HỎA PHỤNG LIÊU NGUYÊN SPOIL - Lubu chính thức về nơi an nghỉ cuối cùng

Status
Không mở trả lời sau này.
NXB Trẻ sẽ xuất bản tiếp đến tập mấy vậy? Hay chỉ XB tiếp tập 26, 27 thôi? :|
 
NXB Trẻ sẽ xuất bản tiếp đến tập mấy vậy? Hay chỉ XB tiếp tập 26, 27 thôi?
Chắc kéo tiếp được tới lúc Lu Bu tèo :))
 
cũng chỉ hi vọng đến đc đoạn đó thôi,xem oai hùng kinh :x
 
Năm ngoái cũng chỉ ra được thêm 2 tập rồi ngưng. Năm nay chắc cũng chỉ có vậy???
 
có lẽ là ra thêm chừng 5 tập rồi ngưng với lý do "chờ tác giả vẽ tiếp" :D
 
Năm ngoái cũng chỉ ra được thêm 2 tập rồi ngưng. Năm nay chắc cũng chỉ có vậy???

Hãy hi vọng là anh Trẻ sẽ xuất bản đến đoạn anh Bố quy tiên :'>
 
Bên Trẻ chỉ mua bản quyền từng tập một mà thôi. Mua đến đâu dịch đến đó. Vì thế việc phải chờ lâu vậy cũng ko có gì là lạ :|
 
Bên Trẻ chỉ mua bản quyền từng tập một mà thôi. Mua đến đâu dịch đến đó. Vì thế việc phải chờ lâu vậy cũng ko có gì là lạ
]
HIc.Chán nhỉ.Thế rốt cuộc ở bên tàu đã xuất bản đến tập mấy rồi?Cái ông Trần mưu này sáng tác truyện còn rắc rối và "Mưu sâu kế hiểm" còn hơn TQDN của La quán Trung nhiều nên chắc 1 năm mới nghĩ ra được có vài tập.Chỉ số IQ chắc phải trên 200 mới sáng tác được truyên này 1 cách đều đặn các bạn nhỉ.Có khi nào ông Trần MƯu lo nghĩ cốt truyện này mà phải nhập viện tâm thần không nhỉ?:D
 
À , mà các bác cho em hỏi là nếu như thứ 2 ra thì chiều chủ nhật là có truyện ngoài hàng sách rùi phải ko?
 
]Có khi nào ông Trần MƯu lo nghĩ cốt truyện này mà phải nhập viện tâm thần không nhỉ?:D
phẩy phui cái miêng ông đi, lỡ bác Trần mà nhập viện thật thì không khéo ông ăn đòn oan đấy :D


À , mà các bác cho em hỏi là nếu như thứ 2 ra thì chiều chủ nhật là có truyện ngoài hàng sách rùi phải ko?
còn tùy, các vùng gần 2 nơi phát hành là Hà Nội, Sài gòn sẽ có trước, xa hơn thì đợi tới thứ 2.
 
- Trước hết, xin lỗi vì phải… khảo cổ và nói thẳng một chút. "Biên niên sử Tam Quốc" của Trần Thọ là một bộ sử lớn kể về thời kỳ Tam Quốc, một trong những thời kỳ đẫm máu nhất của Trung Hoa, với khởi đầu từ những năm 190 cho đến năm 280 khi nhà Tây Tấn thống nhất đất nước. Phần lớn người đời sau biết đến thời kỳ này thông qua bộ tiểu thuyết lịch sử của La Quán Trung hơn là TQC của Trần Thọ, mặc dù có một số chi tiết thêm thắt khác với bộ sử gốc và trên hết là tư tưởng "ứng Lưu phản Tào" thường thấy ở một số tác phẩm chuyển thể từ Tam Quốc. Nhưng nhìn chung, TQC của LQT vẫn là tác phẩm có giá trị lịch sử lẫn nghệ thuật nhất viết về thời Tam Quốc.
Heo-boy nói:
Còn Silictoong, đừng nói chắc như thế. Đừng bao giờ đánh đồng chính nhân quân tử với những kẻ ngụy quân tử. Nói về việc chiếm kinh châu, những người có mặt ở đó đều đã tèo mà những người biết được thật sự LB nghĩ gì thì chẳng có ai ngoại trừ LB. Còn việc Lữ Bố cũng y như vậy, e rằng ngay cả Tào Tháo lúc bấy giờ cũng chẳng hiểu rõ câu nói của LB là có ý gì chứ đừng nói đến một đám hậu bối chỉ dựa vào một cuốn sử chưa chắc đáng tin của Trần Thọ, một cuốn tiểu thuyết sướt mướt như của LQT và một cuốn truyện nổ văng miểng của TM.
- Nếu nói như bạn là TQC của LQT lẫn TQC (Biên niên sử Tam Quốc) của Trần Thọ đều không đáng tin thì bạn lấy đâu ra chứng cớ để nói rằng:
Lưu Bị có phải là ngụy quân tử hay không thì không chắc. Nhưng chúng ta phải nhìn nhận một điều rằng những gì Lưu Bị làm đều là hành vi của một bậc quân tử, nếu đem so với những gì mà hai thằng chân tiểu nhân kia thì còn tốt gấp vạn lần
nếu không phải nhờ vào các tài liệu lịch sử như "Biên niên sử Tam Quốc" của Trần Thọ và qua sự miêu tả nhân vật Lưu Bị trong "Tam Quốc Chí" của La Quán Trung? Không lẽ bạn có Siêu năng lực “gọi hồn”, Time Driver, hay viết lại lịch sử Tam Quốc theo kiểu “Chú bé Rông” như trong manga ?

The_Angel nói:
Bố từng lừa Bị đoạt thành, nay Bị lừa lại Bố cho hả dạ chăng, vả lại nếu Bố mà dc sống thì thể nào Bị củng chết dưới kích Bố mà thôi

- Khi Tào đuổi Bố chạy về với Lưu Bị, Lưu Bị lấy cớ tài hẹn sức mọn nhường Từ Châu cho Bố, thực chất là muốn lưu Lữ Bố lại để làm bình phong và liên minh chống Tào Tháo, thậm chí sau này dù bị Lữ Bố đánh úp chiếm Từ Châu nhưng Lưu Bị vẫn nhún nhường mà cất quân sang Tiểu Bái.

Đây là cái nhún nhường của một anh hùng cô thế biết trọng thời cuộc, khác hẳn cái "anh hùng" của hãng võ phu chỉ biết sĩ diện mà hại mình hại người. Bởi Lưu Bị rất rõ địa vị của mình trong lúc bây giờ, chưa có đc chút công danh nào mà có được từ Châu ắt sẽ bị người đời ghen ghét. Nhờ khôn khéo giữ chân đc Lữ Bố (lúc này như chó hoang vô chủ, không ai dám thu nhận sợ gặp họa Đinh, Đổng) mà Lưu Bị tránh được họa từ Tào Tháo.

Sau này cũng vì sợ liên minh Lưu-Lữ này mà Tháo 3 lần 7 lượt bày kế ly gián, hết "xua hổ bắt sói" lại đến "2 hổ tranh ăn". Lữ Bố tuy hữu dũng vô mưu, nhưng bụng dạ không thâm hiểm, về sau vẫn giữ toàn tính mạng cho gia quyến lẫn bắn kích trừ nguy cho Lưu Bị, Lưu Bị vẫn giữ 2 cái ơn này chứ hê "có ý lừa lại cho hả dạ về sau" (=.='')

LightPearl nói:
Thế sao lúc Bố cầu cứu Bị, Bị k giả điếc luôn cho rồi? Còn gật đầu lừa Bố làm gì? Bị làm thế có vô sỉ quá k nhỉ? Hay là lúc đầu Bị trượng nghĩa gật đầu cứu Bố thật, sau trong lúc Tháo chưa quay lại Bị hối hận, và kết quả là Bố chết như đàn bà!

- Có thể lúc đó trong đầu Lưu Bị tính được 2 tình huống.
1. Lữ Bố bị Tào Tháo giết.
2. Bị nói đỡ vài câu, Tháo có thể cho toàn mạng nhưng bị đuổi đánh hoặc lưu đày... tuy nhiên khả năng vẫn rất thấp.

Lại nghĩ đến cái ơn bắn kích + bảo toàn tính mạng gia quyến mình nên khi Lữ ngỏ ý cầu xin đã không ngần ngại mà gật đầu.

Nào ngờ lúc này Lữ Bố lại xin hàng Tháo nên lúc đó Lưu Bị mới vội vàng thi kế "Lạc Tinh Hạ Thạch", khẽ rót nhẹ vào tại Tháo: "Ống quên cái họa Đinh Nguyên, Đổng Trác ư?", tất nhiên, đấy chẳng phải Lưu Bị nhân nghĩa sợ Tháo bị Lữ Bố giết (Lưu Bị mong tháo chết còn ko đuơc nữa là...) Vì Bị biết rõ, Tháo không phải hạng tầm thường như Đinh, Đổng. Tháo ko bị Bố hạ, tất dùng đuợc Bố... Tháo có thêm Bố lao động đường phố trợ thì thiên hạ lúc đó đã vào tay Tào tháo rồi ư?
Lưu Bị trước có thật tâm cứu Bố, sau thấy nguy mà sẵn sàng diệt trừ Bố, Cái hay, cái tài trong miêu tả nhân vật của LQT là ở chỗ đó, mặc dù thiên về Lưu Bị, xây dựng hình ảnh một vị vua Nhân Đức bậc nhất thiên hạ những vẫn đặt ra những tình huống khiến người đời sau phải suy nghĩ. Bên cạnh việc miêu tả Lưu Bị, “Một vị anh hùng tánh tình khoan hòa, ít nói, mừng giận không lộ ra sắc mặt, nhưng lại có chí lớn, thường kết giao với các anh hùng, hào kiệt trong thiên hạ " Lưu Bi có Nhân Đức, biết sử dụng nhân đức đó để thu phục lòng người, thu lấy nhân tâm, gầy dựng nghiệp lớn bên cảnh hình ảnh một vj anh hung nhất mực như Quan Vũ, âu cũng là một thước đo ngầm vây :D
, Lưu Bị có thể là một vị vua Nhân Đức, nhưng ông không phải là một bậc thánh hiền. Vì “đạo đức chính trị” trong loạn thế cũng đày đối trá, tàn nhẫn chẳng được như Đạo Đức Thánh hiền

P/s: đã chuận bì đầy dủ trà bánh chờ truyện về thui :D
 
để xem bác Trần sẽ diễn giải vụ "lạc tỉnh hạ thạch" này như thế nào.
 
"Nhân Vương" :)) mà vẫn chưa thấy Trần Mưu cho Tào Tháo thể hiện nhẩy (=.=")
 
"Nhân Vương" :)) mà vẫn chưa thấy Trần Mưu cho Tào Tháo thể hiện nhẩy (=.=")

Nhân vương là anh Bị, gian hùng là anh Tháo, còn anh Quyền sẽ là gì nhỉ :-/
 
::( NXB nên gom thêm tầm 10 tập nữa hãy tung ra , tưởng tượng đến đoạn Điêu Thuyền die lại ngưng cái rụp thì khối bác tiếc ::).
 
::( NXB nên gom thêm tầm 10 tập nữa hãy tung ra , tưởng tượng đến đoạn Điêu Thuyền die lại ngưng cái rụp thì khối bác tiếc ::).

tôi cũng chỉ hy vọng đến nxb trẻ ra được đến tập TM die thì cũng ko còn gì hối tiếc :))
 
Nhân vương là anh Bị, gian hùng là anh Tháo, còn anh Quyền sẽ là gì nhỉ :-/
Chỉ mới thấy Trần Mưu phong cho LB = Nhân Vương, 2 anh Tháo, Quyền chưa đc nhận giải :D

- Đoạn trên thấy Bị vờ nhún nhường mà dắt mũi cả Lữ Bố về làm bình phong chống Tào, sau lại chọt nhẹ một câu dọa Tào Tháo xanh cả mặt phải chém Lữ Bố :)), không bít trong HPLN TM sẽ miêu tả ra sao :)). hấp dẫn lắm đây :D
 
Mình nhớ là đã dịch nguyên cả đoạn HPLN về vụ này của LB. Bị cố cứu Trương Liêu (biết TL là người có tín nghĩa) vừa để mua lòng tin Tháo. Sau đó liên hệ với giới chống Tào tại Kinh Đô. Tất cả mọi kế hoạch được Bị dệt sẵn. Trần Mưu cũng miêu tả Bị khuyên Tháo giết Bố, do lười nên tớ tóm gọn chứ không trích lời LB như trong HPLN: Ta biết Tháo có ý muốn dùng ta... Nhưng đã có ai khuyên y... Một ai đó có quyền để phán xét người trong thiên hạ... Ta biết y là ai. Nếu muốn kĩ hơn trở lại tầm 48 ấy. Tiếc mình ít nghịch Photoshop nếu ko cũng cố gắng dịch cho anh em (spoit).
 
undefined
Mình nhớ là đã dịch nguyên cả đoạn HPLN về vụ này của LB. Bị cố cứu Trương Liêu (biết TL là người có tín nghĩa) vừa để mua lòng tin Tháo. Sau đó liên hệ với giới chống Tào tại Kinh Đô. Tất cả mọi kế hoạch được Bị dệt sẵn. Trần Mưu cũng miêu tả Bị khuyên Tháo giết Bố, do lười nên tớ tóm gọn chứ không trích lời LB như trong HPLN: Ta biết Tháo có ý muốn dùng ta... Nhưng đã có ai khuyên y... Một ai đó có quyền để phán xét người trong thiên hạ... Ta biết y là ai. Nếu muốn kĩ hơn trở lại tầm 48 ấy. Tiếc mình ít nghịch Photoshop nếu ko cũng cố gắng dịch cho anh em (spoit).

Wên mấy cái vụ spoil, thôi mình trả lời ở đây cho cái quote này, ai mún xem thì xem thì nhé

Bạn nói đúng phần đầu là Bị ngay lúc Tháo vừa win Lữ Bố, có khuyên Trương Liêu về hàng Tào, đoạn đó dài, nhưng chỉ là Bị nói trên trời dưới đất với Liêu, theo Trương Phi thì Bị làm vậy là để lấy lòng tin của Tào, còn việc Bố nhờ Bị và Bị chơi khâm Bố, tác giả chỉ vẽ cho người đọc tự hỉu, thậm chí là ko có việc Bố nhờ Bị, vì Bố bị trói gô lại rồi, có ở gần đâu mà nhờ :D đoạn lúc Bố mặt dày dập đầu lạy Tào Tháo, sau đó, Bố bít là cũng uổng công vô ích khi Hứa Chử cầm sợi dây bước ra, Bố liền hỏi Chử, Tào Tháo lâu như vậy mới wuyết định, có phải là có phân vân muốn cho ta sống ko, Chử ừ 1 cái, rồi Bố lúc này (tớ ko nhớ là nói với Chử hay là tự nghĩ) Bố nhìn Bị, nghĩ là Bị chính là người đã khuyên Tháo giết mình, rồi cười chịu chết, vậy đó :D Hehe, nhưng sau này truỵên ra có gì sai sót tớ ko chịu trách nhiệm nhé
 
Status
Không mở trả lời sau này.
Back
Top