Hối hận và dối trá !!!

Đọc xong mà đau lòng mún chết ,rõ ràng ông Dark đã quen với chuyện nói dối nên mới có thể nói dối trắng trợn như vậy ,việc đã làm sẽ không thể thay đổi được nữa,bây giờ ông có hai lựa chọn :
1 - tiếp tục sống cái quãng đời khốn nạn còn lại trong dằn vặt và đau khổ ,đó chính là bản án dành cho ông
2 - nếu có can đảm hãy quay lại và trả ngay món nợ mà ông còn thiếu,có thể sẽ mất nhìu thứ nhưng sẽ có được cái quý giá nhất : sự bình an trong tâm hồn
còn nếu cả hai việc mà đều không làm được thì ,đoàng ... xong cuộc đời ,vậy đi X(
 
Tôi cũng có một chút tâm sự nhỏ...

Tôi cũng đc qua mĩ du học, trưóc khi đi mĩ tôi cũng đã có làm một vài điều mà cho đến tận bây giờ tôi vẫn thể tha thứ cho chính mình.
Tôi cũng giống phần nào với chủ topic, tôi là một du học sinh cũng đc một người chú ruột ( anh cả của ba tôi) bảo lãnh sang đc 2 năm. Cuộc đời tôi cũng thay đổi kể từ dạo đó, từ 1 thằng học sinh yếu kém luôn bị thằng cô coi thường trong lớp, bạn bè xa lánh, tôi đc người chú đó bảo lãnh tiếp tục sang mĩ để có cuộc sống tốt hơn.
Và có lẽ tôi là người rất rất may mắn, thời gian làm giấy tờ cho tui sang mĩ du học chỉ 2 tháng, có lẽ chú tui là triệu phú bên mĩ nên nhanh như thế. Và lại càng bất ngờ hơn khi tui là 1 thằng học sinh yếu kém của trường, khi sang mĩ cũng ở cái tuổi trên 20 tui lại thấy ngôn ngữ mới lại dễ như thế. Chỉ sau 3 tháng là tôi thích nghi đc mọi thứ, tôi nói anh ngữ như người bản xứ, thậm chí những thuật ngữ chuyên sâu nhất tui cũng rành. Có lẽ đó là thiên chất của tôi ::).
Sau đó tôi vào làm cho một công ty lớn ở mĩ trong khi tôi vẫn còn đang học ở community college. Tôi làm ngày 4 tiếng, sau giờ học, mỗi giờ tôi đc $250/h, và nhiều bonus khác cho nhân viên xuất sắc của công ty. Tôi còn là thành viên chủ chốt trong đội football team của thành phố tôi đang sống, luyện tập hàng ngày nên cơ thể tôi cũng có phần nào hơn các anh vận động viên mĩ trắng khác ::).
Chuyện không là gì cho tới một hôm cô giám đốc trẻ của một dự án quan trọng trong công ty tôi bất ngờ mời tôi ăn tối. Hôm đó cô ta ngỏ lời với tôi và tôi đã đồng ý ::). Cô ta là một người mĩ trắng, tóc vàng óc và rất xinh xắn. Cô thương tôi vì tôi là một người châu á cần mẫn, chăm làm. Chúng tôi đã nhiều lần ở bên nhau và cũng đã hứa hôn với nhau.
Hồi tết này tôi có xin công ty nghỉ 7 ngày ( vì làm công cho nhà nước 1 năm chỉ đc nghỉ 7 ngày + tôi còn đi học) để đưa cô ta về quê ra mắt họ hàng. Vì yêu thật lòng nên cô người yêu tôi bỏ cả 7 ngày nghỉ phép quý giá để về VN cùng tôi. Và khi đó tôi lại gặp một người mà tôi đã làm cho người ta đau khổ, tôi đã dùng tiền để kêu người ta quên tôi đi. Nhưng người ta đã ném tiền vào mặt tôi mặc kệ cho lúc đố phố đông người qua lại. Tôi như con thú dữ muốn xé cô ta ngay lúc đó, nhưng tôi đã bình tĩnh và tiếp tục ở nốt 3 ngày cuối và quay về mĩ.
Sau đó tôi tiếp tục vừa học vừa làm, tôi và cô gái tóc vàng kia vẫn quan hệ tốt đẹp. Nhưng lòng tôi luôn thấy day dứt vì một cái lỗi có thể vài người nghĩ là vớ vẩn kia. Và không may là 2 tháng trước, một người bạn tôi bên vn có gọi điện cho cô người yêu tôi bên này kể rõ chuyện của tôi khi trước cho cô này nghe. Cô ta đã bình tĩnh và nói sẽ cho tôi thời gian, cô ta yêu tôi thật lòng. Sau đó chú tôi biết chuyện, ổng giận ghê lắm. TÔi thấy hối hận vô cùng :((, tôi cảm thấy mình là một thằng tồi.
Tuần trước, tôi đã nói lời chia tay với cô ta, dù tôi biết khi chia tay cô ta tôi sẽ mất rất nhiều thứ. Vì tôi chỉ là 1 thằng du học sinh, tôi không thể nào ở lại mĩ nếu tôi không kết hôn với một người có quốc tịch. Nhưng vì lương tâm tôi, và tội nghiệt của tôi nên tôi đã bỏ tất cả, nghỉ học, nghỉ làm cho công ty kia, xin lỗi chú tôi.
Mặc dù tôi biết làm thế là tương lai đẹp đẽ kia cũng sẽ chấm hết, nhưng tôi phải bù đắp cho người kia.
==> Hiện giờ tôi cũng đang ở vn, đau khổ, sống nghèo khổ như xưa. Thậm chí còn tệ hơn vì bạn bè xa lánh, người kia thì đã có bạn trai khác. Tôi thế sẽ sống hết cuộc đời còn lại để cầu nguyện cho những người thân của tôi đc hạnh phúc






































Truyện trên là của tôi ghi, ai không tin thì tốt hơn ::).
 
Chủ topic đến từ 1 nơi có gió à :|, có phải ngụ ý là chém gió ko :'>
 
Xin lỗi chứ tớ nổi tiếng là người hay bắt bẻ câu chữ, ngữ pháp chính tả. Và nói thẳng luôn là cảm giác của tớ cho tớ biết là với trình độ anh văn của anh và cách nói chuyện của anh thì anh ko phải là dân du học Mỹ :))

là sao, có thấy ổng nói câu nào tiếng Anh đâu???
 
- xin hỏi bác còn nhớ ba của cô bé mà bác nói có công ty tên gì ko ạ (nói đại tên gì đó để tụi em tin cũng được)
- bác qua mỹ chưa được 1 năm mà tiếng anh tiếng mỹ bác nói như gió àh? (bác cứ nói bác là con lai là tụi em tin tuốt :p)
- bác có biết là tiêu chuẩn chọn chồng của mỹ tây thế nào ko? (bác cứ nói bác vẫn còn giữ gen của ông ba là lính bộ đội mỹ cũng được)
- bác có nghe câu này chưa "xăng 9 thùng, lương 9 ngàn đô" chưa? Em đang thắc mắc bác đang làm nghề gì mà cưa đổ con gái của ông giám đốc công ty tân dược :x
- bác có thể nói cho anh em biết sao bác lại quen được cô gái ấy ko :D Chẳng là vì theo kiến thức ít ỏi của em thì những bác sỹ nhất là cả tổng giám đốc thì toàn giao lưu với giới giàu có hay còn gọi là thượng lưu (em nghĩ thế)
trên đây có vài thắc mắc nho nhỏ của em. mong bác sớm hồi âm:D
 
Xin lỗi chứ tớ nổi tiếng là người hay bắt bẻ câu chữ, ngữ pháp chính tả. Và nói thẳng luôn là cảm giác của tớ cho tớ biết là với trình độ anh văn của anh và cách nói chuyện của anh thì anh ko phải là dân du học Mỹ :))

nhầm topic à ? từ đầu đến giờ ngoài cái tên ra có câu nào tiếng anh đâu :|
 
oh! shit
topic của những đứa khốn nạn
 
Tôi cũng đc qua mĩ du học, trưóc khi đi mĩ tôi cũng đã có làm một vài điều mà cho đến tận bây giờ tôi vẫn thể tha thứ cho chính mình.
Tôi cũng giống phần nào với chủ topic, tôi là một du học sinh cũng đc một người chú ruột ( anh cả của ba tôi) bảo lãnh sang đc 2 năm. Cuộc đời tôi cũng thay đổi kể từ dạo đó, từ 1 thằng học sinh yếu kém luôn bị thằng cô coi thường trong lớp, bạn bè xa lánh, tôi đc người chú đó bảo lãnh tiếp tục sang mĩ để có cuộc sống tốt hơn.
Và có lẽ tôi là người rất rất may mắn, thời gian làm giấy tờ cho tui sang mĩ du học chỉ 2 tháng, có lẽ chú tui là triệu phú bên mĩ nên nhanh như thế. Và lại càng bất ngờ hơn khi tui là 1 thằng học sinh yếu kém của trường, khi sang mĩ cũng ở cái tuổi trên 20 tui lại thấy ngôn ngữ mới lại dễ như thế. Chỉ sau 3 tháng là tôi thích nghi đc mọi thứ, tôi nói anh ngữ như người bản xứ, thậm chí những thuật ngữ chuyên sâu nhất tui cũng rành. Có lẽ đó là thiên chất của tôi .
Sau đó tôi vào làm cho một công ty lớn ở mĩ trong khi tôi vẫn còn đang học ở community college. Tôi làm ngày 4 tiếng, sau giờ học, mỗi giờ tôi đc $250/h, và nhiều bonus khác cho nhân viên xuất sắc của công ty. Tôi còn là thành viên chủ chốt trong đội football team của thành phố tôi đang sống, luyện tập hàng ngày nên cơ thể tôi cũng có phần nào hơn các anh vận động viên mĩ trắng khác .
Chuyện không là gì cho tới một hôm cô giám đốc trẻ của một dự án quan trọng trong công ty tôi bất ngờ mời tôi ăn tối. Hôm đó cô ta ngỏ lời với tôi và tôi đã đồng ý . Cô ta là một người mĩ trắng, tóc vàng óc và rất xinh xắn. Cô thương tôi vì tôi là một người châu á cần mẫn, chăm làm. Chúng tôi đã nhiều lần ở bên nhau và cũng đã hứa hôn với nhau.
Hồi tết này tôi có xin công ty nghỉ 7 ngày ( vì làm công cho nhà nước 1 năm chỉ đc nghỉ 7 ngày + tôi còn đi học) để đưa cô ta về quê ra mắt họ hàng. Vì yêu thật lòng nên cô người yêu tôi bỏ cả 7 ngày nghỉ phép quý giá để về VN cùng tôi. Và khi đó tôi lại gặp một người mà tôi đã làm cho người ta đau khổ, tôi đã dùng tiền để kêu người ta quên tôi đi. Nhưng người ta đã ném tiền vào mặt tôi mặc kệ cho lúc đố phố đông người qua lại. Tôi như con thú dữ muốn xé cô ta ngay lúc đó, nhưng tôi đã bình tĩnh và tiếp tục ở nốt 3 ngày cuối và quay về mĩ.
Sau đó tôi tiếp tục vừa học vừa làm, tôi và cô gái tóc vàng kia vẫn quan hệ tốt đẹp. Nhưng lòng tôi luôn thấy day dứt vì một cái lỗi có thể vài người nghĩ là vớ vẩn kia. Và không may là 2 tháng trước, một người bạn tôi bên vn có gọi điện cho cô người yêu tôi bên này kể rõ chuyện của tôi khi trước cho cô này nghe. Cô ta đã bình tĩnh và nói sẽ cho tôi thời gian, cô ta yêu tôi thật lòng. Sau đó chú tôi biết chuyện, ổng giận ghê lắm. TÔi thấy hối hận vô cùng , tôi cảm thấy mình là một thằng tồi.
Tuần trước, tôi đã nói lời chia tay với cô ta, dù tôi biết khi chia tay cô ta tôi sẽ mất rất nhiều thứ. Vì tôi chỉ là 1 thằng du học sinh, tôi không thể nào ở lại mĩ nếu tôi không kết hôn với một người có quốc tịch. Nhưng vì lương tâm tôi, và tội nghiệt của tôi nên tôi đã bỏ tất cả, nghỉ học, nghỉ làm cho công ty kia, xin lỗi chú tôi.
Mặc dù tôi biết làm thế là tương lai đẹp đẽ kia cũng sẽ chấm hết, nhưng tôi phải bù đắp cho người kia.
==> Hiện giờ tôi cũng đang ở vn, đau khổ, sống nghèo khổ như xưa. Thậm chí còn tệ hơn vì bạn bè xa lánh, người kia thì đã có bạn trai khác. Tôi thế sẽ sống hết cuộc đời còn lại để cầu nguyện cho những người thân của tôi đc hạnh phúc

Vô lý đọc xong thấy wá nhìu chỗ vô lý .Như nói xạo :|
 
AC..............Tóm lại là ko hiểu gì hết !!!
 
Topic hiện h đag trong trạng thái :
40% là tin sái cổ
40% là đag phản bác và ko tin câu chuyện tiểu thuyết này( mình cũng thấy quen lắm :'>)
20% là ko có ý kiến gi ::)
..:hug:Mà tớ cũng muốn biết xem
tên công ty tân dược trong câu chuyện là gì thế ? ^^
 
Tớ đoán là công ty tân dược the wind :x
 
Sự thật vẫn là điều đáng được tôn trọng.
Nếu em mà ở trong hoàn cảnh đó thì em nghĩ nên nói tất cả sự thật với tất cả mọi người, bạn bè, gia đình và cả người yêu. Cứ nói toẹt hết ra, ít ra thì quá khứ đấy cũng không phạm vào tội hình sự.
Sau đó không phải dùng 1000$ để đền đáp công ơn của người con gái đó (Dùng đến tiền trực tiếp và nói những lời như vậy thì đúng là một sai lầm lớn đó ạ), không thể cưới hay thì cũng làm gì đó tương tự. Như giúp cho cô ấy có một cái nghề ổn định và cuộc sống tốt đẹp hơn chứ không phải nghề và cuộc sống của một người bán rau.
"Một tháng than vãn không bằng một giờ hành động"
Ít ra thì bác cũng biết hối hận và cũng biết nghĩ đến cô ấy chứ không phải là loại bội nghĩa 100%. Còn nước thì còn tát, còn cơ hội còn khả năng để cứu vãn tình hình thì sao không làm mà ngồi đó dằn vặt, suy nghĩ lung tung cho già đầu.
 
mình cũng là dân du học. Nhưng chưa bao giờ thấy dân du học đặc biệt là Mỹ lại có cách hành văn thế này :-?
@zikzak: sang Pháp chưa. lên paris chơi nào ;))
 
Vậy cách hành văn của mấy bác đi du học Mỹ khác với dân trong nước à?
Có ai dẫn chứng cụ thể không?
 
pik3: vừa sang đc 1 tuần, cũng vừa ở Paris 1 tuần trước=))
 
nhầm topic à ? từ đầu đến giờ ngoài cái tên ra có câu nào tiếng anh đâu :|

Bài này ko viết nhưng rất rất nhiều bài khác viết. Từ trong cái hội SIL gì đấy
@ocrenaka: Đang xài sarcasm đấy :;)
 
oh! shit
topic của những đứa khốn nạn

ông bác này sao nặng lời vậy, ông bác có bức xúc thì cũng nhẹ nhàng chút, bác cũng post bài trong topic này mà, bác nói vậy không lẽ bác cũng...
 
Vô lý đọc xong thấy wá nhìu chỗ vô lý .Như nói xạo :|

Tôi viết dựa trên bài viết của chủ topic ấy ...
Tôi là 1 thằng học tệ, mà tôi không hiểu chú tôi bỏ tiền đầu tư làm quái gì cho tôi đi học tiếp. Tôi cũng không hiểu chú tôi đã chi bao nhiêu tiền để lãnh tôi qua mĩ du học, và chi bao nhiêu tiền cho dịch vụ để hồ sơ của tôi nhanh chóng đc xác nhận.

Tôi chỉ là 1 thằng chỉ có bằng cấp phổ túc văn hóa, nhưng khi qua mĩ khoảng vài tháng là tôi có thể tiếp thu anh ngữ một cách nhanh chóng, có thể dân bản xứ cũng không bằng tôi.

Có lẽ tôi khác phần nào với chủ topic, khi qua đây tôi phải tự túc lo cho bản thân tôi. VỪa đi học vừa đi làm, cực khổ vì nào phải lo cho tiền nhà, tiền đi lại, ăn uống, đủ thứ.

Và tôi cũng không biết một thằng châu á gầy gòm, xấu xí như tôi làm sao có thể hấp dẫn một cô gái tóc vàng có địa vị trong xã hội. THật là amazing. Phải chăng tôi đi xe 2 cửa, ở nhà khu triệu phú, quan hệ với tầng lớp thượng lưu hăng body tôi hơn cả John Cena? Không, không hề. Tôi vồn là thằng nghiện game, nghiện net mà.

Nhưng, tôi là 1 thằng du học, vừa đi làm nữa nên 1 năm tôi chỉ có thể nghỉ 7 ngày. Làm sao tôi có thể trong 1 khoảng thời gian ngắn về vn rồi sang đc, tôi đâu phải doanh nhân. Và tôi còn phải đi học.

Tôi gặp người cũ, tôi dùng tiền mua cái miệng cô ta. Cô ta dùng tiền của tôi ném vào tôi, chính xác lúc đó tôi lận lưng tới $1000. Nhưng bất ngờ nhất là dân chỗ tôi sống thật là hiền lành, tôi móc tiền ra, cô ta ném tiền lại tôi mà họ nhìn như là tiền âm phủ. Đất nước tôi đã phát triển ::)

Nhưng lương tâm tôi luôn cắn rứt tôi, tôi quyết định bỏ tất cả. Mặc dù tương lai tôi chỉ có thể tốt hơn khi tôi tiếp tục ăn học ở đây, cưới cô gái tóc vàng xinh đẹp thuộc tầng lớp thượng lưu kia để có quốc tịch mĩ.
Tôi đã bỏ tất cả, hiện giờ tôi đang ở vn.

Xạo trắng trợn, tất cả những gì tôi viết bên trên toàn là những điều bất hợp lý trong câu truyện của chủ topic.

DarkAngle1092 có 2 topics khác trong box này, 1 thích một cô trưởng phòng xinh đẹp nào đó, topic đó có sự trợ giúp của 1 clone khác tự tâng bốc mình lên. Topic thứ 2 là topic nói về chuyện thích 1 chị lớn hơn 2 tuổi, mà chỉ đọc trong trang thứ 1 đã thấy buồn cười,

Hiện tớ đang để ý 1 chị, gọi là chị vì lớn hơn tớ 2t, chị ấy 27 tớ 25 . Tớ rất thích chị ấy, vừa xinh, vừa học giỏi chịu khó nhưng hầu như ko thể nào tiếp cận đc vì chị vừa nghiêm , gia giáo và rất quy tắc, tới giờ hầu như chưa hề có người bạn trai nào mời đc chị ấy dời gót ngọc để đi chơi ..... Nhiều lần tớ thử tiếp cận nhưng đều ko đc, vậy tớ phải làm sao.... khổ thật :-s

Tiếp sau đó anh ấy lại tán vào mồm anh ấy:

chị ấy ko có số, con nhà nghèo làm gì mà có phone di động như bọn mình, làm thuê công việc nhà cho tớ thôi :-s quan hệ thì hình như đến lúc này cũng chỉ là bạn :-s

=))

thì là người làm việc nhà cho ta, nói trắng ra là Osin , hic, khổ::(

Tạm thời là thế, còn con người thật của DarkAngle1092 là ai thì chắc hẳn khối người biết rõ, ảnh offline còn rành rành ra đó.
 
Rên nói:
Và có lẽ tôi là người rất rất may mắn, thời gian làm giấy tờ cho tui sang mĩ du học chỉ 2 tháng, có lẽ chú tui là triệu phú bên mĩ nên nhanh như thế. Và lại càng bất ngờ hơn khi tui là 1 thằng học sinh yếu kém của trường, khi sang mĩ cũng ở cái tuổi trên 20 tui lại thấy ngôn ngữ mới lại dễ như thế. Chỉ sau 3 tháng là tôi thích nghi đc mọi thứ, tôi nói anh ngữ như người bản xứ, thậm chí những thuật ngữ chuyên sâu nhất tui cũng rành. Có lẽ đó là thiên chất của tôi .
Sau đó tôi vào làm cho một công ty lớn ở mĩ trong khi tôi vẫn còn đang học ở community college. Tôi làm ngày 4 tiếng, sau giờ học, mỗi giờ tôi đc $250/h

holy shT hahahahahhaha.. Đọc topic này Vi thấy thư giãn wa' :x , từ từ chúng ta biến box Tem sự thành box thư dỡn hả mọi người?
@Rên: em ơi, chắc chị cũng move qua Wind City ở chung với em nhá. Bác sĩ ở Mỹ 1 giờ làm có chừng $100-150 thôi, em làm đến $250 luôn cơ , ngon lành wa', mà ngon ko = chị. 1 giờ chị làm $10K lận cơ :-" :-"
 
Back
Top