So sánh Quan Vũ và Trương Phi theo TQC của LQT:
- Luận về sức: Trương Phi nhỉnh hơn Quan Vũ, và chính ông cũng khiêm tốn thừa nhận rằng minh Trương Phi có khả năng lấy đầu tướng địch dễ như lấy đồ trong túi. (Tuy nhiên, có một điểm lưu ý là trong phim TQDN, tập 1 có đoạn Quan Vũ đọ sức với Trương Phi => Đoạn này Trương Phi lại ko bằng Quan Vũ)
- Luận về tài: Trương Phi chỉ cái có dũng của kẻ vũ phu, trong khi đó Quan Vũ lại có tài cầm quân của một vị Đại Tướng.
Nói đến Đại Tướng, tức là người nắm trong tay hàng ngàn hàng vạn sinh mệnh, nếu không thông thuộc binh pháp, oai võ cốt cách khiến quân sĩ khâm phục thì khó có thể thống lĩnh ba quân trong các trận đại chiến được. Về điểm này Trương Phi chắc chắn không thể bằng rồi

. Nếu chỉ có cái Dũng của kẻ thất phu thì kết cục như Lữ Bố mà thôi.
Bàn thêm một vấn đề nữa, đây là thời Khổng Giáo, với Tam Cương, Ngũ Thường => nhân cách của Quan Vũ được người người kính phục và tôn sùng như một vị Thánh => Cho nên không phải ngẫu nhiên mà một vị đệ nhất quân sư trong Tam Quốc là Không Minh phải cắt đặt Quan Vu giữ Kinh Châu => 1 mình Quan Vũ mà cự lại đc Giang Đông
Trong thất bại của Quan Vũ ở Phàn Thành thì rõ ràng là do ông quá chủ quan => điều đó chứng tỏ ông không phải là thần thành, ông vẫn là người trần mắt thit, dao đâm tức phải đổ máu, và đã là là ngươi thì khó tránh khỏi sai lầm, thế nhưng, mặc dù là người nhưng ông lại được tôn sùng như Thánh => đấy mới là điều đáng nói. Và trong TQC chỉ mỗi mình đc phong Thánh mà thôi

(càng đọc càng thấy phục La Quán Trung :'>)
(Ngoài lề một chút: Không chỉ có người đời xưa Trung Quốc mới thờ Quan Công, mà hầu hết các nước có ảnh hưởng đôi chút về văn hóa Trung Quốc đều thờ Quan Công cả. Ngay cả người thương nhân Nhật Bản thời này cũng thờ Quan Vũ để cầu tài, làm ăn phát đạt đó

)
Kết: Người xưa phân cao thấp phải coi trong cả tài lẫn đức => Vì thế người đứng đầu Ngũ Hỗ không thể ai khác ngoài Quan Vũ => dù có nói thế nào đi nữa thì Trương Phi vẫn xếp sau Quan Vũ mà thôi.
=.=''
Riếng về HPLN, có một chỉ tiết trong truyện là Trương Liêu xét đoán tài của người cầm quân ở ánh mắt của thuộc hạ vị tướng đó. Khi Trương Liêu đánh lén Hạ Hầu Uyên thì ánh mắt binh sĩ Hạ Hầu Uyên lộ vẻ hoảng sợ... => Uyên không bằng Liêu. Thế nhưng Liêu đánh với Vũ thì Liêu mới giật mình khi nhìn thấy ánh mắt tin tưởng của lính Quan Vũ

=> đoạn này tớ không nhớ rõ lắm, sai sót thì correct lại hộ tớ
p/s: Trong HPLN, Trương Phi thiên về Trí nên có một số điểm khá lưu ý:
Phi Vs Bố, thua vì tài cưỡi ngựa tuyệt đỉnh của người Cửu Nguyên (Mông Cổ) => Thế mà Lữ Bố lại bị Quan Vũ đè xuống đất (nhưng Lữ Bố vẫn mạnh hơn

)
p/s: có bác nào nhớ đoạn Trần Chân nhắc đến Quan Vũ là người phương nào đó mà có tài cưỡi ngựa không kém Lữ Bố không? tớ quên mất
