận phải do tướng tài cầm mới thể hiện hết được. Nội mấy cảnh chỉ huy tiễn thủ của Viên Phương, Tiểu Mạnh, Tào Tình đã thấy hay rồi.
À, lúc Lăng Tháo ẹo, Tiểu Mạnh đấu tiễn với 1 thằng, đó là Cam Ninh à ?
 
^ongoing thì có liargame
chả biết bao h mới có được những màn giao chiến bá đạo như trc nhỉ, dạo này hình như lão trần lười vẽ thì phải vào trận toàn vèo cái là hết, nhớ hồi bộ 3 tàn binh đấu lữ bố, và đoạn tổng kết của lăng tháo xem lại mấy lần vẫn thấy đã.

Hồi đầu thì nghiêng về shounen đánh đấm, giờ thì chuyển hẳn sang seinen rồi bác. Từ lúc Quách Ngang chết và Tư Mã gia gặp họa sát tộc trở về sau, không khí truyện u ám tàn nhẫn và buồn lắm, ko còn những cảnh vẽ chibi và đùa nhau của Tàn binh nữa đâu.
 
Hồi đầu thì nghiêng về shounen đánh đấm, giờ thì chuyển hẳn sang seinen rồi bác. Từ lúc Quách Ngang chết và Tư Mã gia gặp họa sát tộc trở về sau, không khí truyện u ám tàn nhẫn và buồn lắm, ko còn những cảnh vẽ chibi và đùa nhau của Tàn binh nữa đâu.

lúc này các nhân vật trong truyện đã trưởng thành hết cả, thù làm sao còn những cảnh như thế nữa :-<
 
Bộ này công nhận chất hơn TQDN, dùng quan niệm của thời đại mới để giải thích cho những cái ngu muội của thời phong kiến. Thích nhất là đoạn Ý tranh luận với quân sư của Viên Thuật để cứu Vô Lăng, quá chuẩn. Mà đùa chứ bộ này có khi đến đời cháu mình vẫn chưa end được :|
 
Bộ này công nhận chất hơn TQDN, dùng quan niệm của thời đại mới để giải thích cho những cái ngu muội của thời phong kiến. Thích nhất là đoạn Ý tranh luận với quân sư của Viên Thuật để cứu Vô Lăng, quá chuẩn. Mà đùa chứ bộ này có khi đến đời cháu mình vẫn chưa end được :|

chuẩn pác ạ, vụ anh Tháo diệt xong VT trong kia chỉ có 1 đoạn, pác Trần chơi tới mấy chap lun
 
Người đấu tiễn với Tiểu Mạnh lúc Lăng Tháo chết là Cam Ninh . Trương Liêu 800 lính đánh lui quân Ngô thì Cam Ninh 100 lính đại phá doanh trại Tào Tháo , mà bác Trần Mưu vẽ Cam Ninh nhìn thấy gian gian kiểu j áh Ko thấy toát lên khí thế như mấy mãnh tướng khác ...
 
đọc đoạn Cam Ninh vs Sách chưa :-s
 
Công nhận đọc HPLN còn thấy anh Bị có thần tí chứ TQDN ông Bị phế phế thế nào ấy, đúng chất thằng đàn bà mở mồm ra là nhân nghĩa :))

TQDN thì mình đọc nhiều rồi, đang nói đến trong truyện này thôi.
Đoạn Tam anh chiến lữ bố Tp nó có nói " với khả năng của đại ca thì cân lubu " được mà. Với cả lúc phi ngựa rút song kiếm giết thằng ở quân Thiệu nữa.
Xem ra trong HPLN trình anh Bị khéo kinh ngang Lữ Bố chứ chẳng đùa.
Bạn để ý kỹ đoạn này chút thì sẽ thấy là Trương Phi đỡ được 1 kích của Lữ Bố cho Lưu Bị, ko là anh Bị thăng rồi :">.
Đoạn " thiên lý truy hồn kiếm " thực ra là Phi quật vào tay cầm kiếm của Bị khiến cái kiếm văng đi trúng vai Lữ Bố.

Truyện này hiểm ác hơn là tác giả biết cách hợp lý hóa những tình tiết " chém ", ngoài ra còn bao gồm cả phong cách " quân mình pr cho quân địch " :">
 
Chỉnh sửa cuối:
Volume 026 (hồi 207 đến hồi 214) | Mediafire | Box.com

Góp ý tẹo (thực ra cái này cũng ko ảnh hưởng lắm đến cốt truyện)...

Mr. Tam Thuyền là người Nhật nên đoạn "Người này là người từ bên ngoài" đúng ra phải là "Người này là người nước ngoài"...chứ người từ bên ngoài thì chẳng có gì lạ...
 
Góp ý tẹo (thực ra cái này cũng ko ảnh hưởng lắm đến cốt truyện)...

Mr. Tam Thuyền là người Nhật nên đoạn "Người này là người từ bên ngoài" đúng ra phải là "Người này là người nước ngoài"...chứ người từ bên ngoài thì chẳng có gì lạ...

lúc gặp Tam Thuyền, Trần Cung có nói đó là "Tần tướng đao pháp thất truyền đã lâu", vậy tức là kiếm pháp nhật xuất phát từ tq à

btw, như Trần Mưu chế là Hoả với Tôn Thượng Huơng có chút tình ý từ đầu (xém làm đám cưới nữa) :2cool_beated:

=> lý do vì sao TV theo LB mà vẫn ko lên chức
=> TTH bỏ về Giang Đông vì tư tình bị lộ
 
lúc gặp Tam Thuyền, Trần Cung có nói đó là "Tần tướng đao pháp thất truyền đã lâu", vậy tức là kiếm pháp nhật xuất phát từ tq à

Ý câu đó không phải như vậy, đúng hơn thì câu đó có ý nói đao pháp mà Tam Thuyền sử dụng là của TQ thời Tần Thủy Hoàng.

Lý giải cho việc Tam Thuyền là người Nhật mà sử dụng đao pháp của TQ là do: thời Tần, Tần Thủy Hoàng vì muốn trường sinh nên ra lệnh cho nhiều người đi khắp nơi để tìm kiếm thuốc trường sinh, nhưng vì thứ thuốc đó không tồn tại, những người ra đi sợ TTH trách tội, nên đã định cư ở nơi khác. Cho nên có thể hiểu tổ tiên của Tam Thuyền là người TQ.
 
Bộ này công nhận chất hơn TQDN, dùng quan niệm của thời đại mới để giải thích cho những cái ngu muội của thời phong kiến. Thích nhất là đoạn Ý tranh luận với quân sư của Viên Thuật để cứu Vô Lăng, quá chuẩn. Mà đùa chứ bộ này có khi đến đời cháu mình vẫn chưa end được :|

công nhận, xem Tam Quốc mình đã thích Tư Mã Ý ở cái trí tuệ, nhất là ở chữ Nhẫn, ở điểm này nói Tư Mã Ý nhất Tam Quốc không sai, rồi khi đọc HPLN, nhân vật Tư Mã Ý có thể nói là kẻ thực dụng số 1 nhưng không nó có lẽ lại là con đường đúng trong thời đại này

ngay cả Lữ Bố cũng là con người như vậy, thậm chí còn khiến Tào Tháo bị lung lạc ý chí của chính Tháo ở cái lần Bố dí Tháo, Bố hỏi Tháo anh hùng nếu lỡ sa cơ sắp mất mạng thì liệu có dám quỳ lạy khóc lóc van xin kẻ địch tha mạng không, Tháo thì thà chết nhưng Bố thì bảo ta sẵn sàng làm tất cả để được sống, còn sống là còn có hy vọng chứ chết mang theo cái hư danh thì có ích gì ? và thực tế đã chứng minh khi Tháo bắt được Bố, Bố sẵn sàng đập đầu van xin khóc lóc chửi rủa xỉ vả bản thân để được sống,lúc đó trong tâm Tháo cũng phải nể phục Bố nhưng vì có anh Bị đâm chọc nên anh Bố đành phải lên đường :4cool_confuse:
 
Oan cho a Bị quá :))
với tầm nhìn của Tháo thì chả lý do ji giữ Bố ở lại bên mình cả. Quá hiểu rồi mà, Tháo còn phân tích trc toàn quân cái sâu xa, ý nghĩa của việc dập đầu, quỳ lạy của Bố cơ mà.
Và tầm của Tháo còn cao đến mức làm cho bjo vẫn có người nói, tại Bị mà Tháo mới giết Bố :)) Muốn giết Bố nhưng làm như là do ý của Bị :))
 
Oan cho a Bị quá :))
với tầm nhìn của Tháo thì chả lý do ji giữ Bố ở lại bên mình cả. Quá hiểu rồi mà, Tháo còn phân tích trc toàn quân cái sâu xa, ý nghĩa của việc dập đầu, quỳ lạy của Bố cơ mà.
Và tầm của Tháo còn cao đến mức làm cho bjo vẫn có người nói, tại Bị mà Tháo mới giết Bố :)) Muốn giết Bố nhưng làm như là do ý của Bị :))

Nói chung về vụ này thì Tháo cũng giống Trác thôi, đều hiểu bản chất của Bố cả, dù có thể mỗi người có một cách hiểu có phần khác nhau. Trác biết Bố có dã tâm nhưng vẫn sử dụng vì Bố có tài và Trác tin rằng có thể chế ngự Bố khi cần, thì Tháo cũng có thể vẫn sử dụng Bố dù Tháo hiểu bản lĩnh của Bố ra sao thông qua việc diễn giải chính xác ý nghĩa hành động dập đầu quỳ lậy của Bố. Nếu Tháo thực sự muốn thì việc sử dụng Bố sẽ không có vấn đề gì cả, dù Bố có bản lĩnh mấy thì với khả năng của Tháo và dàn quân sư hùng hậu việc kiềm chế trong khi vẫn sử dụng được tài năng của Bố trong một khoảng thời gian nhất định (chứ không nhất thiết phải lâu dài) là việc trong tầm tay. Nhất là với 1 người trọng nhân tài như Tháo thì việc chiêu dụ (kèm kiểm soát) được Bố là 1 việc khả năng xảy ra tương đối cao, nhất là khi cuộc chiến với họ Viên vốn mạnh hơn quân Tào đang đến gần.

Việc Tháo công khai diễn giải ý nghĩa hành động của Bố trước toàn quân chỉ mang ý nghĩa là đưa ra lời từ chối chính thức kèm nguyên nhân (1 phần) giải thích cho hành động đó trước toàn quân. "Yêu nhau cau sáu bổ ba, ghét nhau cau sáu bổ ra làm mười" mà, thực tâm Tháo mà đã muốn sử dụng thì cái nguyên nhân đó có hề hấn chi?
 
chap 264, có thằng gia đinh nói với pé Sơn Vô Mộ "tiểu thiếu gia có đc sự di truyền từ phu nhân"
cho em hỏi thằng tiểu thiếu gia này là con của TMY hay là nói thằng Tôn Quyền vậy mấy pác

hình như các pác đang làm lại trên VNS phải hem, e đang mong tới phần kill LB wa'
 
Chỉnh sửa cuối:
tôn quyền thì phải :-?
 
Back
Top